Kiếm Tu Xuyên Thành Cậu Ấm Đáng Thương Nhà Hào Môn

Chương 25: "Đau quá, anh điên rồi"

Quý Khanh gõ cửa, không ai trả lời.

Cậu nhìn Quản gia Lý bên cạnh, ánh mắt tra hỏi.

"Tam thiếu đang ở phòng tiếp khách tầng một."

Lời còn chưa dứt hẳn, Quản gia Lý đã nghe thấy tiếng kẽo kẹt của giày thể thao giẫm trên sàn gỗ đi xuống lầu, phía sau là Quý Nghiêm Du không cảm xúc.

Ông hơ một tiếng, nhìn về phía phòng tiếp khách tầng một.

Quý Khanh đã giơ chân đạp vào.

Âm thanh va chạm lớn của cánh cửa đập vào chặn cửa khiến người ta phải chú ý.

Người làm trong biệt thự nhà họ Quý rón rén thò đầu ra xem.

Vừa thấy Quý Khanh lạnh mặt túm lấy cổ áo Quý Mộc Tư, giật ra sau, giữa tiếng kêu kinh hãi của Quý Mộc Tư, kéo người vào phòng khách.

Người bị kéo khóc lóc vỡ òa, hai tay đập loạn xạ, đồ sứ vang lên tiếng vỡ. Mảnh vỡ cắt vào làn da mềm mại trắng trẻo, máu hòa lẫn nước mắt, trông thật đáng thương.

Ngay sau đó là một tiếng kinh hô: "Quý Khanh! Đồ điên! Anh cả cứu em!"

Lúc này họ mới phát hiện phía sau Quý Khanh, là Quý Nghiêm Du đang đứng với vẻ mặt nghiêm nghị.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao lên tiếng.

"Quý Nghiêm Du hiểu lễ nghi giữ quy tắc, sẽ không để Quý Khanh hồ đồ như vậy."

"Phải đó, trước đây chuyện Quý Khanh và vị kia nhà họ Tịch lan truyền khắp nơi, Quý Khanh cầu xin tha thiết không ra nước ngoài, Quý Nghiêm Du vì quy tắc, rốt cuộc vẫn không quản, mặc cho ông cụ đưa người ra nước ngoài."

"Nhưng mà, trước khi xảy ra tai nạn xe hơi, Quý Nghiêm Du đối với Quý Khanh thật sự rất tốt, đi đâu cũng dẫn theo, chỉ sợ người bị bắt nạt. Đúng là tình thân nhạt nhẽo trong nhà hào môn, liên quan đến thể diện của bản thân thì đáng mất vẫn phải mất."

"Quý Mộc Tư cũng đáng thương, lại gặp phải người anh như Quý Khanh."

Họ chờ Quý Nghiêm Du lên tiếng ngăn cản.

Nhưng lại ngạc nhiên phát hiện, Quý Nghiêm Du - tâm điểm của cuộc bàn tán làm dịu biểu cảm, không biết với tâm lý gì mà xoa xoa đỉnh đầu Quý Khanh, nhẹ nhàng dặn dò.

"Cẩn thận tay."

"Dạ."

Quý Khanh cười thu tay lại, ném Quý Mộc Tư mềm nhũn như thịt xuống đất, giơ chân giẫm lên bàn tay quơ loạn của người kia.

Quả nhiên giẫm trúng, tiếng rên đau cao hơn một tone.

Quý Khanh ngồi xổm xuống giữa tiếng kinh hô của mọi người, nhẹ nhàng lau đi nước mắt chảy dài ở khóe mắt Quý Mộc Tư, đôi mắt hổ phách phản chiếu khuôn mặt méo mó hung tợn hận thù của đứa em trai kia.

Giống như con chó cắn người bị khống chế, không có quy củ, lại chỉ có thể phục sát đất.

"Đau lắm phải không. Lúc đó 'Quý Khanh' cũng đau lắm." Quý Khanh nhàn nhạt nói.

Quý Mộc Tư không kịp để ý đến cơn đau như cắt da róc thịt trên cơ thể, cùng cách xưng hô bằng tên đột ngột của đối phương, chỉ cảm thấy giọng nói dịu dàng như nước của Quý Khanh, giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục.

Cậu ta quét ánh mắt cầu cứu ra xung quanh, cố gắng tìm cách phản công.

Nhưng thấy người làm bị khí thế của Quý Khanh chấn động, im như thóc, không dám lên tiếng, co rúm lại một bên thỉnh thoảng thò đầu ra.

Quản gia cười tủm tỉm ấn điện thoại của một người chuẩn bị quay phim xuống, từ tốn nói: "Bắt đầu từ bây giờ, quy tắc mới của nhà họ Quý, không được chơi điện thoại trong giờ làm việc đâu."

Hy vọng vừa nhen nhóm của Quý Mộc Tư tức khắc bị dập tắt, cơn đau khiến cậu ta hét lớn: "A a a! Ba cứu con! Quý Khanh muốn giết con! Anh ấy điên rồi!"

Quý Hồng Phong vội vàng chạy đến, vừa bước vào đại sảnh, đã nghe thấy tiếng rên la thảm thiết của Quý Mộc Tư.

Ông vội vàng bước lên, dang hai tay chắn giữa Quý Khanh và Quý Mộc Tư.

Đập vào mắt là dáng vẻ cực kỳ thảm hại của Quý Mộc Tư, ông lạnh lùng liếc nhìn người làm đang xem trò vui: "Mau lấy hộp thuốc, cầm máu trước!"

Người làm không dám nhúc nhích, liếc nhìn Quý Khanh và Quý Nghiêm Du đang ngồi trên ghế sofa thong dong, đợi hai người thản nhiên gật đầu, mới đi lấy hộp thuốc.

Quý Hồng Phong vội vàng nhận lấy: "Mộc Mộc, xin lỗi con, đều là lỗi của ba, ba đã không bảo vệ tốt cho con."

Tình cảm chân thành, cảm động lòng người.

Hai cha con với mày mắt tương tự ôm chặt nhau, ánh đèn vàng ấm của đèn pha lê chiếu vào, mờ ảo đánh lên chiếc băng gạc lộn xộn đỏ tươi, toát ra một sự ấm áp khó tả.

Quý Khanh rủ mi mắt.

Cẩn thận cảm nhận tình yêu không chút giữ lại của Quý Hồng Phong dành cho Quý Mộc Tư.

Ở hiện đại, cậu đã suy nghĩ mười tám năm, vẫn không hiểu nổi sự yêu thích và dung túng vô cớ của Quý Hồng Phong.

Cậu đã từng ngưỡng mộ, từng khao khát, từng hành động, cuối cùng vứt bỏ nó như giày rách.

Tuy nhiên, chuyện này giống như vết nứt trên tường, dù không để ý, nó vẫn bình thản tồn tại, mốc meo bốc mùi, sau đó mang lại cảm giác ngột ngạt khó lòng bỏ qua.

Cho đến khi lòng bàn tay ấm áp khô ráo của Quý Nghiêm Du, nhẹ nhàng áp lên mí mắt cậu.

"Đừng nhìn."

Quý Nghiêm Du chăm chú nhìn khuôn mặt lạnh lùng đến gần như vô cảm của Quý Khanh, giống như hồi còn nhỏ, dùng trán chạm vào góc trán dưới mái tóc mềm mại của em trai.

Chậm rãi và thành thạo xoa xoa cơ cổ căng cứng của Quý Khanh.

"Có anh đây."

"Ừm." Quý Khanh khẽ đáp lại, ôm lấy eo Quý Nghiêm Du.

Lúc này mọi người mới nhớ ra, mười tám năm trước tai nạn xe hơi, dù Quý Nghiêm Du có cứng nhắc cổ hủ đến đâu, vẫn mặc cho Quý Khanh hồ đồ, dọn dẹp mớ hỗn độn cho người ta cũng mang theo nụ cười triều mến.

Lúc đó, Quý Khanh gây họa, chỉ cần cọ cọ vào thịt mềm ở eo Quý Nghiêm Du, Tổng giám đốc YQ đang mặt lạnh trong chốc lát đã tan hết sự hung dữ.

Nhưng sự ấm áp tình thân không kéo dài được bao lâu, Quý Hồng Phong chỉ thấy cảnh này chướng mắt.

Đều là con trai, tại sao Quý Khanh lại không thân thiết với ông như vậy? Nếu nó có thể mềm mỏng tính khí như Quý Mộc Tư, nói vài lời tốt đẹp, gia đình tốt đẹp sẽ không trở nên như thế này.

"Các con đều là con trai ta, anh em tương tàn không hay chút nào. Khanh Khanh, xin lỗi Mộc Mộc đi."

Không gian ồn ào đột ngột trở nên tĩnh lặng.

Môi Quý Nghiêm Du mím chặt, nhắc nhở: "Ba, Quý Mộc Tư thông đồng với Tiền Sinh Tài, âm mưu bắt cóc Khanh Khanh. Tiền Sinh Tài gánh án mạng."

Người trưởng thành đều hiểu ý nghĩa trong lời nói, gần như có thể tưởng tượng ra nếu Tiền Sinh Tài đắc thủ, kẻ liều mạng sẽ cùng chết như thế nào.

Tiếng kinh hô và tiếng thì thầm hòa lẫn vào nhau.

Lại vì Quý Hồng Phong đột ngột ngã quỵ, thu lại trong chốc lát.

Lại càng yên tĩnh hơn.

Tiếng th* d*c gấp gáp nghe rõ mồn một.

Quý Khanh ngẩng đầu, đánh giá khuôn mặt đột nhiên trắng bệch của Quý Hồng Phong, cùng sự day dứt và hối hận không hề che giấu.

"Khanh Khanh! Xin lỗi con, là ba..."

Quý Khanh nhìn thẳng Quý Hồng Phong: "Tôi không cần nữa."

Người nói giọng điệu quả quyết lại hững hờ, người nghe lại chợt thấy xót xa trong lòng.

Tại sao lại như vậy?

Ông chỉ muốn các con hòa thuận với nhau.

Quản gia liếc nhìn Quý Hồng Phong với vẻ mặt đau khổ và hối hận.

Chỉ cảm thấy đáng đời.

"Ba, chuyện này con sẽ điều tra đến cùng, không nhân nhượng, mọi thứ tuân theo luật pháp."

Lưng Quý Hồng Phong cứng đờ.

Mắt Quý Mộc Tư đỏ ngầu.

Cậu ta run rẩy nói: "Anh cả làm lớn chuyện đến sở cảnh sát, mặt mũi của chúng ta đều không đẹp, giá cổ phiếu nhà họ Quý cũng sẽ bị ảnh hưởng. Mặc dù anh đã tách khỏi nhà họ Quý thành lập YQ, nhưng dù sao cũng hưởng phúc ấm của tổ tiên, sao có thể hại nhà họ Quý như vậy."

Bị bắt bị giam, cả đời cậu ta hỏng hết.

Chỉ là một lần dạy dỗ đơn giản, tại sao lại ác độc với cậu ta như vậy.

Quý Nghiêm Du vốn không thích nói chuyện với người đầu óc không tỉnh táo, lờ đi biểu cảm thê lương đáng thương của Quý Mộc Tư, đi theo Quý Khanh lên lầu.

Trước khi em trai đóng cửa, anh giữ lại.

Làm dịu giọng nói: "Qua phòng anh ngủ đi. Đồ dùng quen thuộc trong phòng em đã được chuyển đến chỗ cậu rồi, sẽ không quen đâu."

Quý Khanh "Ừm" một tiếng, đi theo Quý Nghiêm Du.

Khi đi ngang qua sân thượng tầng hai, Quý Nghiêm Du nhìn xuống dưới lầu.

Một người đàn ông trung niên cúi sát tai Quý Mộc Tư không biết đang nói gì.

Dường như là người của một nhánh nhà họ Dụ ở Kinh thành.

Hai người trước sau bước vào phòng, Quý Khanh cởi dép lông, cả người ngã vào chiếc giường lớn mềm mại.

Sau đó bị người ta đẩy đẩy đầu.

"Đi vệ sinh cá nhân."

"Buồn ngủ."

Quý Khanh nửa nhắm mắt, cọ cọ chiếc gối mềm mượt như lụa.

Cậu mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, cảm thấy giường bên cạnh lún xuống, hơi ấm ấm áp từng sợi từng sợi truyền đến theo vòng ôm.

Tiếp theo là hương bưởi thơm mát. Rất giống mùi sữa tắm cậu Trương Túc mua cho cậu.

Quý Khanh hỏi: "Không phải anh nói mùi này không thơm à?"

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rung động không rõ ràng, Quý Khanh quá buồn ngủ, không nghe rõ câu trả lời của Quý Nghiêm Du.

Chọn cách vươn tay ôm lấy eo Quý Nghiêm Du.

Trong đầu dường như vang lên lời Tang Tề nói cậu có thiên phú vô tình đạo tuyệt vời.

Thực ra không đúng.

Cậu mất tám trăm năm bước vào kỳ Độ Kiếp mà thiên kiêu* khó lòng tiến vào trong ba ngàn năm, nhưng trong hai trăm năm còn lại lại không thể tiến thêm một bước nào, mãi mãi thiếu nửa bước nữa là phi thăng thành tiên.

*Chú thích: Có thể tạm hiểu là thiên tài, là con cưng của trời với tài năng xuất chúng, hơn người.

Quý Nghiêm Du là gông cùm được dệt bằng cùng một dòng máu.

Giống như chim vào lồng, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng và vô vọng.

Cậu lại nhớ đến buổi chiều hôm đó, từng mảng màu đỏ, từng mảng màu trắng, tiếng kêu kinh hãi và tiếng va chạm.

Cùng ánh mắt Quý Nghiêm Du nhìn tới.

Buồn bã như thể cả thế giới đã biến mất.

"Anh."

"Ừm, tỉnh rồi?"

Quý Khanh tỉnh lại trong tiếng kéo rèm nhỏ vụn, cậu mở mắt, chắn ánh nắng ấm áp chiếu vào mắt.

Quý Nghiêm Du: "Hôm nay thứ bảy, muốn ra ngoài đi dạo không?"

"Không đi. Có thể ra ngoài chơi, nhưng không thể đi chơi với phụ huynh quản lý mình."

Quý Khanh từ chối dứt khoát, cậu lật điện thoại, liếc qua tin nhắn chuyển khoản hai triệu của Quý Hồng Phong.

Lập tức sao chép sau đó gửi cho Phùng Hi, rồi gửi tin nhắn.

"Đi mua một chiếc xe, dùng cho công việc. Xe cậu cũ quá, đường đến Trang Viên Vuốt Yêu không tốt, lái nguy hiểm. Nhớ lấy hóa đơn, làm tài sản cố định."

Phùng Hi trả lời rất nhanh: "Không cần đâu, Quý tổng, xe tôi vẫn chưa hỏng."

Quý Khanh không muốn nhớ lại chiếc xe cực kỳ xóc đó, cậu vào gara chọn một chiếc McLaren P1.

Tiếng động cơ xe thể thao đột nhiên gầm lên, thân xe màu đen xé gió lao ra, cuốn theo một mảnh lá rụng xào xạc trong không trung.

Trong thời gian hai ngày, Quý Khanh gần như chạy khắp nửa Hải thành, những thứ Quý Nghiêm Du không cho chơi, đều thử qua một lần.

Cậu cũng túm Kim quang đang quấn trên cổ tay mình ra xem một lúc lâu.

Kim quang lấy lòng cọ xát đầu ngón tay trắng nõn, trơn tuột bay đi, vẽ một hình trái tim trên không trung, đầu đuôi đều toát ra sự vui vẻ.

Ở Tu chân giới, vì tiểu đồ đệ thích, cậu đã xem qua một số tâm pháp ít người biết, trong đó có phương pháp công đức thành thánh, nhưng trong tâm pháp không hề đề cập đến tình huống công đức kim quang khai mở trí tuệ này.

"Còn dám gây rối, tôi sẽ hấp thu ngươi."

Kim quang không biết nói, thảm thương áp vào cổ Quý Khanh cọ xát.

Điện thoại lại reo, là cuộc gọi của Quý Nghiêm Du.

"Khanh Khanh, chơi đủ chưa?"

"Ừm." Quý Khanh lười biếng đáp lại, giữa tiếng thở phào của Quý Nghiêm Du ở nền âm, cậu xuống xe: "Hôm nay đi làm ở chỗ Phùng Hi."

Cậu cúp điện thoại, ánh mắt ngay lập tức bị cổ Phùng Hi thu hút.

Cổ áo áo hoodie đen lỏng lẻo mềm oặt, xoắn vặn như sóng nước.

Quý Khanh: "Mẫu mới?" Thời trang này chưa từng thử.

Phùng Hi ngượng ngùng kéo kéo cổ áo: "Không phải, giặt nhiều quá nên thành ra thế này."

Quý Khanh: "..."

Vậy thì không thử nữa.

Cậu sải bước đi vào trong, mèo và chó ùa đến vây quanh, cọ ống quần cậu.

Con chó trắng nhỏ vẫy đuôi điên cuồng, nhấc chân chuẩn bị tè.

Ánh mắt Quý Khanh lạnh đi, kéo cổ con chó, nhấc lên ôm chặt vào lòng.

Hạ thấp giọng nói: "Không muốn mạng chó nữa?"

Con chó trắng nhỏ ưm ưm đáp lại, lấy lòng l**m đầu ngón tay Quý Khanh.

Hai người một chó vừa nói chuyện vừa đi lên phòng tầng hai.

Phùng Hi: "Tôi chọn hai địa điểm văn phòng, cậu quyết định nhé?"

Anh đẩy cửa phòng, đặt tài liệu đã sắp xếp trước mặt Quý Khanh.

"Một vị trí hơi hẻo lánh, nhưng tiền thuê rẻ, một là tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố, môi trường tốt, tiền thuê hơi đắt. Lời khuyên của tôi là tòa nhà văn phòng tiền thuê rẻ, quỹ sau này còn phải đầu tư một khoản tiền lớn, tiết kiệm được thì tiết kiệm."

Phùng Hi nhìn sắc mặt Quý Khanh. Theo anh thấy, cái đầu tiên tốt hơn.

Nhưng nhà hào môn coi trọng thể diện hơn, người trẻ tuổi khởi nghiệp, những thứ khác không cần tốt nhất, nhưng mặt tiền phải là tốt nhất.

"Vậy thì cái này." Quý Khanh chỉ vào tòa nhà văn phòng tiền thuê rẻ.

Kim quang nóng lòng nhảy ra, quấn lấy ngón tay Quý Khanh kéo một cái, lập tức rơi vào tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố.

Quý Khanh nhíu mày, rủ mắt nhìn Kim quang đang cọ xát đầu ngón tay cậu.

Nơi này có gì đặc biệt?

Con chó trắng nhỏ gầm gừ hai tiếng, mở miệng muốn cắn Kim quang, a wuu một tiếng cắn vào không khí, tiếng răng va vào nhau tách tách nghe thấy ứa cả nước bọt.

Nó thảm thương nhìn Quý Khanh.

Phùng Hi cũng nhìn theo.

Chỉ thấy người vừa chỉ vào tòa nhà văn phòng trung tâm thành phố đột nhiên cười lạnh một tiếng, tay trái vồ vào không khí, sau đó cứng rắn bẻ tay phải của mình sang tòa nhà văn phòng rẻ tiền.

Phùng Hi vẻ mặt kỳ lạ, cân nhắc lời nói, đưa lời ra khỏi cổ họng.

"Quý tổng, đừng tự gây áp lực lớn cho mình quá."

Đã ảo giác luôn rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn