Thậm chí chúng tôi còn có thể đóng giả tính cách và cách nói chuyện của đối phương. Chỉ riêng chuyện ăn uống là khác, bởi từ trước đến nay môi trường sống của chúng tôi luôn đan xen. Chúng tôi luôn có những sở thích riêng. Anh trai không ăn được hành, vậy nên chỉ một động tác vô thức gắp hành ra khỏi bát cũng đủ khiến anh ta sinh nghi.
Anh ấy hỏi tôi: [Anh ta sẽ phát hiện ra manh mối gì không?]
Tôi ở đầu bên kia điện thoại an ủi anh ấy: [Đừng lo quá, em chưa từng để lộ sở thích ăn uống của mình trước mặt anh ta.]
Chu Cẩn An không thể nào biết tôi thích ăn gì, không ăn được gì. Lùi một bước mà nói, cho dù Chu Cẩn An thật sự phát hiện ra thân phận của tôi và anh trai, thì cũng chỉ giúp anh ta và anh ấy nhận ra nhau sớm hơn mà thôi.
Dù sao hiện giờ, người đang ở trong nước là anh trai. Anh ấy mới là người từng có duyên cũ với Chu Cẩn An thuở thiếu thời.
09.
Mẹ tôi có một gương mặt rất xinh đẹp. Vì vậy khi còn trẻ, bà mới bị ba tôi tính kế, buộc phải trở thành người thứ ba bên ngoài gia đình ông.
Tôi và anh trai thừa hưởng tất cả những ưu điểm của mẹ. Ở trong nước hay nước ngoài, luôn có người chủ động lấy lòng tôi và anh ấy.
Tôi nhìn cậu con lai tóc vàng trước mặt, lần nữa từ chối lời mời hẹn hò của cậu ta.
Cậu ta vẫn không nản lòng. Thậm chí còn lười biếng ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi chằm chằm.
Cách cậu ta theo đuổi người khác hoàn toàn dựa vào việc mặt dày làm tới, chỉ khiến tôi càng thêm chán ghét. Thậm chí tôi còn không thể kiểm soát mà nhớ đến Chu Cẩn An ở trong nước. Anh ta sinh ra trong một gia tộc lớn có nhiều quy tắc khắt khe. Vì vậy dù trong xương cốt có phần phản nghịch, nhưng cách hành xử thường ngày lại toát lên vẻ cao quý và lịch thiệp.
Cách anh ta theo đuổi người khác rất phô trương, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy phiền lòng chút nào.
Kiếp trước, tôi dễ dàng chìm đắm vào tình cảm ấy.
Kiếp này, tôi tránh xa anh ta.
Không chỉ vì anh ta đã khiến tôi tổn thương đến cùng cực, mà còn vì tôi sợ mình sẽ lại một lần nữa chìm đắm.
Điện thoại chợt vang lên một tiếng "ting". Là tin nhắn anh trai gửi cho tôi. Trong nước lúc này đang là đêm khuya, vì vậy anh ấy lại nhắc đến Chu Cẩn An.
Anh ấy nói dường như Chu Cẩn An lại phát hiện ra một sơ hở: [Ở mặt trong cánh tay phải của anh có một vết sẹo mà em không có.]
Tôi nhớ vết sẹo trên tay anh ấy. Đó là vết thương cũ từ nhiều năm trước, dấu vết đã mờ đến gần như hòa cùng màu da. Ngay cả mẹ, người thân thuộc với chúng tôi nhất, cũng không biết.
Anh ấy nói: [Mấy hôm trước, Chu Cẩn An mang cơm tối đến bệnh viện tìm anh.]
[Hôm đó máy sưởi trong bệnh viện nóng quá, anh không kéo tay áo xuống. Lúc anh giơ tay lên, Chu Cẩn An vẫn cụp mắt nhìn vào mặt trong cánh tay anh.]
[Mãi đến khi anh ta rời đi, anh mới nhận ra anh ta đang nhìn vết sẹo trên tay anh.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ sự hiện diện của Chu Cẩn An vốn đã mang đến cảm giác áp bức quá rõ ràng, đến cả anh trai cũng bị một ánh mắt của anh ta khiến cho căng thẳng.
Tôi gõ chữ trả lời, an ủi anh ấy, chắc chắn nói: [Em và anh ta không ở bên nhau lâu, anh ta sẽ không nhớ mặt trong cánh tay em có vết thương cũ hay không đâu.]
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
[Vết sẹo đó đã rất mờ rồi, nhìn bằng mắt thường cũng không dễ nhận ra.]
Tôi nói: [Anh đừng để anh ta làm mình căng thẳng.]
10.
Nhưng mà câu hỏi tiếp theo của anh trai thực sự khiến tôi trở tay không kịp.
Anh ấy đột nhiên hỏi tôi ở đầu bên kia: [Em nghĩ thế nào về Chu Cẩn An?]
Anh ấy nói Chu Cẩn An đã theo đuổi tôi suốt hai năm, đủ chung tình, cũng đủ kiên nhẫn. Vì vậy anh ấy không hiểu tại sao tôi vẫn luôn từ chối, thậm chí còn tỏ thái độ cực kỳ kháng cự. Dù sao Chu Cẩn An vốn là một người cao cao tại thượng đến mức khó với tới.
Tôi mới xuất ngoại được nửa tháng, vậy mà ngay cả anh trai cũng bắt đầu tò mò về nguyên nhân tôi luôn từ chối Chu Cẩn An. Tôi ngập ngừng một lát rồi nhắn lại: [Em không thích Chu Cẩn An.]
Tôi thể hiện thái độ của mình thật rõ ràng: [Anh à, bất kể anh muốn đưa ra quyết định gì, cũng không cần phải cân nhắc đến em.]
Dù sao ngay từ đầu, anh trai mới là người Chu Cẩn An thực sự chờ đợi.
Nhưng anh ấy lại nói ở đầu bên kia: [Không phải anh muốn đưa ra quyết định gì.]
Anh ấy nói: [Anh thật sự không có chút ấn tượng nào về Chu Cẩn An, cũng không cảm thấy mình từng gặp anh ta.]
[Có lẽ từ đầu đến cuối, người anh ta quen biết chính là em, người anh ta theo đuổi cũng là em.]
[Ở những chuyện khác, anh đóng giả em rất dễ dàng, nhưng trong chuyện tình cảm, nhìn thấy Chu Cẩn An đối xử tốt với anh, anh luôn cảm thấy áy náy.]
Anh ấy nói: [Những điều đó vốn nên thuộc về em.]
Tôi khựng lại, bỗng nhớ đến kiếp trước.
Kiếp trước, Chu Cẩn An một mình chống lại áp lực từ gia tộc, vẫn nhất quyết muốn kết hôn với tôi. Nhưng đúng vào ngày cưới của tôi và Chu Cẩn An, anh trai vội vàng trở về.
Chu Cẩn An nhìn thấy anh ấy, sững người rất lâu, sau đó lập tức hiểu ra tất cả.
Cuộc hôn nhân ấy cũng là dấu chấm hết cho tình cảm giữa tôi và anh ta.
Anh ấy hỏi tôi: [Anh ta sẽ phát hiện ra manh mối gì không?]
Tôi ở đầu bên kia điện thoại an ủi anh ấy: [Đừng lo quá, em chưa từng để lộ sở thích ăn uống của mình trước mặt anh ta.]
Chu Cẩn An không thể nào biết tôi thích ăn gì, không ăn được gì. Lùi một bước mà nói, cho dù Chu Cẩn An thật sự phát hiện ra thân phận của tôi và anh trai, thì cũng chỉ giúp anh ta và anh ấy nhận ra nhau sớm hơn mà thôi.
Dù sao hiện giờ, người đang ở trong nước là anh trai. Anh ấy mới là người từng có duyên cũ với Chu Cẩn An thuở thiếu thời.
09.
Mẹ tôi có một gương mặt rất xinh đẹp. Vì vậy khi còn trẻ, bà mới bị ba tôi tính kế, buộc phải trở thành người thứ ba bên ngoài gia đình ông.
Tôi và anh trai thừa hưởng tất cả những ưu điểm của mẹ. Ở trong nước hay nước ngoài, luôn có người chủ động lấy lòng tôi và anh ấy.
Tôi nhìn cậu con lai tóc vàng trước mặt, lần nữa từ chối lời mời hẹn hò của cậu ta.
Cậu ta vẫn không nản lòng. Thậm chí còn lười biếng ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi chằm chằm.
Cách cậu ta theo đuổi người khác hoàn toàn dựa vào việc mặt dày làm tới, chỉ khiến tôi càng thêm chán ghét. Thậm chí tôi còn không thể kiểm soát mà nhớ đến Chu Cẩn An ở trong nước. Anh ta sinh ra trong một gia tộc lớn có nhiều quy tắc khắt khe. Vì vậy dù trong xương cốt có phần phản nghịch, nhưng cách hành xử thường ngày lại toát lên vẻ cao quý và lịch thiệp.
Cách anh ta theo đuổi người khác rất phô trương, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy phiền lòng chút nào.
Kiếp trước, tôi dễ dàng chìm đắm vào tình cảm ấy.
Kiếp này, tôi tránh xa anh ta.
Không chỉ vì anh ta đã khiến tôi tổn thương đến cùng cực, mà còn vì tôi sợ mình sẽ lại một lần nữa chìm đắm.
Điện thoại chợt vang lên một tiếng "ting". Là tin nhắn anh trai gửi cho tôi. Trong nước lúc này đang là đêm khuya, vì vậy anh ấy lại nhắc đến Chu Cẩn An.
Anh ấy nói dường như Chu Cẩn An lại phát hiện ra một sơ hở: [Ở mặt trong cánh tay phải của anh có một vết sẹo mà em không có.]
Tôi nhớ vết sẹo trên tay anh ấy. Đó là vết thương cũ từ nhiều năm trước, dấu vết đã mờ đến gần như hòa cùng màu da. Ngay cả mẹ, người thân thuộc với chúng tôi nhất, cũng không biết.
Anh ấy nói: [Mấy hôm trước, Chu Cẩn An mang cơm tối đến bệnh viện tìm anh.]
[Hôm đó máy sưởi trong bệnh viện nóng quá, anh không kéo tay áo xuống. Lúc anh giơ tay lên, Chu Cẩn An vẫn cụp mắt nhìn vào mặt trong cánh tay anh.]
[Mãi đến khi anh ta rời đi, anh mới nhận ra anh ta đang nhìn vết sẹo trên tay anh.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ sự hiện diện của Chu Cẩn An vốn đã mang đến cảm giác áp bức quá rõ ràng, đến cả anh trai cũng bị một ánh mắt của anh ta khiến cho căng thẳng.
Tôi gõ chữ trả lời, an ủi anh ấy, chắc chắn nói: [Em và anh ta không ở bên nhau lâu, anh ta sẽ không nhớ mặt trong cánh tay em có vết thương cũ hay không đâu.]
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
[Vết sẹo đó đã rất mờ rồi, nhìn bằng mắt thường cũng không dễ nhận ra.]
Tôi nói: [Anh đừng để anh ta làm mình căng thẳng.]
10.
Nhưng mà câu hỏi tiếp theo của anh trai thực sự khiến tôi trở tay không kịp.
Anh ấy đột nhiên hỏi tôi ở đầu bên kia: [Em nghĩ thế nào về Chu Cẩn An?]
Anh ấy nói Chu Cẩn An đã theo đuổi tôi suốt hai năm, đủ chung tình, cũng đủ kiên nhẫn. Vì vậy anh ấy không hiểu tại sao tôi vẫn luôn từ chối, thậm chí còn tỏ thái độ cực kỳ kháng cự. Dù sao Chu Cẩn An vốn là một người cao cao tại thượng đến mức khó với tới.
Tôi mới xuất ngoại được nửa tháng, vậy mà ngay cả anh trai cũng bắt đầu tò mò về nguyên nhân tôi luôn từ chối Chu Cẩn An. Tôi ngập ngừng một lát rồi nhắn lại: [Em không thích Chu Cẩn An.]
Tôi thể hiện thái độ của mình thật rõ ràng: [Anh à, bất kể anh muốn đưa ra quyết định gì, cũng không cần phải cân nhắc đến em.]
Dù sao ngay từ đầu, anh trai mới là người Chu Cẩn An thực sự chờ đợi.
Nhưng anh ấy lại nói ở đầu bên kia: [Không phải anh muốn đưa ra quyết định gì.]
Anh ấy nói: [Anh thật sự không có chút ấn tượng nào về Chu Cẩn An, cũng không cảm thấy mình từng gặp anh ta.]
[Có lẽ từ đầu đến cuối, người anh ta quen biết chính là em, người anh ta theo đuổi cũng là em.]
[Ở những chuyện khác, anh đóng giả em rất dễ dàng, nhưng trong chuyện tình cảm, nhìn thấy Chu Cẩn An đối xử tốt với anh, anh luôn cảm thấy áy náy.]
Anh ấy nói: [Những điều đó vốn nên thuộc về em.]
Tôi khựng lại, bỗng nhớ đến kiếp trước.
Kiếp trước, Chu Cẩn An một mình chống lại áp lực từ gia tộc, vẫn nhất quyết muốn kết hôn với tôi. Nhưng đúng vào ngày cưới của tôi và Chu Cẩn An, anh trai vội vàng trở về.
Chu Cẩn An nhìn thấy anh ấy, sững người rất lâu, sau đó lập tức hiểu ra tất cả.
Cuộc hôn nhân ấy cũng là dấu chấm hết cho tình cảm giữa tôi và anh ta.