Kiệm Kiệm Hữu Trường An

Chương 19

Trong phủ Đô đốc không chỉ có mật khố dưới địa đạo, mà còn có cả địa lao âm u.

Sở Sở đã bị giam ở nơi này không biết bao lâu, không thấy ánh mặt trời, trông chẳng khác nào một con quỷ.

Nàng ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, bộ y phục rộng thùng thình treo trên thân thể tiều tụy.

Làn da trắng bệch vì quanh năm không thấy nắng, không hề có chút huyết sắc.

Mái tóc cũng đã điểm bạc.

Hốc mắt hõm sâu, gò má nhô cao, đôi mắt đờ đẫn như mắt cá c.h.ế.t, không còn chút sinh khí.

Chu Ngạn không t.r.a t.ấ.n nàng ta.

Chàng chẳng làm gì cả.

Chỉ đơn giản là nhốt nàng ta trong địa lao không thấy ánh mặt trời.

Ngày ngày chỉ có chuột và gián bầu bạn.

Cả một gian phòng giam rộng lớn, chỉ có một mình nàng ta.

Sự t.r.a t.ấ.n về tinh thần ấy đủ để ép một con người phát điên.

Ánh lửa trong địa lao bùng lên.

Ta nhìn thấy trong miệng nàng ta đang nhai thứ gì đó.

Động tác cứng nhắc, máy móc, giống hệt một con quỷ đáng sợ.

Đến khi nhìn rõ, ta mới phát hiện nàng ta đang ăn gián.

Dạ dày ta quặn lên, buồn nôn đến mức liên tiếp lùi về sau mấy bước.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ánh lửa khiến đôi mắt nàng ta bị ch.ói.

Đợi nhìn rõ người đến, nàng ta đột nhiên lao về phía ta, điên cuồng bám lấy song sắt, ra sức lay mạnh.

"Ta sai rồi... ta sai rồi... Ta lừa ngươi. Là ta ích kỷ ghen ghét, muốn thay thế ngươi. Ba năm ở kinh thành, ta và đại nhân đến gặp mặt cũng chẳng được mấy lần. Những vết tích trên cánh tay đều là ta tự làm ra. Chuyện ngủ lại trong phòng đại nhân cũng là giả. Mỗi ngày giờ Mão đại nhân đều vào cung, lúc ấy vốn không có ở trong phòng. Ta tính chuẩn thời gian, cố ý bày ra..."

Nàng nói rất nhanh, càng nói càng kích động, nhưng giọng nói lại khàn đặc, c.h.ế.t lặng.

Đôi mắt trừng trừng nhìn chằm chằm người đối diện, dáng vẻ điên điên dại dại.

Quả nhiên, nói xong những lời ấy, nàng lại lẩm bẩm một mình, thần sắc đờ đẫn xoay người trở về góc tường, tiếp tục nhai gián.

Người cai ngục nói:

"Phu nhân đừng sợ. Nữ nhân này đã điên rồi. Chỉ cần có người đến, nàng ta sẽ lao tới lải nhải một tràng như vậy."

Ta đưa Sở Sở đến Tiền Đường.

Đối với việc này, Chu Ngạn không hề phản đối.

Lúc ấy chàng đang thay y phục.

Bộ mãng bào đen thêu chỉ vàng càng tôn lên thân hình vai rộng eo thon, dáng người cao lớn như ngọc.

Chàng khẽ nhướng mày, đáy mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ không thể xua tan.

"Phu nhân, nàng cũng không cần phải có lòng Bồ Tát như vậy."

Ta đưa tay chỉnh lại vạt áo cho chàng, ngẩng đầu nhìn chàng.

"Không chỉ muốn có lòng Bồ Tát, ta còn muốn thỉnh Bồ Tát vào phủ."

Trong phủ lập Phật đường, thờ phụng Quan Âm Bồ Tát, vốn là truyền thống từ thời Chu gia ở phủ Võ Định.

Chu bá mẫu và Lý ma ma đều là người tin Phật.

Chu Ngạn đưa tay nhéo nhẹ gương mặt ta, mỉm cười nói:

"Ta không tin những thứ ấy. Phu nhân vui là được."

Đến lúc sắp đi, chàng lại ghé sát tai ta, cười khẽ:

"Điều nàng vui, cũng là điều ta vui."

Mặt ta lập tức đỏ bừng.

Một câu vốn chỉ nên nói trong màn trướng, vậy mà ban ngày ban mặt lại bị chàng thản nhiên nói ra.

Ta tức giận đ.ấ.m nhẹ chàng một cái.

Chàng nắm lấy nắm tay ta, bật cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Được rồi, ta phải vào cung. Hôm nay có vụ án cần xử, e rằng sẽ về rất muộn."

Án của Tây Xưởng, ắt lại là một phen m.á.u chảy thành sông.

Chu Ngạn chỉ hời hợt nói một câu, còn ta lại đến Phật đường thắp thêm mấy nén hương.

Chàng nói chàng không tin những điều ấy, kỳ thực ta cũng không tin.

Chỉ là chẳng biết từ khi nào, ta lại bắt đầu sợ nhân quả luân hồi.

Chàng ở bên ngoài g.i.ế.c người, còn ta ở trong phủ niệm Phật.

Điều ta cầu chẳng qua chỉ là tự an ủi bản thân, tự dối mình dối người mà thôi.

Nhưng chính sự tự dối mình ấy lại khiến lòng ta được bình yên.

Khắp kinh thành đều biết, Chu phu nhân là người có lòng từ bi.

Tất cả các ngôi chùa lớn nhỏ trong thành, ta đều từng quyên tiền hương khói.

Mỗi ngày mùng Một và ngày Rằm đều ăn chay niệm Phật, mở lều phát cháo cứu tế.

Chủ yếu là Chu Ngạn có tiền, ta tiêu xài thế nào chàng cũng chẳng đau lòng.

Để tránh quá phô trương, ta mở tiệc mời gia quyến của nhiều vị thuộc hạ đắc lực trong phủ, đề nghị cùng nhau lập Lệ Nhân phường và Từ Ấu cục.

Những người già neo đơn, cô nhi không nơi nương tựa, không thể tự sinh sống, đều do quan phủ các quận huyện nhận nuôi, chu cấp áo cơm đầy đủ, để họ được an hưởng quãng đời còn lại.

Lệ Nhân phường, còn gọi là Tế Bệnh phường, phần lớn được lập gần các tự miếu, chuyên thu nhận người bệnh.

Nam nữ ở riêng, bốn mùa đều có người chăm sóc, mọi nhu cầu sinh hoạt đều được chu cấp đầy đủ.

Ban đầu, mọi người đều nói rằng dưới chân Thiên t.ử, kinh thành vốn đã có những nơi như vậy, người ăn mày cũng chẳng có mấy.

Đến khi ta nói không phải lập ở kinh thành, mà là lập tại những nơi dân chạy nạn tụ tập khắp các địa phương, tất cả đều trầm mặc.

Ta biết các nàng bằng lòng tiếp chuyện ta, phần nhiều là vì ta là thê t.ử của Chu Ngạn, không dám đắc tội.

Nhưng nếu thật sự phải bỏ tiền bạc của mình ra cứu giúp lê dân bá tánh, ai nấy đều nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc.

Ta cũng không ép buộc, chỉ nói rằng nếu các nàng chịu cùng tham gia, sau này mỗi phường, mỗi cục đều sẽ dựng bia lưu danh, ghi lại công đức.

Các vị phu nhân đều nói sẽ trở về suy nghĩ thêm.

Chỉ có phu nhân của Thôi Tham tri là sảng khoái nhận lời, nói tính bà ấy một phần.

Về sau càng ngày càng có nhiều người hưởng ứng.

Đương nhiên, cũng không thiếu những người được phu quân trong nhà dặn dò phải lấy lòng phủ Đề đốc.

Rất nhiều mệnh phụ phu nhân qua lại với ta.

Có người cẩn trọng dè dặt, có người a dua nịnh hót, cũng có người khinh thường chẳng buồn che giấu.

Sau khi tiếp xúc lâu ngày, mọi người mới thật sự hiểu rằng ta chỉ là một phụ nhân hết sức bình thường.

Sau khi các thiện đường được dựng lên khắp nơi, ngay cả Ngũ công chúa của Tiêu Cẩn Du cũng có lần gặp ta, còn đưa cho ta một miếng ngọc khảm vàng.

Ngũ công chúa còn nhỏ, cất giọng non nớt nói:

"Xuân Hoa phu nhân làm việc thiện. Gia Nhi cũng muốn làm tấm gương tốt cho hoàng gia."

Khi làm những việc ấy, ta chưa từng nghĩ đến điều gì khác.

Đến khi danh hiệu Xuân Hoa phu nhân truyền khắp kinh thành, ta mới biết thì ra mình đã được nhiều người biết đến như vậy.

Chu Ngạn cười trêu ta:

"Trước kia người khác nhắc đến Xuân Hoa phu nhân, chỉ nói nàng là thê t.ử của hoạn quan Chu Ngạn. Bây giờ nhắc đến nàng, bọn họ chỉ tiện miệng nói một câu rằng nàng còn gả cho một hoạn quan, ngay cả tên ta cũng chẳng buồn nhắc."

Chàng bất mãn nhéo nhẹ gương mặt ta, rồi vùi đầu lên vai ta.

"Kiệm Kiệm, ta ghen."

Ta bật cười.

"Chàng ghen cái gì?"

"Ghen vì quá nhiều người đã nhìn thấy điểm tốt của nàng, khiến quá nhiều người chú ý đến nàng. Ta ích kỷ, chỉ mong nàng mãi mãi thuộc về riêng mình, vĩnh viễn không bị người khác phát hiện."

Ta bật cười, khẽ "ồ" một tiếng.

"Vậy sau này ta sẽ không ra khỏi cửa nữa."

Chu Ngạn ôm lấy eo ta.

"Thế thì không được. Ghen thì ghen, nhưng mỗi khi nghe người khác khen nàng, vi phu cũng thấy vẻ vang vô cùng, trong lòng đắc ý lắm."