Kiếm Khách Bất Đắc Dĩ

Chương 21: Hối Hận và Tha Thứ

Khi bóng đen khổng lồ lao ra từ những tán cây, Tô Minh, Lý Hạnh và Nguyễn Thái đứng sững lại. Con quái thú, to lớn và gớm ghiếc, với lớp da nhám và đôi mắt đỏ rực, khiến họ cảm thấy như bị đè nén bởi sức nặng của nó. Tiếng gầm gừ vang lên như một tiếng sét, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không thể lùi bước!” Tô Minh nói, giọng anh không hề run rẩy. “Nếu chúng ta không đối đầu với nó, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào khác!”

Nguyễn Thái gật đầu, đôi mắt anh sáng lên với sự quyết tâm. “Hãy cùng nhau chiến đấu!”

“Để tôi lo liệu cho vết thương!” Lý Hạnh vội vàng chuẩn bị thảo dược trong túi, ánh sáng từ những loại thảo dược bắt đầu lóe lên, tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh họ. “Tôi sẽ làm cho nó không thể tiếp cận được!”

Con quái thú gầm lên, nó lao về phía họ với tốc độ kinh hoàng. Tô Minh rút kiếm, cảm nhận sức mạnh của “Kiếm Pháp Nguyên Tố” đang chảy trong người. Anh tập trung, triệu hồi sức mạnh của đất và gió, khiến kiếm của mình tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

“Nguyễn Thái, tấn công từ bên trái!” Tô Minh ra lệnh.

Nguyễn Thái không chần chừ, lao lên phía trước, dùng sức mạnh của mình để tạo ra những đòn đánh mạnh mẽ. Những cú chém của anh tạo ra những vết thương sâu trên cơ thể quái thú, nhưng nó vẫn đứng vững, không hề nao núng.

“Lý Hạnh, hãy giữ cho chúng ta an toàn!” Tô Minh hét lên, rồi lao vào tấn công quái thú. Anh chém vào chân của nó, khiến con quái thú gầm lên đau đớn.

Lý Hạnh nhanh chóng niệm thần chú, ánh sáng từ thảo dược mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Không thể để nó hồi phục!” Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào vòng bảo vệ, tạo ra một bức tường ánh sáng chặn đứng những đòn tấn công của quái thú.

“Chúng ta phải tấn công đồng thời!” Tô Minh kêu gọi. “Nguyễn Thái, hãy cùng tôi!”

Cả hai người đồng loạt tấn công, một bên là sức mạnh của kiếm, một bên là sức mạnh của cơ bắp. Họ như hai cơn bão, không ngừng đánh vào con quái thú, làm nó chao đảo. Nhưng ngay khi tưởng chừng như có thể đánh bại nó, quái thú bất ngờ quay lại, gầm lên với sức mạnh điên cuồng.

“Tránh ra!” Nguyễn Thái hét lên, nhưng đã quá muộn. Quái thú vung tay, hất bay cả hai người ra xa. Tô Minh cảm thấy mình như một chiếc lá bị cuốn đi trong cơn bão, lăn lóc trên mặt đất.

“Tiêu diệt nó!” Lý Hạnh kêu lên, giọng cô đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào khác!”

Tô Minh đứng dậy, gắng sức lấy lại thăng bằng. Anh nhìn vào mắt quái thú, thấy sự dữ tợn và điên cuồng trong đó. Anh không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. “Chúng ta phải phối hợp!” anh kêu lên.

Nguyễn Thái, vẫn còn hơi choáng váng, lại lao vào tấn công. “Tôi sẽ không từ bỏ!” Anh chém mạnh vào một bên hông quái thú, nhưng nó vẫn đứng vững.“Hãy giữ cho nó bận rộn!” Tô Minh gầm lên, rồi lao vào tấn công từ phía đối diện, kiếm của anh chém vào cổ con quái thú, tạo ra một vết thương lớn.

Quái thú gầm lên, nhưng không thể chịu nổi sức mạnh đồng loạt từ cả hai. Nó lùi lại một bước, tạo ra cơ hội cho Lý Hạnh.

“Bây giờ!” Cô niệm một câu thần chú mạnh mẽ, ánh sáng từ thảo dược bùng nổ, tạo thành một làn sóng ánh sáng bao trùm lên con quái thú. Nó gầm lên trong đau đớn, và dường như sức mạnh của nó bắt đầu yếu đi.

“Tiếp tục tấn công!” Tô Minh hét lên, tâm trí anh như được thắp sáng. “Chúng ta sắp thắng!”

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười vang lên từ bóng tối. Mạc Đình bước ra, đôi mắt đỏ như máu, vẻ mặt đầy tàn nhẫn. “Các ngươi thật ngu ngốc. Đừng nghĩ rằng chỉ cần đánh bại một con quái thú là có thể chiến thắng ta.”

“Ngươi!” Tô Minh quát, cảm giác tội lỗi dâng lên khi nhìn thấy kẻ thù của mình. “Tại sao ngươi lại làm tất cả những điều này?”

Mạc Đình cười lạnh lẽo. “Bởi vì ta muốn chứng minh rằng sức mạnh mới là điều quyết định mọi thứ. Các ngươi chỉ là những kẻ yếu đuối, không thể thay đổi số phận của mình.”

“Chúng ta không phải là kẻ yếu!” Nguyễn Thái gầm lên, nhưng Mạc Đình chỉ phẩy tay, ra lệnh cho con quái thú tiếp tục tấn công.

“Lý Hạnh, giữ chặt!” Tô Minh gào lên, rồi lao vào tấn công Mạc Đình. Nhưng hắn đã quá nhanh, lùi lại và để lại một đám mây đen dày đặc.

“Mọi thứ sẽ kết thúc ở đây!” Mạc Đình tuyên bố, rồi biến mất trong bóng tối.

“Đừng để hắn thoát!” Tô Minh kêu lên, nhưng Mạc Đình đã biến mất hoàn toàn. Chỉ còn lại con quái thú đang gầm gừ, dường như vẫn còn sống.

“Tô Minh!” Lý Hạnh kêu lên, ánh mắt cô lo lắng. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Chúng ta phải tiêu diệt con quái thú này trước đã!” Tô Minh quyết tâm, bước lên phía trước. Hắn không thể để nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi cản trở mình. Anh biết rằng cuộc chiến với Mạc Đình vẫn còn ở phía trước, và họ cần phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Nguyễn Thái, cùng tôi!” Tô Minh hô, rồi cả hai lao vào tấn công con quái thú một lần nữa. Họ không thể để nỗi đau và sự mất mát chi phối. Đã đến lúc họ phải chiến đấu vì tương lai, vì danh dự của tổ tiên, và vì những người họ yêu thương.

Cuộc chiến này chưa kết thúc. Còn nhiều điều đang chờ đợi ở phía trước, và Tô Minh cùng các bạn của mình phải chuẩn bị cho những thử thách khủng khiếp hơn. Mạc Đình vẫn đang rình rập, và những bí mật về quá khứ của anh cũng chưa được khám phá. Tất cả đều đang chờ đợi họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn