Kịch Bản Máu

Chương 18: Kịch Bản Máu Bị Xé Rách

Khói khét lẹt của phanh xe và tiếng còi hú dội ngược lên từng viên gạch lát đường. Minh kéo Lam lao về phía dòng người, đèn giao thông nhấp nháy đỏ rực, xe cộ ập đến như sóng tràn. Anh che chắn cho cô, máu từ vết rách trên má nhỏ xuống cổ áo. Cả hai rẽ vào một con hẻm, bóng tối nuốt trọn tiếng chân chạy trốn.

Lam dựa lưng vào bức tường xám xịt, hơi thở dồn dập. Cô nhìn vết thương trên má Minh, môi mím lại:

– Anh phải băng lại vết thương, mất máu rồi.

Minh cởi áo khoác, ép chặt lên má, ánh mắt vẫn sắc lạnh:

– Không quan trọng lúc này. Chúng ta chỉ còn một đường: Duy.

Lam gật đầu, rút điện thoại, nhắn một dòng: “Duy, hoặc anh nói ra sự thật, hoặc tất cả sẽ cùng chìm.”

Điện thoại rung lên, một tin nhắn mã hóa hiện ra: “Nhà kho số 7. Một mình.”

Minh siết chặt bàn tay, ánh mắt tối lại:

– Đi thôi. Không còn gì để mất nữa.

*

Nhà kho số 7 nằm khuất sau dãy xưởng bỏ hoang, mùi sắt gỉ quyện trong không khí lạnh lẽo. Ánh đèn pin lấp loáng trong bóng tối. Minh đẩy cửa sắt rỉ sét, Lam bước theo. Duy ngồi giữa kho, lưng tựa vào kệ hàng, khuôn mặt tái đi, mắt trũng sâu sau cặp kính cận. Bên cạnh anh là laptop và một chồng tài liệu cũ kỹ.

Duy nhìn hai người, nụ cười méo mó:

– Các người đến rồi. Định biến tôi thành “vật tế thần” cho mọi tội lỗi?

Minh tiến lên, vai căng cứng:

– Đừng vòng vo nữa. Anh thao túng truyền thông, nhưng anh không phải kẻ cuối cùng. Ai đứng sau lưng anh?

Duy cười khô khốc, hai bàn tay siết chặt:

– Các người nghĩ tôi là con rối? Tôi từng là nạn nhân. Cả hệ thống này nghiền nát tôi, như đã nghiền nát biết bao người.

Lam lặng lẽ lướt mắt qua laptop, dừng lại ở tập hồ sơ. Cô nhặt lên, lật từng trang: danh sách nghệ sĩ bị dìm, ghi âm, ảnh hậu trường, hợp đồng máu bị xé nát.

– Đây là bằng chứng hay công cụ trả thù của anh? – Lam hỏi, giọng trầm.

Duy ngẩng lên, đôi mắt ánh lên nỗi hận:

– Từng là thằng nhóc mơ làm diễn viên, tôi bị chôn sống bởi một scandal dựng sẵn. Họ xóa tên tôi, cắt mọi liên lạc. Đêm nào cũng bị đe dọa, gia đình tan nát. Tôi chỉ còn lại lòng căm hận.

Minh im lặng, ánh mắt thoáng bối rối. Lam không rời tập hồ sơ, giọng lạnh:

– Và anh trả thù bằng cách nào?

Duy bật cười khan:

– Tôi học hack, học kiểm soát tin tức, tạo scandal. Một người tiếp cận tôi, cung cấp công cụ, bảo tôi cứ làm, mọi thứ còn lại hắn lo. Tôi tưởng mình điều khiển được mọi thứ, hóa ra cũng chỉ là quân cờ.

Lam nhìn chằm chằm vào Duy:

– Người đó là ai? Đặng Quang Huy? Trịnh Bảo Anh? Hay ai trong Phòng Ánh Sáng?

Duy lắc đầu:

– Huy chỉ là cái bóng. Bảo Anh cũng chỉ là nạn nhân. Còn Phòng Ánh Sáng… các người không thấy lạ sao? Họ luôn xuất hiện đúng lúc, nhưng chẳng vụ nào đi đến tận cùng. Trên họ còn có “người viết kịch bản”. Hắn điều khiển cả hệ thống “Mắt Đêm”.

Minh siết chặt tay:

– Anh có bằng chứng không?

Duy rút từ túi áo ra một USB nhỏ, đặt lên bàn:

– Đây là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện đầu tiên giữa tôi và hắn. Nếu muốn biết sự thật, chỉ có cách này.

Bên ngoài, tiếng còi xe bất chợt im bặt. Lam cắm USB vào laptop, màn hình hiện lên dòng mã hóa. Đoạn ghi âm phát ra, tiếng nói trầm, méo mó:

“…Nhiệm vụ của cậu là kiểm soát dư luận, xóa mọi dấu vết vụ án. Đừng hỏi tôi là ai. Nếu cậu phản bội, bí mật của cậu sẽ bị phơi bày đầu tiên.”

Duy nhắm mắt, môi mím chặt:

– Hắn gửi kèm cho tôi dữ liệu về các vụ dìm nghệ sĩ. Càng đi sâu, tôi càng thấy mình bị dắt mũi.

Minh gằn giọng:

– Anh còn gì giấu chúng tôi?

Duy nhìn thẳng vào Minh:

– Tôi biết anh từng suýt bị xóa sổ vì scandal với bạn diễn cũ. Anh cũng hiểu cảm giác bị cả hệ thống quay lưng. Anh chọn đứng lên, tôi chọn trả thù. Khác biệt chỉ ở đó.

Minh cúi đầu, nhớ về những đêm mưa, căn phòng trọ lạnh lẽo, tiếng bàn tán rì rầm, tin nhắn dọa dẫm. Anh lau vết máu trên má, mắt chùng xuống.

Lam chợt hỏi, giọng sắc:

– Anh tự nhận là nạn nhân, nhưng anh đã chủ động thao túng, đẩy người khác vào vòng xoáy đó. Anh khác gì bọn họ?

Duy cười chua chát:

– Không khác. Chúng ta đều là sản phẩm của hệ thống này. Nhưng tôi sẵn sàng phá hủy nó, dù phải tự thiêu cùng.

Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Minh ra hiệu im lặng, mắt dán vào khe hở. Ánh đèn pin quét qua. Lam vội đóng laptop, nhét USB vào áo trong. Duy đứng dậy, lấy lại bình tĩnh:

– Các người đi cửa sau. Tôi sẽ đánh lạc hướng họ. Nếu bị bắt, ít nhất tôi cũng kéo được vài người xuống cùng.

Minh lắc đầu:

– Không. Anh đi cùng chúng tôi.

Duy lắc đầu, cười nhạt:

– Chỉ mình tôi mới cản được họ lúc này. Đi đi.

Lam do dự một giây, rồi kéo Minh rẽ vào lối phụ cuối kho. Duy vung thanh sắt, tạo tiếng động lớn.

Hai cảnh sát đặc nhiệm ập vào, súng giơ cao. Duy giơ tay, hét lớn:

– Tôi chỉ là phóng viên! Các người muốn gì?

Minh và Lam lách qua khe cửa sau, lao vào bóng tối. Tiếng la hét, tiếng chân rượt đuổi sát phía sau. Minh kéo Lam nép sát tường, rẽ qua góc phố, ép mình vào một cửa sắt đóng im lìm. Cả hai th* d*c, nghe tiếng còi hụ xa dần.

Lam lấy USB, nhìn Minh:

– Tất cả chỉ mới bắt đầu. Duy chỉ là người thực thi, không phải chủ mưu.

Minh gật đầu:

– Ta phải truy ngược dấu vết, tìm ra “người viết kịch bản”.

Lam gật nhẹ, ánh mắt sáng lên:

– Trong đoạn ghi âm, tôi nhận ra chất giọng ấy từng xuất hiện ở một cuộc họp Phòng Ánh Sáng. Nếu tôi giải mã được, sẽ biết đó là ai.

Minh đặt tay lên vai Lam:

– Làm đi. Tôi sẽ bảo vệ cô.

*

Tại trụ sở Phòng Ánh Sáng, Duy bị còng tay ngồi đối diện một sĩ quan cao cấp. Anh nhìn thẳng vào mắt ông ta:

– Các người muốn gì? Tôi chỉ là phóng viên.

Sĩ quan cười nhạt:

– “Mắt Đêm” đã ghi lại mọi hoạt động của cậu. Nếu không khai ra đồng bọn, cậu sẽ không sống sót qua đêm nay.

Duy nhếch môi:

– Nếu tôi khai, ông cũng không yên đâu.

Sĩ quan cau mày, tắt camera giám sát, hạ giọng:

– Đừng thử thách tôi, Duy. Người đứng sau sẽ không tha cho cậu.

Duy nhìn xoáy vào ông ta:

– Hay ông cũng chỉ là quân cờ?

Sĩ quan đập bàn, bỏ đi. Duy ngồi lại, tay ướt mồ hôi, ánh mắt tối sầm.

*

Lam và Minh tìm đến một quán internet cũ. Lam cắm USB, mở phần mềm giải mã. Dòng mã chạy vun vút, từng lớp dữ liệu hiện ra: danh sách nghệ sĩ bị dìm, các vụ án mạng bị che giấu, hợp đồng máu xé rách. Minh ngồi cạnh, mắt không rời màn hình.

– Có tín hiệu lạ trong ghi âm, – Lam thì thào. – Tôi thử tách nền.

Âm thanh vang lên: tiếng quạt gió, tiếng gõ bàn phím, rồi một giọng đàn ông trầm, khàn, lạnh lùng:

“…Kịch bản máu chỉ là một phần. Các cậu là diễn viên, tôi là đạo diễn. Không ai thoát khỏi màn diễn này.”

Minh siết chặt ghế:

– Giọng này… Đặng Quang Huy.

Lam lắc đầu:

– Không chỉ có Huy. Có âm thanh cửa cuốn tầng kỹ thuật tòa Sigma. Chỉ một người ngoài Huy được ra vào: quản lý cấp cao của Mắt Đêm.

Minh nhìn Lam, mặt căng thẳng:

– Ý cô là…?

Lam gật đầu, giọng chắc nịch:

– Phó giám đốc công ty quản lý. Người từng bị đình chỉ vì vụ án mạng năm xưa, rồi quay lại dưới vỏ bọc mới. Hắn chính là “người viết kịch bản”.

Minh đứng bật dậy, mắt ánh lên quyết tâm:

– Ta phải công khai chuyện này. Nếu không, mọi người sẽ tiếp tục là nạn nhân.

Lam chậm rãi:

– Tất cả kênh truyền thông lớn đều bị kiểm soát. Nếu muốn lan truyền, chỉ còn mạng lưới của Duy.

Minh gật đầu:

– Tôi có bạn cũ trong đội kỹ thuật của Duy. Để tôi liên lạc.

Anh bấm số, giọng trầm:

– Sơn, tôi là Minh. Gửi một file ghi âm lên toàn bộ mạng xã hội, càng nhanh càng tốt.

Đầu dây đáp lại ngắn gọn:

– Gửi đi. Tôi lo phần còn lại.

Lam mỉm cười nhẹ, mắt ánh lên hy vọng.

*Duy bị áp giải lên xe đặc chủng. Anh ngoái nhìn qua cửa kính, mắt lạnh lùng. Trong túi áo, anh nắm chặt mẩu giấy nhỏ: “Nếu tôi không trở lại, hãy đến tầng kỹ thuật Sigma.” Đôi môi mím chặt, ý chí bùng lên dữ dội.

*

Chỉ sau vài phút, dữ liệu được phát tán. Mạng xã hội bùng nổ, các hội nhóm đồng loạt chia sẻ ghi âm. Dư luận dậy sóng, những cái tên từng bị “xóa sổ” được nhắc lại, báo chí quốc tế vào cuộc. Hệ thống “Mắt Đêm” báo động liên tục, các quản trị viên gấp rút chặn từ khóa nhưng dòng tin vẫn lan như virus.

Minh và Lam ngồi bên nhau, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tin nhắn ủng hộ, tố cáo, cả đe dọa lẫn cảm ơn tràn về. Lam ngả đầu ra sau ghế, thở hắt:

– Chúng ta vừa ném bom vào hang ổ của lũ sói.

Minh mỉm cười nhạt:

– Lần này, chúng phải lộ mặt.

*

Tại văn phòng quản lý cấp cao, một người đàn ông trung niên ngồi bất động trước màn hình, ánh mắt sắc lạnh. Ông ta nhấc máy:

– Tắt các máy chủ phụ. Đánh sập mọi kênh phát tán. Nếu cần, xóa sạch cơ sở dữ liệu.

Tiếng trả lời dồn dập rồi im bặt. Ông ta đặt ly cà phê xuống, nhìn chằm chằm vào màn hình.

*

Đêm xuống, Minh và Lam trú ở một khách sạn nhỏ ngoại ô. Minh dựa lưng vào tường, mắt nhìn ra ngoài. Lam pha hai ly cà phê, đặt một ly trước mặt Minh:

– Anh ổn không?

Minh nhận ly, mỉm cười nhạt:

– Không chắc. Nhưng tôi đã chấp nhận đánh đổi.

Lam ngồi xuống bên cạnh:

– Nếu ngày mai mọi thứ biến mất, anh có hối hận không?

Minh lắc đầu:

– Tôi từng mất tất cả rồi. Giờ chỉ muốn giữ lại sự thật, dù có phải trả giá.

Lam gật đầu, mắt ánh lên niềm cảm phục. Cả hai im lặng, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng.

*

Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa dồn dập. Minh bật dậy, kéo Lam nép sát tường. Một giọng quen thuộc vang lên:

– Mở cửa. Tôi là Duy.

Minh mở hé cửa, thấy Duy đứng ngoài, mặt phờ phạc, áo khoác xộc xệch, mắt đỏ ngầu:

– Tôi trốn ra được. Phòng Ánh Sáng đang truy lùng cả tôi và hai người.

Lam kéo Duy vào, đóng cửa. Duy ngồi phịch xuống ghế, th* d*c:

– Họ biết tôi giữ USB. Tôi chưa khai gì cả. Các người đã phát tán ghi âm?

Minh gật đầu:

– Phản ứng dữ dội hơn dự đoán. Toàn bộ showbiz như bốc cháy.

Duy cười nhạt, mắt ánh lên tự hào lẫn cay đắng:

– Nhưng chưa đủ. Hắn còn quân bài dự phòng. Tôi nghe được: hắn sẽ tung scandal chấn động, đánh lạc hướng dư luận và xóa mọi dấu vết.

Lam cau mày:

– Scandal gì?

Duy lắc đầu:

– Chưa rõ. Chỉ biết liên quan đến một nghệ sĩ vừa bị ép ký “Hợp đồng Máu” mới. Nếu không ngăn kịp, mọi thứ lại về vạch xuất phát.

Minh siết chặt nắm tay:

– Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa.

Lam mở laptop, lướt qua các diễn đàn, phát hiện hàng loạt tin đồn về một diễn viên trẻ bị tố lạm dụng quyền lực, kèm hình ảnh cắt ghép. Cô nghiến răng:

– Họ lại dựng một kịch bản mới để che giấu sự thật.

Minh ngồi cạnh Lam:

– Cần một cú đòn mạnh hơn. Nếu truy ngược dòng dữ liệu, phơi bày quá trình dựng scandal, mọi người sẽ thấy ai là kẻ giật dây.

Duy gật đầu:

– Tôi biết cách. Nhưng phải vào phòng kỹ thuật tòa Sigma. Ở đó lưu mọi dữ liệu gốc.

Lam nhìn Minh, ánh mắt kiên quyết:

– Chúng ta chỉ còn một cơ hội. Nếu thất bại, tất cả sẽ bị xóa sổ, cả quá khứ của chính mình.

Minh mỉm cười, mắt ánh lên quyết tâm:

– Tôi sẵn sàng. Còn cô?

Lam gật đầu, môi mím chặt:

– Sẵn sàng.

*

Trên mái tòa Sigma, gió rít qua dãy ăng-ten. Ba người lặng lẽ bám theo cầu thang kỹ thuật, nép mình trong bóng tối. Duy dẫn đường, Lam ôm chặt laptop, Minh đi cuối, mắt cảnh giác.

Đến cửa phòng kỹ thuật, Duy quét thẻ từ. Cửa bật mở, cả ba lách vào. Trong phòng, hàng chục máy chủ phát sáng xanh, dây cáp chằng chịt, tiếng quạt ù ù.

Duy lao tới máy chủ trung tâm, cắm USB. Lam mở laptop, truy cập hệ thống. Minh đứng chắn trước cửa, tai lắng nghe động tĩnh.

Màn hình hiện bảng mã hóa, dòng dữ liệu cuộn nhanh. Lam thì thào:

– Tìm được tệp gốc về các vụ dìm nghệ sĩ. Bằng chứng không thể chối cãi.

Duy gật đầu:

– Tải xuống nhanh. Tôi giữ cửa.

Tiếng còi báo động vang lên, đèn đỏ chớp nháy. Minh siết nắm tay, nhìn ra hành lang. Bước chân dồn dập tiến lại.

Lam thì thào, tay gõ liên tục:

– Còn một phút nữa.

Duy cầm thanh sắt, đứng chắn cửa. Minh hạ thấp người, sẵn sàng phản ứng.

Cửa bật mở. Hai đặc nhiệm lao vào, súng giơ cao. Minh tung cú đấm, súng văng ra. Duy quật ngã người thứ hai. Lam vừa kịp tải xong dữ liệu, rút USB, hét lớn:

– Xong rồi!

Minh kéo Lam chạy về cửa phụ. Duy theo sát. Tiếng súng vang lên, đạn sượt qua vai Minh, máu thấm áo. Cả ba lao ra cầu thang thoát hiểm, lăn xuống bậc thang lạnh ngắt. Bên ngoài, còi hụ vang dội, ánh đèn xanh đỏ quét qua bóng tối.

Minh dìu Lam chạy ra bãi xe, Duy lao lên ghế lái. Xe rồ máy, phóng vút vào đêm.

*

Trong xe, Lam ôm chặt USB. Minh nhìn vết máu trên vai, mặt nhăn lại nhưng không kêu. Duy lái xe như điên, mắt dán vào gương chiếu hậu:

– Chúng đuổi kịp rồi.

Minh nhìn Lam, mắt ánh hy vọng:

– Chỉ cần đưa được dữ liệu này ra ngoài, mọi thứ sẽ thay đổi.

Lam gật đầu, mắt rực sáng:

– Tôi sẽ phát tán ngay khi tới nơi an toàn.

Duy mím môi, đạp ga mạnh hơn. Xe lao vào một hẻm nhỏ, đèn hậu tắt phụt. Ba người lặng im, chỉ còn tiếng thở gấp.

*

Ở phía bên kia thành phố, văn phòng quản lý cấp cao sáng đèn suốt đêm. Người đàn ông trung niên đứng trước cửa sổ, lưng thẳng, mắt lạnh băng. Ông ta nhấc điện thoại:

– Chuẩn bị phương án cuối. Nếu cần, xóa sạch hệ thống Mắt Đêm. Không để lại dấu vết.

Ngoài hành lang, tiếng chân người chạy rầm rập. Một nhân viên lao vào:

– Có lệnh truy nã toàn quốc Minh, Lam, Duy. Dữ liệu đã phát tán lên diễn đàn nước ngoài. Chúng ta không kiểm soát nổi nữa.

Người đàn ông ném mạnh điện thoại xuống bàn, mắt lóe giận:

– Đã đến lúc tôi tự ra mặt.

*

Trên màn hình điện thoại của Lam, hàng trăm nghìn lượt chia sẻ, các kênh quốc tế đưa tin về vụ bê bối thao túng showbiz Việt. Hashtag “Kịch Bản Máu”, “Hợp Đồng Máu” phủ kín mạng xã hội.

Minh tựa đầu ra ghế, nhắm mắt, môi mím chặt. Lam nhìn anh:

– Anh không sao chứ?

Minh mở mắt, ánh dịu lại:

– Tôi chỉ mệt. Nhưng chưa bao giờ cảm thấy tự do như lúc này.

Duy lái xe, mắt không rời đường:

– Tự do à? Cái giá này đắt lắm.

Lam nhìn ra cửa kính, thành phố sáng đèn nhưng phía sau là bóng tối rình rập. Cô thì thầm:

– Chúng ta chưa xong đâu. Người đó sẽ còn ra đòn cuối.

Minh gật đầu, mắt ánh lên quyết tâm:

– Để hắn lộ mặt. Lần này, tôi sẽ không lùi bước.

Duy cười nhạt:

– Tôi cũng vậy. Đến cùng, kịch bản máu này phải do chúng ta viết lại.

*

Trời vừa chớm sáng. Đèn đường tắt dần, thành phố chuẩn bị cho ngày mới. Ở đâu đó, bóng tối vẫn chưa tan.

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Lam nhấc máy. Đầu dây bên kia chỉ có một câu:

– Các người đã chọn phe, thì hãy chuẩn bị trả giá.

Lam siết chặt điện thoại, mắt không hề sợ hãi. Minh nhìn cô, mỉm cười nhẹ.

Phía trước, đường còn dài. Màn cuối cùng của kịch bản máu vẫn chưa hạ màn.