Ngày rời khỏi Võ Định, ta đến từ biệt Tô chưởng quầy của Tú trang Linh Lung cùng các vị tú nương sư phụ.
Thời gian trôi qua như nước chảy.
Tô chưởng quầy năm nào vẫn còn phong vận, nay giữa mái tóc đã điểm mấy sợi bạc.
Bà mỉm cười nói:
"Ta cũng đã bốn mươi tuổi rồi, con người ai mà chẳng già, có gì lạ đâu. Đàm sư nương dạy con Thục thêu năm ấy, năm ngoái cũng đã qua đời."
Giang sơn vẫn thế, cố nhân lại đổi thay.
Mấy vị tú nương sư phụ vừa thấy ta, vành mắt đều đỏ hoe, nhao nhao khuyên ta ở lại.
Tô chưởng quầy liếc các bà một cái rồi thở dài.
"Năm đó còn chẳng giữ được, hôm nay làm sao giữ nổi? Tiểu Tần Kiệm nhà chúng ta vốn là người có chủ kiến."
Ta có chút ngượng ngùng.
Đến ngày chia tay, ngay cả Tô chưởng quầy vốn luôn mạnh mẽ cũng không giấu được vẻ cô đơn.
Bà nắm tay ta, hết lần này đến lần khác lẩm bẩm:
"Chu phu nhân là người tốt. Năm đó đưa con đến học nghề, biết Tú trang chúng ta làm ăn không khá, ngoài sáng trong tối đều giúp đỡ không ít."
"Tần Kiệm à, đời người thật ra rất ngắn ngủi. Đã từng chịu nhiều khổ sở như vậy, càng phải sống cho thật tốt, mới không uổng một chuyến đến cõi nhân gian."
"Đã không giữ được con nữa rồi. Tần Kiệm, mong con năm tháng đổi thay mà cảnh xuân vẫn rực rỡ, không phụ lòng mình."
Ta mỉm cười, nắm ngược lấy tay bà, nói ra câu vẫn luôn chôn sâu trong lòng.
"Sư phụ, trong lòng Kiệm Kiệm, người là người đáng kính nhất."
Rốt cuộc Tô chưởng quầy cũng rơi nước mắt, bà buông tay ta ra, quay đầu đi, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm.
"Đi đi. Nếu con còn có lương tâm thì nhớ gửi thư về."
Xe ngựa đi ngang qua phố Nam thành.
Vệ Ly hỏi ta có muốn đến Chu phủ xem một lần hay không, nàng có rất nhiều cách.
Đương nhiên nàng có cách.
Một thân võ nghệ của nàng cực kỳ cao cường.
Nàng là ám vệ của hoàng đế Tiêu Cẩn Du.
Ngày ta quyết định rời kinh, Tiêu Cẩn Du rất kinh ngạc, nhưng không ngăn cản.
Hắn sai Vệ Ly đi theo ta, còn nói:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đợi Trường An trở về đòi người với trẫm, trẫm cũng phải cho hắn một lời giải thích."
Cũng được, dù sao ta cũng chưa từng định trốn tránh hắn.
Nhìn Chu phủ lần cuối, ta lắc đầu, nói với Vệ Ly:
"Nơi đó đã không còn là nhà nữa."
Tháng ba ở Tiền Đường, ta định cư nơi phương Nam.
Nửa năm sau, vị Quảng Lăng Vương bị điều về đất phong đã bị người ám sát mà c.h.ế.t.
Ta cũng biết, hiện giờ trong triều, người được hoàng đế tín nhiệm nhất chính là Xưởng đốc Tây Xưởng, quyền khuynh thiên hạ, tên là Chu Ngạn.
Biết được tin ấy, cuối cùng ta cũng yên tâm, bất giác mỉm cười.
...
Ở phương Nam, hàng thêu Tô Châu là thứ phổ biến nhất.
Các trường phái đua nhau phát triển, danh gia xuất hiện lớp lớp.
Ta cũng mở một cửa hàng thêu.
Những món đồ thêu đủ mọi kiểu dáng, phần lớn đều dùng kỹ pháp Thục thêu.
Thục thêu nổi tiếng bởi đường kim tinh xảo, chỉ màu phong phú, sắc thái tươi sáng thanh nhã, vì thế việc buôn bán một thời vô cùng phát đạt.
Chỉ là khách quen của ta phần nhiều đều là các nữ t.ử phong trần trong chốn yên hoa.
Đặc biệt là Yểu Nương, danh kỹ của Xuân Nhật Lâu.
Nàng đặt may ở chỗ ta một chiếc váy mã diện thêu Thục.
Đêm du Tiền Đường, nàng đứng trên đầu thuyền hoa múa một khúc, rực rỡ ch.ói mắt, làm kinh diễm biết bao người.
Kể từ đó, việc làm ăn của cửa hàng ta càng thêm phát đạt.
Ta cũng thu nhận mấy nữ học đồ gia cảnh nghèo khó, ngày thường cầm tay chỉ dạy từng chút một.
Các nàng đều rất chăm chỉ, gọi ta là Kiệm Kiệm sư phụ.
Đào non rực rỡ, liễu biếc thành hàng.
Xuân sắc phủ kín Giang Nam.
Mưa tạnh, gió ấm, khói nhạt giăng giăng, trời đất say trong sắc xuân.
Ta dần thân thiết với Yểu Nương và mọi người.
Các nàng nhiều lần mời ta lên thuyền hoa du ngoạn Tiền Đường, nhưng ta đều vì bận rộn mà từ chối.
Đến lần cuối cùng, Vệ Ly nhắc nhở ta:
"Nếu ngươi còn không đi, các nàng sẽ nghĩ nhiều, cho rằng ngươi để ý thân phận của các nàng."
Đêm ấy, ta thay xiêm y, cùng Vệ Ly đến bến Mười Dặm.
Đêm Tiền Đường, đèn đuốc huy hoàng.
Mặt sông gợn sóng lấp lánh.
Thuyền hoa, du thuyền nối tiếp nhau, chiếc nào cũng treo đèn kết hoa, vàng son lộng lẫy.
Trên thuyền, rường cột chạm trổ tinh xảo, ngay cả những mỹ nhân vẽ trên đèn l.ồ.ng cũng sống động như thật.
Phong lưu tài t.ử, danh kỹ giai nhân nâng chén ca hát.
Tiếng tỳ bà hòa cùng tiếng cười nói rộn rã không dứt.
Ta đứng ở đầu thuyền hoa phóng mắt nhìn xa.
Bỗng thấy cách đó không xa có một chiếc thuyền lớn lộng lẫy.
Trên thuyền, một thiếu niên mặc y phục đỏ rực như lửa đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Hắn đang thổi tiêu.
Chưa cần nói tiếng tiêu hay đến đâu, chỉ riêng nụ cười khinh cuồng trong mắt khi đối diện những lời tán thưởng của mọi người cũng khiến ta ngẩn người.
Đôi mày ấy.
Đôi mắt ấy.
Vẻ kiêu ngạo vô tình để lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khóe môi hơi cong lên.
Khí phách hăng hái.
Quả thực giống A Ngạn ca ca trong ký ức ở Chu gia biết bao.
Ta ngây người nhìn mãi.
Đến khi Yểu Nương bước tới lay nhẹ ta.
"Động lòng rồi sao? Tiểu t.ử Phượng Bách Niên ấy ánh mắt cao lắm, có tiền cũng chưa chắc mời được."
Mặt ta đỏ bừng.
"Hắn là ai?"
"Muội đến đây lâu như vậy mà còn không biết hắn?"
Yểu Nương có chút kinh ngạc.
"Con hát của Vãn Nguyệt Trúc, Phượng Bách Niên. Chưa từng nghe qua sao?"
Ta cẩn thận nghĩ lại.
Hình như quả thật từng nghe nhắc đến.
Phương Nam có rất nhiều thế gia vọng tộc đều là người phong nhã, thích ngâm thơ đối câu, cũng yêu âm luật khúc nhạc.
Tiền Đường có Xuân Nhật Lâu, cũng có Vãn Nguyệt Trúc, đều là nơi phong nguyệt nổi danh.
Khác biệt là Vãn Nguyệt Trúc là nơi nuôi nam quan.
Yểu Nương nói:
"Phượng Bách Niên khác hẳn những nam quan khác. Dù Lâm An Quận Vương đến, nếu hắn không muốn gặp thì cũng sẽ từ chối. Thế mà Quận Vương lại cứ thích hắn, xem hắn là tri kỷ, có thứ gì tốt đều đưa đến chỗ hắn."
Yểu Nương nói hắn kiêu ngạo, càng nhiều nữ nhân muốn đến gần hắn.
Có người không tiếc vung tiền như rác chỉ để cùng hắn qua một đêm.
Phượng Bách Niên cũng không phải không gần nữ sắc.
Lúc tâm trạng tốt, hắn sẽ mở một buổi đấu giá đêm xuân.
Ai trả giá cao nhất thì được.
Đến khi ấy, rất nhiều nữ nhân như phát điên.
Ngay cả kỹ nữ ở Xuân Nhật Lâu cũng sẽ tham gia đấu giá.
Nhưng hắn lại là người chẳng bao giờ chịu theo quy củ.
Cho dù nữ nhân trả giá cao nhất, nếu hắn không vừa mắt, hắn vẫn ung dung bỏ đi.
Nói trắng ra là, những nữ nhân kia tưởng rằng mình bỏ tiền bao hắn.
Kỳ thực đều là hắn lựa chọn người để bầu bạn, còn đối phương phải bỏ ra một khoản bạc lớn.
Yểu Nương hỏi ta có muốn hắn bầu bạn hay không.
Lần đấu giá sau, nàng có thể vì nể mặt mình mà đi hỏi thử xem có thể mở cửa sau hay không.
Nghe vậy, mặt ta đỏ bừng đến tận mang tai, trong lòng lạnh toát, liên tục xua tay.
Ta vốn nghĩ chuyện này cứ thế trôi qua.
Ai ngờ mấy ngày sau, Yểu Nương lại sai người đến mời ta, thần thần bí bí nói có việc lớn.
Khi ấy trời đã nhá nhem.
Ta đặt việc thêu thùa xuống, đến Xuân Nhật Lâu.
Chưa kịp vào đã bị Yểu Nương cùng mọi người kéo sang Vãn Nguyệt Trúc bên cạnh.
Sau đó, ta trợn mắt há hốc mồm nhìn các nàng thay ta ra giá.
Hơn mười nữ nhân điên cuồng hô giá.
Yểu Nương không ngừng hỏi:
"Muội định trả bao nhiêu? Mau nói đi."
Mặt ta đỏ bừng.
Trước ánh mắt mong chờ của mọi người, ta ngượng ngùng đáp:
"Ta... chỉ mang theo một lượng bạc."
Yểu Nương và mọi người không dám tin nhìn ta.
"Một lượng bạc mà cũng muốn ngủ cùng Phượng Bách Niên?"
Tiếng nói quá lớn.
Bốn phía lập tức im phăng phắc.
Thiếu niên mặc áo đỏ đang lười biếng ngồi cách đó không xa nheo mắt nhìn sang, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Ta vội lấy tay che mặt, kéo tay áo Yểu Nương.
"Đi thôi, mau đi."
Yểu Nương hất tay ta ra, lớn tiếng gọi về phía thiếu niên:
"Phượng Bách Niên, một lượng bạc có tiếp khách không? Không tiếp thì bọn ta đi đây. Kiệm Kiệm nhà ta đứng đắn lắm."
Ta thật sự vừa xấu hổ vừa tức giận đến muốn c.h.ế.t, cúi đầu định bỏ chạy.
Không ngờ thiếu niên áo đỏ khẽ cười đầy nghiền ngẫm.
"Được thôi, vậy một lượng bạc."
Bước chân ta khựng lại.
Ngay cả giọng nói ấy... cũng giống Chu Ngạn trong ký ức như đúc.
Đêm đó, ta ở lại Vãn Nguyệt Trúc.
Dù gì cũng đã bỏ ra một lượng bạc.
Nếu không làm gì thì thật có lỗi với số bạc vất vả ấy.
Phượng Bách Niên mới mười bảy tuổi.
Vẫn còn trẻ như vậy.
Hắn uống chút rượu, mày kiếm khẽ nhướng, đôi mắt ươn ướt, tựa cằm lên vai ta, mập mờ nói:
"Tỷ tỷ, trời không còn sớm nữa. Chúng ta nên tận hưởng niềm vui trước mắt thôi..."
Tiếng "tỷ tỷ" ấy khiến toàn thân ta tê dại.
Ta không quen, khẽ dịch vai né tránh rồi đứng dậy.
"Ta đã bỏ bạc ra, ta là khách của ngươi. Vậy ngươi có phải nên nghe lời ta không?"
Thiếu niên khựng người, đôi mắt đào hoa lấp lánh ánh nước nhuốm vài phần ý cười.
"Sao vậy? Tỷ tỷ sợ rồi à? Hay là... không tin kỹ thuật của ta?"
Thời gian trôi qua như nước chảy.
Tô chưởng quầy năm nào vẫn còn phong vận, nay giữa mái tóc đã điểm mấy sợi bạc.
Bà mỉm cười nói:
"Ta cũng đã bốn mươi tuổi rồi, con người ai mà chẳng già, có gì lạ đâu. Đàm sư nương dạy con Thục thêu năm ấy, năm ngoái cũng đã qua đời."
Giang sơn vẫn thế, cố nhân lại đổi thay.
Mấy vị tú nương sư phụ vừa thấy ta, vành mắt đều đỏ hoe, nhao nhao khuyên ta ở lại.
Tô chưởng quầy liếc các bà một cái rồi thở dài.
"Năm đó còn chẳng giữ được, hôm nay làm sao giữ nổi? Tiểu Tần Kiệm nhà chúng ta vốn là người có chủ kiến."
Ta có chút ngượng ngùng.
Đến ngày chia tay, ngay cả Tô chưởng quầy vốn luôn mạnh mẽ cũng không giấu được vẻ cô đơn.
Bà nắm tay ta, hết lần này đến lần khác lẩm bẩm:
"Chu phu nhân là người tốt. Năm đó đưa con đến học nghề, biết Tú trang chúng ta làm ăn không khá, ngoài sáng trong tối đều giúp đỡ không ít."
"Tần Kiệm à, đời người thật ra rất ngắn ngủi. Đã từng chịu nhiều khổ sở như vậy, càng phải sống cho thật tốt, mới không uổng một chuyến đến cõi nhân gian."
"Đã không giữ được con nữa rồi. Tần Kiệm, mong con năm tháng đổi thay mà cảnh xuân vẫn rực rỡ, không phụ lòng mình."
Ta mỉm cười, nắm ngược lấy tay bà, nói ra câu vẫn luôn chôn sâu trong lòng.
"Sư phụ, trong lòng Kiệm Kiệm, người là người đáng kính nhất."
Rốt cuộc Tô chưởng quầy cũng rơi nước mắt, bà buông tay ta ra, quay đầu đi, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm.
"Đi đi. Nếu con còn có lương tâm thì nhớ gửi thư về."
Xe ngựa đi ngang qua phố Nam thành.
Vệ Ly hỏi ta có muốn đến Chu phủ xem một lần hay không, nàng có rất nhiều cách.
Đương nhiên nàng có cách.
Một thân võ nghệ của nàng cực kỳ cao cường.
Nàng là ám vệ của hoàng đế Tiêu Cẩn Du.
Ngày ta quyết định rời kinh, Tiêu Cẩn Du rất kinh ngạc, nhưng không ngăn cản.
Hắn sai Vệ Ly đi theo ta, còn nói:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đợi Trường An trở về đòi người với trẫm, trẫm cũng phải cho hắn một lời giải thích."
Cũng được, dù sao ta cũng chưa từng định trốn tránh hắn.
Nhìn Chu phủ lần cuối, ta lắc đầu, nói với Vệ Ly:
"Nơi đó đã không còn là nhà nữa."
Tháng ba ở Tiền Đường, ta định cư nơi phương Nam.
Nửa năm sau, vị Quảng Lăng Vương bị điều về đất phong đã bị người ám sát mà c.h.ế.t.
Ta cũng biết, hiện giờ trong triều, người được hoàng đế tín nhiệm nhất chính là Xưởng đốc Tây Xưởng, quyền khuynh thiên hạ, tên là Chu Ngạn.
Biết được tin ấy, cuối cùng ta cũng yên tâm, bất giác mỉm cười.
...
Ở phương Nam, hàng thêu Tô Châu là thứ phổ biến nhất.
Các trường phái đua nhau phát triển, danh gia xuất hiện lớp lớp.
Ta cũng mở một cửa hàng thêu.
Những món đồ thêu đủ mọi kiểu dáng, phần lớn đều dùng kỹ pháp Thục thêu.
Thục thêu nổi tiếng bởi đường kim tinh xảo, chỉ màu phong phú, sắc thái tươi sáng thanh nhã, vì thế việc buôn bán một thời vô cùng phát đạt.
Chỉ là khách quen của ta phần nhiều đều là các nữ t.ử phong trần trong chốn yên hoa.
Đặc biệt là Yểu Nương, danh kỹ của Xuân Nhật Lâu.
Nàng đặt may ở chỗ ta một chiếc váy mã diện thêu Thục.
Đêm du Tiền Đường, nàng đứng trên đầu thuyền hoa múa một khúc, rực rỡ ch.ói mắt, làm kinh diễm biết bao người.
Kể từ đó, việc làm ăn của cửa hàng ta càng thêm phát đạt.
Ta cũng thu nhận mấy nữ học đồ gia cảnh nghèo khó, ngày thường cầm tay chỉ dạy từng chút một.
Các nàng đều rất chăm chỉ, gọi ta là Kiệm Kiệm sư phụ.
Đào non rực rỡ, liễu biếc thành hàng.
Xuân sắc phủ kín Giang Nam.
Mưa tạnh, gió ấm, khói nhạt giăng giăng, trời đất say trong sắc xuân.
Ta dần thân thiết với Yểu Nương và mọi người.
Các nàng nhiều lần mời ta lên thuyền hoa du ngoạn Tiền Đường, nhưng ta đều vì bận rộn mà từ chối.
Đến lần cuối cùng, Vệ Ly nhắc nhở ta:
"Nếu ngươi còn không đi, các nàng sẽ nghĩ nhiều, cho rằng ngươi để ý thân phận của các nàng."
Đêm ấy, ta thay xiêm y, cùng Vệ Ly đến bến Mười Dặm.
Đêm Tiền Đường, đèn đuốc huy hoàng.
Mặt sông gợn sóng lấp lánh.
Thuyền hoa, du thuyền nối tiếp nhau, chiếc nào cũng treo đèn kết hoa, vàng son lộng lẫy.
Trên thuyền, rường cột chạm trổ tinh xảo, ngay cả những mỹ nhân vẽ trên đèn l.ồ.ng cũng sống động như thật.
Phong lưu tài t.ử, danh kỹ giai nhân nâng chén ca hát.
Tiếng tỳ bà hòa cùng tiếng cười nói rộn rã không dứt.
Ta đứng ở đầu thuyền hoa phóng mắt nhìn xa.
Bỗng thấy cách đó không xa có một chiếc thuyền lớn lộng lẫy.
Trên thuyền, một thiếu niên mặc y phục đỏ rực như lửa đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Hắn đang thổi tiêu.
Chưa cần nói tiếng tiêu hay đến đâu, chỉ riêng nụ cười khinh cuồng trong mắt khi đối diện những lời tán thưởng của mọi người cũng khiến ta ngẩn người.
Đôi mày ấy.
Đôi mắt ấy.
Vẻ kiêu ngạo vô tình để lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khóe môi hơi cong lên.
Khí phách hăng hái.
Quả thực giống A Ngạn ca ca trong ký ức ở Chu gia biết bao.
Ta ngây người nhìn mãi.
Đến khi Yểu Nương bước tới lay nhẹ ta.
"Động lòng rồi sao? Tiểu t.ử Phượng Bách Niên ấy ánh mắt cao lắm, có tiền cũng chưa chắc mời được."
Mặt ta đỏ bừng.
"Hắn là ai?"
"Muội đến đây lâu như vậy mà còn không biết hắn?"
Yểu Nương có chút kinh ngạc.
"Con hát của Vãn Nguyệt Trúc, Phượng Bách Niên. Chưa từng nghe qua sao?"
Ta cẩn thận nghĩ lại.
Hình như quả thật từng nghe nhắc đến.
Phương Nam có rất nhiều thế gia vọng tộc đều là người phong nhã, thích ngâm thơ đối câu, cũng yêu âm luật khúc nhạc.
Tiền Đường có Xuân Nhật Lâu, cũng có Vãn Nguyệt Trúc, đều là nơi phong nguyệt nổi danh.
Khác biệt là Vãn Nguyệt Trúc là nơi nuôi nam quan.
Yểu Nương nói:
"Phượng Bách Niên khác hẳn những nam quan khác. Dù Lâm An Quận Vương đến, nếu hắn không muốn gặp thì cũng sẽ từ chối. Thế mà Quận Vương lại cứ thích hắn, xem hắn là tri kỷ, có thứ gì tốt đều đưa đến chỗ hắn."
Yểu Nương nói hắn kiêu ngạo, càng nhiều nữ nhân muốn đến gần hắn.
Có người không tiếc vung tiền như rác chỉ để cùng hắn qua một đêm.
Phượng Bách Niên cũng không phải không gần nữ sắc.
Lúc tâm trạng tốt, hắn sẽ mở một buổi đấu giá đêm xuân.
Ai trả giá cao nhất thì được.
Đến khi ấy, rất nhiều nữ nhân như phát điên.
Ngay cả kỹ nữ ở Xuân Nhật Lâu cũng sẽ tham gia đấu giá.
Nhưng hắn lại là người chẳng bao giờ chịu theo quy củ.
Cho dù nữ nhân trả giá cao nhất, nếu hắn không vừa mắt, hắn vẫn ung dung bỏ đi.
Nói trắng ra là, những nữ nhân kia tưởng rằng mình bỏ tiền bao hắn.
Kỳ thực đều là hắn lựa chọn người để bầu bạn, còn đối phương phải bỏ ra một khoản bạc lớn.
Yểu Nương hỏi ta có muốn hắn bầu bạn hay không.
Lần đấu giá sau, nàng có thể vì nể mặt mình mà đi hỏi thử xem có thể mở cửa sau hay không.
Nghe vậy, mặt ta đỏ bừng đến tận mang tai, trong lòng lạnh toát, liên tục xua tay.
Ta vốn nghĩ chuyện này cứ thế trôi qua.
Ai ngờ mấy ngày sau, Yểu Nương lại sai người đến mời ta, thần thần bí bí nói có việc lớn.
Khi ấy trời đã nhá nhem.
Ta đặt việc thêu thùa xuống, đến Xuân Nhật Lâu.
Chưa kịp vào đã bị Yểu Nương cùng mọi người kéo sang Vãn Nguyệt Trúc bên cạnh.
Sau đó, ta trợn mắt há hốc mồm nhìn các nàng thay ta ra giá.
Hơn mười nữ nhân điên cuồng hô giá.
Yểu Nương không ngừng hỏi:
"Muội định trả bao nhiêu? Mau nói đi."
Mặt ta đỏ bừng.
Trước ánh mắt mong chờ của mọi người, ta ngượng ngùng đáp:
"Ta... chỉ mang theo một lượng bạc."
Yểu Nương và mọi người không dám tin nhìn ta.
"Một lượng bạc mà cũng muốn ngủ cùng Phượng Bách Niên?"
Tiếng nói quá lớn.
Bốn phía lập tức im phăng phắc.
Thiếu niên mặc áo đỏ đang lười biếng ngồi cách đó không xa nheo mắt nhìn sang, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Ta vội lấy tay che mặt, kéo tay áo Yểu Nương.
"Đi thôi, mau đi."
Yểu Nương hất tay ta ra, lớn tiếng gọi về phía thiếu niên:
"Phượng Bách Niên, một lượng bạc có tiếp khách không? Không tiếp thì bọn ta đi đây. Kiệm Kiệm nhà ta đứng đắn lắm."
Ta thật sự vừa xấu hổ vừa tức giận đến muốn c.h.ế.t, cúi đầu định bỏ chạy.
Không ngờ thiếu niên áo đỏ khẽ cười đầy nghiền ngẫm.
"Được thôi, vậy một lượng bạc."
Bước chân ta khựng lại.
Ngay cả giọng nói ấy... cũng giống Chu Ngạn trong ký ức như đúc.
Đêm đó, ta ở lại Vãn Nguyệt Trúc.
Dù gì cũng đã bỏ ra một lượng bạc.
Nếu không làm gì thì thật có lỗi với số bạc vất vả ấy.
Phượng Bách Niên mới mười bảy tuổi.
Vẫn còn trẻ như vậy.
Hắn uống chút rượu, mày kiếm khẽ nhướng, đôi mắt ươn ướt, tựa cằm lên vai ta, mập mờ nói:
"Tỷ tỷ, trời không còn sớm nữa. Chúng ta nên tận hưởng niềm vui trước mắt thôi..."
Tiếng "tỷ tỷ" ấy khiến toàn thân ta tê dại.
Ta không quen, khẽ dịch vai né tránh rồi đứng dậy.
"Ta đã bỏ bạc ra, ta là khách của ngươi. Vậy ngươi có phải nên nghe lời ta không?"
Thiếu niên khựng người, đôi mắt đào hoa lấp lánh ánh nước nhuốm vài phần ý cười.
"Sao vậy? Tỷ tỷ sợ rồi à? Hay là... không tin kỹ thuật của ta?"