Chuyện binh đao ở bắc cảnh t.h.ả.m khốc hơn tưởng tượng nhiều.
Quân Địch hung hãn, phụ thân phải khổ chiến mấy tháng trời mới miễn cưỡng thu phục lại được một thành.
Ta cải trang thành nam giới, trộn vào trong quân làm tham mưu.
Ban đầu phụ thân không đồng ý, nhưng thấy mấy kế sách ta hiến ra đều có hiệu quả nên mới ngầm chấp thuận.
Cuối hạ, sau một trận đại chiến, quân ta rút về giữ đèo Cai Vân.
Phụ thân bị thương, vết thương do tên b.ắ.n ở vai cần phải tĩnh dưỡng.
Chuyện trong quân tạm thời do phó tướng đảm nhận.
Đêm đó, ta đi tuần trại trở về thì thấy một người trong trướng của phụ thân.
Tề Diễn.
Hắn mặc một bộ áo giáp, bụi đường dặm trường, đang trò chuyện với phụ thân.
Thấy ta đi vào, mắt hắn sáng lên.
"Vân Chiêu."
Ta nhíu mày: "Sao ngươi lại đến đây?"
Hắn giải thích: "Bệ hạ lệnh cho ta dẫn viện quân lên phía bắc, hôm nay mới tới nơi."
"Tướng quân bị thương, trong quân không thể không có chủ tướng nên ta tạm thời thay vị trí đó."
Phụ thân cũng nói: "Vân Chiêu, thế t.ử đến để giúp chúng ta đấy."
Ta không còn gì để nói.
Chuyện lớn của quân quốc không thể để ân oán cá nhân xen vào.
Ta thản nhiên đáp: "Đã vậy thì làm phiền thế t.ử rồi. Cha đến lúc phải thay t.h.u.ố.c rồi, con đi gọi quân y."
"Để ta đi cho." Tề Diễn đứng dậy, "Nàng ở lại nói chuyện với Tướng quân đi."
Hắn đi ra ngoài.
Phụ thân thở dài: "Vân Chiêu, con đối với thế t.ử... vẫn lạnh nhạt như thế."
"Cha ơi, chuyện giữa con và hắn cha đừng bận tâm."
Phụ thân lắc đầu: "Cha cũng chẳng muốn bận tâm làm gì."
"Nhưng mấy tháng nay, thế t.ử đã gửi tới bắc cảnh ba đợt lương thảo, năm đợt d.ư.ợ.c liệu, đều là tự bỏ tiền túi ra đấy.
Lần viện quân này cũng là hắn chủ động xin đi. Vân Chiêu, nếu hắn thật lòng muốn bù đắp..."
Ta ngắt lời ông: "Cha, không cần nói nữa đâu, con và hắn tuyệt đối không có khả năng đó."
Phụ thân không nói thêm nữa.
…….
Sau khi Tề Diễn tiếp quản quân vụ, cục diện trận chiến quả nhiên có khởi sắc.
Dù hắn xuất thân từ Hầu phủ nhưng không phải kẻ ăn chơi lêu lổng, hắn thuộc lau lách binh thư, dùng binh quả quyết.
Mấy lần giao tranh đều đ.á.n.h cho quân Địch thua xiêu dẹo.
Tướng sĩ trong quân dần dần nể phục hắn.
Chỉ có ta là vẫn giữ khoảng cách như cũ.
Chuyện công thì phối hợp, còn riêng tư thì tuyệt đối không ở riêng một mình.
Hắn đã thử vài lần, thấy ta lạnh nhạt thì cũng không cưỡng cầu nữa.
Chỉ là mỗi lần nhìn ta, sự đau đớn trong ánh mắt hắn ngày một sâu đậm hơn.
Mùa thu, trận chiến cuối cùng.
Quân Địch tập hợp mười vạn đại quân, muốn liều mạng tấn công đèo Cai Vân.
Tề Diễn định ra kế sách: Dụ địch vào sâu rồi đóng cửa đ.á.n.h ch.ó.
Rủi ro cực kỳ lớn, nhưng nếu thành công thì có thể giữ bình yên cho bắc cảnh mười năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phụ thân vết thương chưa lành nên ở lại giữ thành.
Ta kiên quyết đòi đi theo quân.
Tề Diễn không đồng ý: "Quá nguy hiểm."
"Ta có thể tự bảo vệ mình."
"Vân Chiêu—"
Ta nhìn hắn: "Tề Diễn, trận chiến này ta bắt buộc phải đi."
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng thoả hiệp: "Đi theo bên cạnh ta, không được chạy lung tung."
Ta gật đầu.
Nhật Nguyệt
Trận chiến đó đ.á.n.h suốt ba ngày ba đêm.
Máu nhuộm cát vàng, thây chất đầy đồng.
Đến phút cuối cùng, tên thủ lĩnh quân Địch đường cùng làm liều, dẫn theo thân vệ xông thẳng vào trung quân, mục tiêu chính là Tề Diễn.
Ta ở gần hắn nhất, chẳng kịp suy nghĩ gì liền rút kiếm xông lên đón đỡ.
Trong làn đao quang kiếm ảnh, ta đỡ cho hắn một mũi tên.
Sau khi mũi tên xuyên qua n.g.ự.c, ta nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ tột cùng của Tề Diễn.
"Vân Chiêu—"
Hình như ta lại sắp c.h.ế.t rồi.
Trong cơn mơ màng, ta cảm nhận được có người đang ôm lấy mình, bàn tay run rẩy dồn dập.
"Vân Chiêu... Vân Chiêu nàng đừng ngủ... Quân y! Quân y đâu rồi?!"
Là giọng của Tề Diễn.
Hắn đang khóc.
"Tề Diễn..." Ta há miệng, m.á.u trào ra ngoài.
Hắn nghẹn ngào nói: "Đừng nói chuyện, giữ sức đi... Vân Chiêu, ráng giữ lấy, chúng ta về thành, trong thành có thầy t.h.u.ố.c giỏi nhất..."
Ta lắc đầu.
"Lâm Nghiên... vẫn đang đợi ta... nói với huynh ấy... xin lỗi..."
"Không được nói xin lỗi!" Hắn gầm lên, "Thôi Vân Chiêu, nàng không được c.h.ế.t! Nàng nợ ta còn chưa trả hết, nàng không được c.h.ế.t!"
Nợ hắn?
Rốt cuộc là ai nợ ai chứ...
Ta muốn cười, nhưng lại ho ra m.á.u.
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ một: "Tề Diễn... nếu có kiếp sau... đừng gặp lại ta nữa."
Hắn ôm lấy ta, khóc như một đứa trẻ: "Không... Đừng mà..."
"Vân Chiêu, ta sai rồi... Ta thật sự sai rồi... Nàng tha thứ cho ta, tha thứ cho ta có được không?"
Ta nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng gào thét xé lòng của hắn.
Rồi dần dần xa xăm.
……….
Ta không c.h.ế.t.
Mũi tên đó lệch mất nửa phân, không trúng vào tim.
Nhưng vết thương quá nặng, ta mê man suốt nửa tháng trời.
Lúc tỉnh lại thì đang ở Tướng quân phủ.
Xuân Đào túc trực bên giường, mắt sưng húp như quả đào.
"Tiểu thư... người rốt cuộc cũng tỉnh rồi..."
Ta muốn nói chuyện nhưng không phát ra được âm thanh.
Lồng n.g.ự.c đau dữ dội.
Quân Địch hung hãn, phụ thân phải khổ chiến mấy tháng trời mới miễn cưỡng thu phục lại được một thành.
Ta cải trang thành nam giới, trộn vào trong quân làm tham mưu.
Ban đầu phụ thân không đồng ý, nhưng thấy mấy kế sách ta hiến ra đều có hiệu quả nên mới ngầm chấp thuận.
Cuối hạ, sau một trận đại chiến, quân ta rút về giữ đèo Cai Vân.
Phụ thân bị thương, vết thương do tên b.ắ.n ở vai cần phải tĩnh dưỡng.
Chuyện trong quân tạm thời do phó tướng đảm nhận.
Đêm đó, ta đi tuần trại trở về thì thấy một người trong trướng của phụ thân.
Tề Diễn.
Hắn mặc một bộ áo giáp, bụi đường dặm trường, đang trò chuyện với phụ thân.
Thấy ta đi vào, mắt hắn sáng lên.
"Vân Chiêu."
Ta nhíu mày: "Sao ngươi lại đến đây?"
Hắn giải thích: "Bệ hạ lệnh cho ta dẫn viện quân lên phía bắc, hôm nay mới tới nơi."
"Tướng quân bị thương, trong quân không thể không có chủ tướng nên ta tạm thời thay vị trí đó."
Phụ thân cũng nói: "Vân Chiêu, thế t.ử đến để giúp chúng ta đấy."
Ta không còn gì để nói.
Chuyện lớn của quân quốc không thể để ân oán cá nhân xen vào.
Ta thản nhiên đáp: "Đã vậy thì làm phiền thế t.ử rồi. Cha đến lúc phải thay t.h.u.ố.c rồi, con đi gọi quân y."
"Để ta đi cho." Tề Diễn đứng dậy, "Nàng ở lại nói chuyện với Tướng quân đi."
Hắn đi ra ngoài.
Phụ thân thở dài: "Vân Chiêu, con đối với thế t.ử... vẫn lạnh nhạt như thế."
"Cha ơi, chuyện giữa con và hắn cha đừng bận tâm."
Phụ thân lắc đầu: "Cha cũng chẳng muốn bận tâm làm gì."
"Nhưng mấy tháng nay, thế t.ử đã gửi tới bắc cảnh ba đợt lương thảo, năm đợt d.ư.ợ.c liệu, đều là tự bỏ tiền túi ra đấy.
Lần viện quân này cũng là hắn chủ động xin đi. Vân Chiêu, nếu hắn thật lòng muốn bù đắp..."
Ta ngắt lời ông: "Cha, không cần nói nữa đâu, con và hắn tuyệt đối không có khả năng đó."
Phụ thân không nói thêm nữa.
…….
Sau khi Tề Diễn tiếp quản quân vụ, cục diện trận chiến quả nhiên có khởi sắc.
Dù hắn xuất thân từ Hầu phủ nhưng không phải kẻ ăn chơi lêu lổng, hắn thuộc lau lách binh thư, dùng binh quả quyết.
Mấy lần giao tranh đều đ.á.n.h cho quân Địch thua xiêu dẹo.
Tướng sĩ trong quân dần dần nể phục hắn.
Chỉ có ta là vẫn giữ khoảng cách như cũ.
Chuyện công thì phối hợp, còn riêng tư thì tuyệt đối không ở riêng một mình.
Hắn đã thử vài lần, thấy ta lạnh nhạt thì cũng không cưỡng cầu nữa.
Chỉ là mỗi lần nhìn ta, sự đau đớn trong ánh mắt hắn ngày một sâu đậm hơn.
Mùa thu, trận chiến cuối cùng.
Quân Địch tập hợp mười vạn đại quân, muốn liều mạng tấn công đèo Cai Vân.
Tề Diễn định ra kế sách: Dụ địch vào sâu rồi đóng cửa đ.á.n.h ch.ó.
Rủi ro cực kỳ lớn, nhưng nếu thành công thì có thể giữ bình yên cho bắc cảnh mười năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phụ thân vết thương chưa lành nên ở lại giữ thành.
Ta kiên quyết đòi đi theo quân.
Tề Diễn không đồng ý: "Quá nguy hiểm."
"Ta có thể tự bảo vệ mình."
"Vân Chiêu—"
Ta nhìn hắn: "Tề Diễn, trận chiến này ta bắt buộc phải đi."
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng thoả hiệp: "Đi theo bên cạnh ta, không được chạy lung tung."
Ta gật đầu.
Nhật Nguyệt
Trận chiến đó đ.á.n.h suốt ba ngày ba đêm.
Máu nhuộm cát vàng, thây chất đầy đồng.
Đến phút cuối cùng, tên thủ lĩnh quân Địch đường cùng làm liều, dẫn theo thân vệ xông thẳng vào trung quân, mục tiêu chính là Tề Diễn.
Ta ở gần hắn nhất, chẳng kịp suy nghĩ gì liền rút kiếm xông lên đón đỡ.
Trong làn đao quang kiếm ảnh, ta đỡ cho hắn một mũi tên.
Sau khi mũi tên xuyên qua n.g.ự.c, ta nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ tột cùng của Tề Diễn.
"Vân Chiêu—"
Hình như ta lại sắp c.h.ế.t rồi.
Trong cơn mơ màng, ta cảm nhận được có người đang ôm lấy mình, bàn tay run rẩy dồn dập.
"Vân Chiêu... Vân Chiêu nàng đừng ngủ... Quân y! Quân y đâu rồi?!"
Là giọng của Tề Diễn.
Hắn đang khóc.
"Tề Diễn..." Ta há miệng, m.á.u trào ra ngoài.
Hắn nghẹn ngào nói: "Đừng nói chuyện, giữ sức đi... Vân Chiêu, ráng giữ lấy, chúng ta về thành, trong thành có thầy t.h.u.ố.c giỏi nhất..."
Ta lắc đầu.
"Lâm Nghiên... vẫn đang đợi ta... nói với huynh ấy... xin lỗi..."
"Không được nói xin lỗi!" Hắn gầm lên, "Thôi Vân Chiêu, nàng không được c.h.ế.t! Nàng nợ ta còn chưa trả hết, nàng không được c.h.ế.t!"
Nợ hắn?
Rốt cuộc là ai nợ ai chứ...
Ta muốn cười, nhưng lại ho ra m.á.u.
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ một: "Tề Diễn... nếu có kiếp sau... đừng gặp lại ta nữa."
Hắn ôm lấy ta, khóc như một đứa trẻ: "Không... Đừng mà..."
"Vân Chiêu, ta sai rồi... Ta thật sự sai rồi... Nàng tha thứ cho ta, tha thứ cho ta có được không?"
Ta nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng gào thét xé lòng của hắn.
Rồi dần dần xa xăm.
……….
Ta không c.h.ế.t.
Mũi tên đó lệch mất nửa phân, không trúng vào tim.
Nhưng vết thương quá nặng, ta mê man suốt nửa tháng trời.
Lúc tỉnh lại thì đang ở Tướng quân phủ.
Xuân Đào túc trực bên giường, mắt sưng húp như quả đào.
"Tiểu thư... người rốt cuộc cũng tỉnh rồi..."
Ta muốn nói chuyện nhưng không phát ra được âm thanh.
Lồng n.g.ự.c đau dữ dội.