Quý Khanh không thèm để ý đến ông nội, liếc nhìn Tịch Trầm Diễn.
Người vừa bước ra từ phòng nghỉ này chắc hẳn đã nghe thấy cuộc trò chuyện của cậu và ông, nên ra ngoài có chút vội vàng. Phần đuôi tóc vẫn còn vương những giọt nước rõ rệt, một hai giọt rơi xuống làm ướt chiếc sơ mi màu cà phê, khiến nó dán chặt vào da thịt, lờ mờ phác họa ra những đường nét cơ bắp săn chắc.
Tầm mắt Quý Khanh lướt qua vùng bụng dưới của Tịch Trầm Diễn, vờ như không thấy sự cứng đờ đột ngột của người nọ.
Cậu chỉ thuật lại một sự thật: "Anh Diễn, anh hung dữ quá."
Thế rồi, ông cụ Quý tận mắt chứng kiến Tịch Trầm Diễn vừa rồi còn định phát hỏa bỗng chốc như mềm nhũn xương cốt.
Anh đi đến bên cạnh đứa cháu nội vốn vừa thốt ra những lời ngông cuồng của ông, cúi đầu, cẩn thận hôn nhẹ lên má cậu.
"Xin lỗi, làm em sợ rồi."
Đến mức anh trợ lý đứng ngoài cuộc chứng kiến toàn bộ quá trình, đã trố mắt nhìn ông cụ Quý vốn đang tràn đầy tự tin phút trước, giờ mặt đã đen kịt hoàn toàn.
Suy nghĩ một chút, anh trợ lý ghé tai ông cụ, dùng cách thức của giới trẻ để phát ra một tiếng "Vãi" thay cho lời muốn nói của ông.
Sắc mặt ông cụ càng tệ hơn, hầm hầm bỏ đi.
Ước chừng một thời gian dài nữa ông sẽ không muốn nhìn mặt Quý Khanh và Tịch Trầm Diễn.
Mười phút sau, Quý Khanh đợi được Quý Nghiêm Du quay lại.
Anh trai vừa bước vào cửa đã bị em trai ném cho một cái gối tựa.
"Quý Nghiêm Du, anh hố em đó hả?"
Quý Nghiêm Du bắt lấy cái gối, đút cho em trai miếng bánh khoai môn vừa mua về, dỗ dành: "Em trai anh là giỏi nhất, ba hồi bảy lượt đã khiến người ta không nói nên lời. Người vừa lương thiện, vừa xinh đẹp, người khác nhìn vào một cái là không nỡ nói nặng lời nửa câu. Lại còn giỏi thư pháp, quốc họa, kế hoạch làm ra cũng không chê vào đâu được..."
Quý Khanh lườm anh một cái, chặn đứng một rổ lời hay ý đẹp của Quý Nghiêm Du, giơ tay đẩy anh ra. Không thành công, trái lại còn bị anh nắm lấy tay.
Người nắm tay cậu nói: "Anh sai rồi, trợ lý bên cạnh ông nội là người của anh, cậu ta sẽ bảo vệ em, Khanh Khanh không cần sợ."
Tịch Trầm Diễn nhướng mày, thấy Quý Khanh vừa định giáo huấn người khác giờ đã hết giận, vành tai đỏ bừng.
Quý Nghiêm Du đợi Quý Khanh ăn xong cả miếng bánh, liền thừa thắng xông lên: "Anh không ngăn cản em đi làng Kim Phúc tham gia lễ khánh thành trường học nữa, đừng giận nữa nhé?"
Vì vậy, vào cuối tháng mười, khi Quý Khanh lên đường đến làng Kim Phúc tham gia lễ khánh thành trường học, sẵn tiện khảo sát tình hình tài trợ của quỹ thiện nguyện, những người cùng đi không chỉ có Quý Nghiêm Du. Còn có Tịch Trầm Diễn hôm đó đã nghe lỏm được, cùng với Dụ Củ và Tang Tễ tự tiện bám theo.
Quý Khanh nhướng mày, không nhúc nhích, đợi họ lên tiếng.
Dụ Củ: "Khanh Khanh, làng Kim Phúc địa thế hẻo lánh, sát vách núi lớn, thường có dã thú xuất hiện, con đi cùng có thể giúp bảo vệ anh trai người."
Tuy nhiên, lời này lập tức Tang Tễ đính chính: "Dụ Củ, mở miệng ra là gọi anh trai, cậu muốn tranh giành anh trai với Khanh Khanh sao?"
Trương Thiến Ưu đi cùng chứng kiến hai người đàn ông dung mạo bất phàm trích dẫn điển tích, nói một tràng lời lẽ đầy ẩn ý.
Còn nhân vật chính của cuộc hội thoại như thể không nghe thấy gì, dẫn đầu rời đi, hai bên trái phải là Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du.
Tịch Trầm Diễn nhận lấy hộp kiếm Quý Khanh đang đeo trên lưng, hỏi một câu: "Tham gia lễ khánh thành trường học, mang cái này theo làm gì?"
Cậu đáp lại một câu "Thích", rồi đứng sang một bên, yên lặng nghe Quý Nghiêm Du sắp xếp xe đi làng Kim Phúc.
Người đi thực sự quá đông, ba vị không mời mà đến kia mỗi người dắt theo một trợ lý, cộng thêm Tô Kha Ngộ của quỹ thiện nguyện và Trương Thiến Ưu của phòng tranh, cùng với bác sĩ và nhân viên đi theo xe, tính sơ sơ đã có gần ba mươi người.
Vì lý do an toàn, Quý Nghiêm Du tạm thời bảo trợ lý điều phối hai chiếc xe mobihome cỡ lớn, nhân viên y tế và nhân viên công tác đi một chiếc, nhóm bọn họ đi một chiếc.
Thân xe rất ngầu, kiểu dáng giống như một con quái thú thép, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của Quý Khanh.
Cậu lấy chìa khóa xe từ tay trợ lý của Quý Nghiêm Du, tiên phong bước vào ghế lái, thò đầu ra nói: "Để em lái."
Trương Thiến Ưu rõ ràng lo cho cái mạng nhỏ của mình hơn: "Sếp ơi, đừng đùa chứ, lái xe mobihome lớn thế này cần bằng lái hạng A1 đấy."
"Thích ngồi thì ngồi, không thì thôi."
Quý Khanh khởi động xe, nghe thấy lời giải thích của Quý Nghiêm Du: "Khanh Khanh đã thi lấy bằng A1 rồi."
Vài phút sau, tất cả mọi người lên xe, chiếc xe từ từ lăn bánh về phía làng Kim Phúc.
Chiếc xe mobihome cỡ lớn với kiểu dáng độc đáo rõ ràng rất thu hút ánh nhìn trong khu vực nội thành. Trương Thiến Ưu phát hiện không dưới mười người qua đường chụp ảnh chiếc xe.
Hiện tại, xe đang ở làn rẽ phải nhưng bị một chiếc xe điện nhỏ phía trước chặn đường. Ước chừng đối phương đang đợi đèn đỏ đi thẳng.
Quý Khanh bấm còi một tiếng, nhắc nhở người đó nhường chỗ. Xe điện không nhúc nhích, trái lại chủ xe còn quay đầu lại, giơ một ngón tay không mấy thân thiện về phía Quý Khanh.
Trương Thiến Ưu cảm thấy chứng "lộ nộ"* của mình tái phát.
*Chú thích: Nổi cáu khi đi đường hay khi lái xe
Cô "Vãi" một tiếng: "Sếp ơi, bấm còi tiếp đi! Xe thô sơ đi vào làn xe cơ giới, vừa cản đường vừa nhờn, mình húc tới khô máu với nó luôn!"
"Không cần thiết." Quý Khanh đáp lại một câu, giọng thong thả, thực sự không bận tâm.
Những chuyện có thể làm dao động cảm xúc của cậu vốn dĩ rất ít, huống hồ đây chỉ là một người qua đường.
Tang Tễ cũng không để ý, đưa nước cho cậu: "Không sao, tranh thủ lúc này nghỉ ngơi chút đi."
Chỉ là, chủ xe điện không nghĩ vậy, thấy người trên xe không phản ứng, ngược lại bắt đầu bấm còi inh ỏi.
Cửa sổ ghế phụ đang mở, tiếng động dễ dàng lọt vào xe.
Tang Tễ cau mày, Dụ Củ và Tịch Trầm Diễn đứng dậy.
Tuy nhiên, nhanh hơn là Trương Thiến Ưu, cô thò đầu ra khỏi ghế phụ: "Bấm cái gì mà bấm, bấm nữa là bay hết lộc lá bây giờ!"
Liên quan đến chuyện mất tiền, người bị mắng lập tức đỏ mặt tía tai, nói một tràng những lời khó nghe, đại loại như tính xấu thì ế chồng các kiểu.
Ngay sau đó, Trương Thiến Ưu thấu hiểu được sự dửng dưng của Quý Khanh lúc nãy.
Ế chồng đâu phải là nguyền rủa cô, đó là làm phước đấy chứ.
Thế nhưng, kẻ kia lại nói: "Bay hết lộc lá hả, phản đòn!"
Trương Thiến Ưu vừa đáp trả tiếng còi vài lần lập tức nóng máu, gân xanh trên trán giật giật.
Ế chồng thì không sao, nhưng bảo mất lộc là đâm trúng tim đen cô rồi.
Cô giật phăng dây an toàn, định lao xuống xe, miệng lẩm bẩm: "Cheap man! Bà đây đấm chết mày."
Mới đi được vài bước, cô đã bị Quý Khanh giữ chặt vai, ấn xuống ghế. "Lại không biết đánh nhau, xuống đó làm gì? Để bọn tôi xử lý."
Trong lúc nói chuyện, bốn người đàn ông khác trên xe đã bước xuống. Khi Quý Khanh xuống theo, chủ xe điện kia đã có vẻ run rẩy, phải nhờ Tang Tễ giơ chân đỡ lấy lưng đối phương thì người đó mới không ngã quỵ xuống.
Tịch Trầm Diễn nhàn nhạt nói: "Xin lỗi."
Chủ xe lăn xả đến trước mặt Quý Khanh: "Anh đẹp trai ơi, làm ơn làm phước, đừng chấp nhặt với loại người như tôi. Tôi hứa sau này sẽ chấp hành luật giao thông, anh nói giúp tôi vài lời với mấy vị kia, đừng để tôi mất việc, tôi chỉ trông chờ vào chút tiền này để sống thôi."
Quý Khanh xưa nay luôn hướng thiện, thong thả nói: "Chép phạt mười lần luật giao thông đi."
Chủ xe thở phào một hơi, chỉ là chép sách thôi, nghĩ bụng luật giao thông chắc chữ cũng không nhiều, chẳng phải chuyện gì to tát. Mấy đứa nhà giàu không dính bụi trần này đúng là dễ lừa. Nói vài lời hay là mủi lòng ngay.
Hắn ta rủ mắt che giấu sự đắc ý và khinh miệt, miệng không ngừng nịnh nọt: "Cảm ơn anh, anh vừa đẹp người vừa đẹp nết, nhất định sẽ gặp quả tốt thôi."
Những người có mặt ở đây không ai ngốc, thừa biết những trò lắt léo trong đó.
Trương Thiến Ưu mỉm cười thò đầu ra: "Nhìn bộ dạng của anh chắc là chưa thi bằng lái bao giờ, nên không biết luật giao thông có bao nhiêu điều nhỉ."
Mí mắt chủ xe giật nảy.
Trương Thiến Ưu bồi thêm một nhát đầy hả hê: "Luật An toàn giao thông đường bộ khoảng 2 vạn chữ, Nghị định hướng dẫn thi hành khoảng 3 vạn chữ, mười lần, chẳng qua là 50 vạn chữ thôi mà."
Hai chữ "chẳng qua" được cô nhấn rất mạnh, âm cuối còn cố tình kéo dài đầy mỉa mai.
Quý Khanh thu lại ý cười, trong biểu cảm kinh hãi của chủ xe, cậu nhẹ nhàng nói: "Chép xong trong 24 giờ, chắc không phải việc gì khó khăn đâu nhỉ."
Năm người rời đi, trợ lý tiến lên xử lý hậu sự.
Khi cửa xe chưa kịp khép lại, vẫn còn nghe thấy tiếng kêu kinh hãi như nôn cả linh hồn ra ngoài và tiếng hít khí lạnh của chủ xe.
Quý Khanh liếc nhìn Trương Thiến Ưu đang đung đưa chân đắc ý: "Vui rồi chứ?"
Trương Thiến Ưu nhớ lại khuôn mặt không thể tin nổi của chủ xe, cười khà khà: "Sếp ơi, vẫn là sếp thâm hiểm, chiêu này tôi học không nổi."
Người bị nhận xét thâm hiểm cũng không giận, bình thản uống một ngụm nước.
Quý Nghiêm Du nhận lấy chai nước em trai uống dở, vặn nắp lại, bảo: "Làng Kim Phúc xa lắm, lái xe nửa tiếng cho đỡ ghiền tay là đủ rồi, mình đổi người lái nhé?"
Nhìn thì giống như Quý Nghiêm Du đang hỏi ý kiến, nhưng thực tế nhân viên ở chiếc xe phía sau đã tự giác ngồi vào ghế lái. Sau khi thỏa mãn sở thích ngắn ngủi, Quý Khanh cũng không có ý định lái xe lâu nên gật đầu đồng ý.
Ngược lại, Trương Thiến Ưu vì thời gian qua tiếp xúc với Quý Khanh nhiều nên hỏi thêm một câu: "Sếp ơi, sếp bị sao vâyh? Nửa tháng nay hình như cậu rất khát, tần suất uống nước tăng lên hơn gấp đôi rồi."
Trương Thiến Ưu không biết câu này có vấn đề gì, tóm lại là sau khi cô thốt ra, bốn người đàn ông khác trên xe gần như đồng thời dồn ánh mắt lên người Quý Khanh.
Tuy nhiên, ánh mắt mỗi người lại có chút khác nhau.
Tang Tễ đưa nước cho cậu ngay khi lên xe lộ vẻ thấu hiểu.
Dụ Củ rủ mắt, không rõ đang suy tính điều gì.
Tịch Trầm Diễn và Quý Nghiêm Du nhìn nhau một cái.
Còn Quý Khanh bị hỏi lặng đi một hồi, rồi nói một câu nghe như lừa trẻ con: "Thiếu máu."
Dứt lời, biểu cảm của mấy người đàn ông vây quanh Quý Khanh đều trở nên khác lạ.
Chỉ có Trương Thiến Ưu là không để ý, giọng điệu nghe như cạn lời: "Sếp ơi, cậu ít ra cũng phải tìm một cái lý do nào bình thường chút chứ! Làm gì có ai thiếu máu mà lại khát nước đâu."
Lần này Quý Khanh không đáp lời.
Chiếc xe mobihome tiếp tục lăn bánh êm ái trên quốc lộ.
Làng Kim Phúc cách Hải Thành hơn một ngàn cây số. Ban đầu Trương Thiến Ưu không hiểu xa như vậy tại sao Quý Nghiêm Du không đi máy bay rồi mới xếp xe đến làng.
Suốt dọc đường đi đi dừng dừng, cô mới hiểu được dụng ý của Quý Nghiêm Du.
Mấy vị này nói là đi làng Kim Phúc tham gia lễ khánh thành trường học, nhưng hoàn toàn không vội. Đi dọc đường, hễ gặp thứ gì thú vị, thứ chưa từng thấy là nhất định phải nếm thử, chơi thử.
Quý Khanh tuy ngoài mặt không để lộ gì, vẫn là bộ dạng dửng dưng thường ngày, nhưng những người thân thiết đều nhìn ra sự hào hứng trong mắt cậu.
Trương Thiến Ưu cũng coi như thực sự nhận thức được mức độ quan tâm của những người cùng xe dành cho Quý Khanh.
Ví dụ như hiện tại.
Vừa đến làng Kim Phúc, trưởng thôn ra đón tiếp, nhưng vì điều kiện làng thô sơ, lại hẻo lánh nên không có khách sạn ra hồn.
Sau đó trưởng thôn phải tìm người dọn dẹp nhà của những dân làng đi làm thuê trên thành phố để cho họ ở tạm.
Ngôi nhà này trong làng tính ra là khá ổn, tường ngoài đã được trang trí, không giống những nhà khác chỉ có mặt xi măng xám xịt trơ trụi.
Phòng ốc tính là sạch sẽ nhưng quả thực đơn sơ.
Trương Thiến Ưu không phải người chịu được khổ, có chút không quen, cô đang tính hay là ngủ tạm trên xe mobihome vài đêm.
Tuy nhiên, mấy người đàn ông kia ngược lại không có ý nghĩ đó, và họ bắt đầu tranh giành một căn phòng.
"Sư tôn, phòng không đủ, trước nay đều là con sắp xếp việc sinh hoạt cho người. Tối nay, con ở cùng phòng với người, có được không?"
"Sư đệ, em không thích lạnh cũng không thích nóng, tối nay anh dùng linh lực điều chỉnh nhiệt độ cho em nhé?"
"Sư phụ, bản PPT người gửi cho con trước đây có vài chỗ con không hiểu, tối nay có thể giảng giải cho con không?"
Quý Khanh phớt lờ tất cả, kéo tay Quý Nghiêm Du đi vào phòng. Suy nghĩ một chút, cậu lại khựng lại, quay ra kéo luôn cả Tịch Trầm Diễn vào theo.
Ngay sau đó, một âm thanh giống như thứ gì đó gãy vụn vang lên.
Trương Thiến Ưu đảm bảo, cô đã nghe thấy tiếng chửi thề giấu kín trong lòng của ba người đàn ông bị từ chối kia.
Cảm giác khá là chấn động.