Bên trong hang động tối tăm, nhóm của Vũ Minh cảm nhận được áp lực nặng nề từ Huy Hoàng. Ánh sáng từ thanh kiếm “Kiếm Ma” của Vũ Minh sáng rực, nhưng nó không đủ để xua tan bóng tối đang lan rộng. Huy Hoàng, với vẻ mặt tàn nhẫn, đã hồi phục và chuẩn bị cho cuộc phản công.
“Ngươi không thể đánh bại ta chỉ với sức mạnh của một thanh kiếm!” Huy Hoàng cười lạnh, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian. “Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi ta triệu hồi sức mạnh đen tối nhất!”
Vũ Minh cảm thấy sự lạnh lẽo từ những lời nói của đối thủ. Huy Hoàng vung tay, và từ những bóng tối u ám, những sinh vật kỳ dị lần lượt hiện ra. Chúng có hình dáng quái dị, với đôi mắt sáng như lửa và những móng vuốt sắc nhọn. Nhóm của Vũ Minh nhanh chóng nhận ra rằng họ phải chiến đấu không chỉ với Huy Hoàng, mà còn với những kẻ thù mới.
“Chúng ta không thể để cho chúng tấn công!” Thảo Nguyên hét lên, nhanh chóng b*n r* một loạt mũi tên, mỗi mũi tên như một ngọn lửa bùng lên trong đêm tối. Những sinh vật bóng tối gào thét khi bị trúng đích, nhưng Huy Hoàng vẫn đứng vững, ánh mắt không rời khỏi Vũ Minh.
“Nguyên, tập trung vào việc bảo vệ!” Vũ Minh ra lệnh, tay nắm chặt thanh kiếm. “Tùng, cùng tôi tấn công Huy Hoàng!”
Tùng gật đầu, cả hai lao về phía Huy Hoàng. Họ không thể để hắn có thời gian hồi phục. Huy Hoàng thấy họ lao tới, hắn cười khẩy, rồi giơ tay lên. Một lớp bóng tối dày đặc bao trùm quanh hắn, tạo ra một bức tường ngăn cản mọi đòn tấn công.
“Đừng để hắn có cơ hội!” Vũ Minh hét lên, dồn sức vào thanh kiếm. “Kiếm Ma!”
Ánh sáng từ thanh kiếm bùng lên, xua tan bóng tối xung quanh một phần, tạo ra một lối đi cho Vũ Minh và Tùng. Họ lao qua, quyết tâm đánh thẳng vào Huy Hoàng.
“Ngươi nghĩ rằng chỉ với ánh sáng, ngươi có thể đánh bại ta sao?” Huy Hoàng gầm lên, và những sinh vật bóng tối lại lao về phía nhóm. Tùng dũng cảm chắn trước Vũ Minh, tay cầm vũ khí, sẵn sàng đối đầu.
“Nguyên, bắn vào những sinh vật đó!” Vũ Minh chỉ đạo, lòng dũng cảm của anh như một ngọn lửa lan tỏa. Thảo Nguyên gật đầu, không chần chừ, b*n r* hàng loạt mũi tên. Những mũi tên xé gió, nhanh chóng tiêu diệt kẻ thù.Bầu không khí trở nên căng thẳng. Vũ Minh và Tùng phối hợp ăn ý, mỗi đòn tấn công như một bước nhảy vọt về phía chiến thắng. Huy Hoàng, mặc dù bị áp lực, vẫn không ngừng cười. “Chỉ là một trò chơi! Còn nhiều điều tồi tệ hơn đang chờ đợi!”
“Chúng ta sẽ không để ngươi thắng!” Vũ Minh đáp lại, ánh mắt kiên quyết. Anh dồn sức vào cú chém cuối cùng, thanh kiếm lướt qua không khí, vạch một đường sáng rực rỡ. Huy Hoàng lùi lại, nhưng không thể tránh khỏi sức mạnh của “Kiếm Ma”.
Khi thanh kiếm chạm vào lớp bóng tối, một tiếng nổ lớn vang lên. Ánh sáng chói lòa bùng lên, khiến mọi sinh vật trong hang động đều phải lùi lại. Huy Hoàng ngã xuống, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Ta sẽ không tha cho các ngươi!” Hắn rít lên, nhưng Vũ Minh không dừng lại.
“Đây là cơ hội!” Vũ Minh hô lớn, cảm giác sức mạnh dâng trào trong người. “Nguyên, chuẩn bị cho cú bắn cuối cùng!”
Thảo Nguyên gật đầu, cô tập trung, những mũi tên như những ngọn lửa trong đêm tối, chuẩn bị cho cú kết thúc.
“Cùng nhau!” Cô hét lên, và cả nhóm lao vào cuộc chiến, quyết tâm kết thúc mọi thứ.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng cười vang lên từ bóng tối. “Ngươi nghĩ rằng có thể dễ dàng đánh bại ta sao?” Huy Hoàng đứng dậy, ánh mắt đầy thù hận. “Hãy chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất!”
Nhóm của Vũ Minh bỗng cảm thấy hồi hộp. Không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Huy Hoàng giơ tay lên, và từ bóng tối, những hình dáng kỳ dị lại xuất hiện, lần này còn đông đảo hơn trước.
“Chạy!” Vũ Minh hô, nhưng đã muộn. Những sinh vật bóng tối lao vào, tạo nên một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi. Nhóm của Vũ Minh không còn đường lùi. Họ phải chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà vì tất cả những gì họ đã cố gắng xây dựng.
“Không lùi bước!” Vũ Minh hét lên, ánh sáng từ thanh kiếm tỏa ra, đánh bật bóng tối. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ, cho dù có phải đối mặt với những thử thách khó khăn nhất. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.