Âm thanh ầm ầm của cuộc chiến vang vọng trong quảng trường, nơi mà những người chơi từ khắp nơi đổ về để chứng kiến trận đấu giữa các guild. Ánh sáng rực rỡ từ những phép thuật và vũ khí chạm nhau tạo nên một bức tranh sống động, nhưng Vũ Minh biết rằng đây không chỉ là một trò chơi. Đây là cuộc chiến sinh tử.
“Nguyên, hãy giữ chặt vị trí!” Vũ Minh hô lên, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của đám đông. Thảo Nguyên gật đầu, nhắm chuẩn mục tiêu. Cô kéo dây cung, những mũi tên được phủ phép thuật lấp lánh trong không khí. Một giây sau, hàng loạt tên bay ra như một cơn bão, nhằm vào những đối thủ đang lao tới.
Huy Hoàng đã xuất hiện, như một bóng ma giữa đám đông. Hắn đứng trên cao, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt vàng lấp lánh như những ngọn lửa. “Chúng mày thật ngu ngốc khi dám đứng lên chống lại ta!” Hắn cất giọng, âm thanh như một cơn gió lạnh lẽo.
“Chúng ta không sợ ngươi!” Vũ Minh đáp lại, mặc dù trái tim anh đang đập thình thịch. Anh dồn sức vào thanh kiếm, triệu hồi linh hồn của những chiến binh đã ngã xuống. Những hình ảnh mờ ảo hiện lên bên cạnh anh, những chiến binh dũng cảm sẵn sàng chiến đấu. “Kiếm Ma!” Vũ Minh quát, thanh kiếm bừng sáng.
Những linh hồn đó lao vào cuộc chiến, hỗ trợ Vũ Minh và Thảo Nguyên. Cảm giác mạnh mẽ từ họ tiếp thêm sức mạnh cho cả nhóm. “Chúng ta phải tách hắn ra khỏi đám đông!” Thảo Nguyên nhắc nhở, đôi mắt cô dán chặt vào Huy Hoàng.
“Đúng vậy, giữ vững đội hình!” Vũ Minh nói, giọng điệu kiên quyết. Họ bắt đầu di chuyển, phối hợp nhịp nhàng, nhưng sự tấn công từ Huy Hoàng cũng không hề dễ dàng. Hắn vung tay, bóng tối từ những ảo ảnh chao lượn xung quanh, tạo ra những ảo giác khiến họ lúng túng.
“Cẩn thận!” Thảo Nguyên kêu lên khi một bóng tối vụt qua, suýt chút nữa đã chạm vào cô. Cô nhanh chóng lùi lại, bắn một mũi tên vào bóng tối, nhưng nó chỉ tan biến trong không khí.
Huy Hoàng cười khẩy. “Chúng mày có thể đánh bại những quái vật nhỏ, nhưng ta không phải là một kẻ thù bình thường!”
Vũ Minh cảm thấy gánh nặng đè nặng lên vai. Họ không đủ sức mạnh để chiến thắng hắn trong cuộc chiến này. “Nguyên, hãy tìm cách thoát khỏi đám đông, chúng ta cần phải tìm một vị trí cao hơn!” Vũ Minh hô lên.
“Được!” Thảo Nguyên đáp, cô nhanh chóng lùi lại, cố gắng tìm một con đường để lên cao. Nhưng trước khi cô kịp hành động, Huy Hoàng đã triệu hồi một con quái vật khổng lồ từ bóng tối. Nó gầm lên, lao thẳng về phía họ.
“Chạy!” Vũ Minh hô, nhưng không kịp. Con quái vật đã chặn đường họ, những cú đấm mạnh mẽ khiến mặt đất rung chuyển. Vũ Minh nắm chặt thanh kiếm, chuẩn bị đối đầu.
“Ta sẽ không để ngươi tiêu diệt chúng!” Vũ Minh quát, lao vào tấn công. Những đòn đánh của anh mạnh mẽ, nhưng quái vật vẫn đứng vững. Huy Hoàng từ xa quan sát, đôi mắt hắn như ngọn lửa cháy rực.
“Bây giờ, hãy xem sức mạnh của bóng tối!” Huy Hoàng quát, vung tay ra. Bóng tối bao trùm lấy Vũ Minh và Thảo Nguyên, khiến mọi thứ trở nên mờ mịt. Họ cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng.“Vũ Minh, mình không thể nhìn thấy gì cả!” Thảo Nguyên la lên, sự hoảng loạn lộ rõ trong giọng nói.
“Hãy giữ bình tĩnh!” Vũ Minh nói, cố gắng tập trung. Anh biết rằng nếu họ không tìm được cách thoát ra, thì sẽ không có hy vọng nào.
Bất chợt, Vũ Minh nhớ đến sức mạnh của linh hồn. “Hãy giúp ta!” Anh thét lên, triệu hồi tất cả sức mạnh của những chiến binh đã ngã xuống. Ánh sáng từ thanh kiếm bùng lên mạnh mẽ, xua tan bóng tối xung quanh.
Một luồng sáng chói lóa xuất hiện, làm cho bóng tối lùi lại. “Chúng ta phải tấn công!” Vũ Minh hô lớn, dẫn dắt Thảo Nguyên lao về phía quái vật. Nhưng khi họ tiếp cận, Huy Hoàng lại cười vang.
“Chỉ có vậy thôi sao? Bóng tối sẽ nuốt chửng các ngươi!” Huy Hoàng vung tay, tạo ra một cơn bão bóng tối hướng về phía họ.
“Nguyên, cẩn thận!” Vũ Minh quát, nhưng đã quá muộn. Bão bóng tối ập đến, khiến cả hai ngã xuống đất. Vũ Minh cảm thấy sức mạnh dần rời bỏ mình, mọi thứ trở nên mờ mịt.
“Vũ Minh!” Thảo Nguyên kêu lên, nhưng giọng nói của cô cũng bị cuốn theo cơn bão. Họ không thể nhìn thấy nhau, chỉ còn lại những tiếng r*n r* và tiếng cười lạnh lẽo của Huy Hoàng.
Trong khoảnh khắc tăm tối, Vũ Minh cảm thấy một luồng sức mạnh từ sâu thẳm trong lòng. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. “Mình không thể thua!” Anh thầm nghĩ, quyết tâm đứng dậy.
“Ta sẽ không để ngươi làm tổn thương bạn bè của ta!” Vũ Minh gào lên, thanh kiếm lại bừng sáng. Dù cho bóng tối có bao trùm, anh sẽ không từ bỏ.
“Nguyên, mình cần cậu!” Vũ Minh gọi. Dù không thấy được cô, anh cảm nhận được tinh thần chiến đấu của cô vẫn còn nguyên vẹn. Họ phải đứng lên, phải chiến đấu cho những gì họ tin tưởng.
“Tôi sẽ không bỏ cuộc!” Thảo Nguyên đáp lại, dường như cô cũng đã tìm thấy sức mạnh của mình. Cùng nhau, họ đứng dậy, ánh sáng từ thanh kiếm hòa quyện với ý chí bất diệt.
“Chúng ta sẽ chiến thắng!” Vũ Minh thét lên, lao vào bóng tối với tất cả sức lực. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng ánh sáng trong lòng họ sẽ dẫn dắt họ đi tiếp.