*
Lam không chờ thêm một giây nào. Cô bước thẳng về phía phòng lưu trữ đạo cụ, nơi từng cất giữ kịch bản gốc. Minh đi bên cạnh, lưng thẳng, mắt cảnh giác liếc nhanh từng ngóc ngách tối om của hành lang. Bảo Anh lặng lẽ theo sau, gót giày khẽ chạm sàn, hơi thở gấp gáp. Cả phim trường chìm trong ánh sáng lập lòe, tiếng còi báo động xa dần như tiếng vọng của một cơn ác mộng chưa chịu dứt.
Cánh cửa phòng lưu trữ hé mở. Lam đẩy cửa, luồng không khí ngột ngạt, mùi giấy cũ và vị tanh sắt của máu bám chặt lấy họ. Trên chiếc bàn dài giữa phòng, tập kịch bản nằm lẻ loi. Bìa giấy trắng dính một vệt máu đỏ sẫm kéo dài từ góc trái, loang dần xuống mép giấy, vón lại thành từng đốm như dấu vết của một nghi lễ tàn nhẫn.
Minh nhìn Lam, không nói lời nào. Lam đeo găng tay nylon, lật nhẹ từng trang. Dưới ánh đèn pin, dấu máu thấm xuyên ba trang đầu, loang thành những hình thù kỳ dị. Cô dừng lại ở cảnh thứ sáu, nơi mô tả chi tiết cảnh nạn nhân bị sát hại trên phim trường. Nét chữ viết tay xen kẽ trên mép giấy, thêm vào những chỉ dẫn mới bằng mực xanh. Một tờ chú thích cảnh quay kẹp giữa hai trang, cũng lốm đốm máu khô lại.
Bảo Anh đứng dựa vào tủ, hai tay ôm lấy thân mình. Mặt cô tái mét, mắt nhìn trân trân vào vệt máu trên giấy.
– Ai… Ai lại làm vậy? – Bảo Anh lắp bắp.
Lam không trả lời. Minh đặt tay lên vai Bảo Anh, giọng trầm, dứt khoát:
– Đây là dấu hiệu. Hung thủ muốn gửi một thông điệp – mọi thứ chỉ là một màn diễn.
Lam tiếp tục lật trang, dừng lại ở đoạn cuối cùng. Một dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên: “Vai chính đã sẵn sàng. Đừng quên ai là người viết kịch bản thực sự.”
Cô chụp lại từng trang, mắt ánh lên tia sắc lạnh. Minh cúi sát, quan sát nét chữ. Anh khẽ lắc đầu:
– Không phải chữ của Lam, cũng không phải của Huy.
Lam trầm giọng:
– Hung thủ muốn biến mọi người thành diễn viên bất đắc dĩ. Vết máu này là bằng chứng. Nếu đúng là máu nạn nhân, kịch bản này từng có mặt ở hiện trường khi án mạng xảy ra.
Bảo Anh lùi sát vào tường, giọng lạc hẳn:
– Kịch bản này từng biến mất. Hôm đó, Lam còn hỏi tôi và cả đội đạo cụ…
– Có người cố tình lấy nó đi, rồi trả lại sau khi mọi chuyện đã xong, – Lam lạnh lùng kết luận.
Minh im lặng, ký ức tràn về như một cơn sóng. Một sân khấu cũ, ánh đèn vàng vọt, tiếng nhạc nghẹn ngào. Bạn diễn cũ – Hương – ngã xuống, máu thấm đẫm chiếc váy trắng. Huy lao lên sân khấu, kéo Minh vào phòng hóa trang, giọng lạnh lẽo:
– Mày không thấy gì. Không biết gì. Nếu không, tất cả sẽ bị xóa khỏi hợp đồng máu.
Minh còn nhớ rõ bàn tay đeo nhẫn bạc của Huy – vết máu loang đỏ trên cổ tay áo hắn. Huy bắt anh đọc thuộc lòng bản khai “tai nạn sân khấu” đã được soạn sẵn. Khi cảnh sát tới, mọi lời khai đều giống hệt nhau. Hương chết, báo chí gọi đó là “tai nạn nghề nghiệp”. Minh trở thành ngôi sao, Huy thành đạo diễn danh tiếng. Nhưng ánh mắt Hương ám ảnh Minh suốt bao năm.
Tiếng gõ cửa dồn dập kéo Minh về thực tại. Duy xuất hiện, thở hổn hển, tay cầm tập hồ sơ:
– Đội pháp y vừa gửi kết quả. Vết máu trên kịch bản trùng khớp ADN nạn nhân.
Không khí đặc quánh lại. Lam cau mày:
– Nghĩa là hung thủ cố ý để lại dấu vết. Hoặc kịch bản đã có mặt tại hiện trường khi nạn nhân bị sát hại.
Duy vội mở tập hồ sơ, giọng khẩn trương:
– Tôi còn phát hiện điều này: Toàn bộ cảnh quay liên quan đến nạn nhân đều bị chỉnh sửa trong hệ thống lưu trữ. Cảnh nào cũng có dấu vết cắt ghép, thời gian sửa trùng với thời điểm xảy ra vụ án.
Lam nhận lấy máy tính bảng từ tay Duy, lướt nhanh qua các file dữ liệu:
– Chỉnh sửa theo hướng nào?
– Xóa hình ảnh bất lợi cho một số thành viên chủ chốt, đồng thời cài thêm chi tiết buộc Minh thành nghi phạm nổi bật.
Minh cười nhạt, ánh mắt tối lại:
– Ai đó muốn tôi gánh tội thay.
Lam nói, giọng sắc như lưỡi dao:
– Không chỉ anh. Họ muốn tất cả chúng ta mắc kẹt trong “kịch bản máu”. Tôi vừa so sánh bản nháp gốc với bản đã chỉnh sửa – các cảnh phim hoàn toàn khác biệt. Ai đó đã lặng lẽ viết lại mọi thứ, biến phim thành đời thực.
Bảo Anh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu:
– Nếu tất cả đều bị kiểm soát, chúng ta còn con đường nào?
Lam nhìn Minh, ánh mắt kiên định:
– Phải vượt ra khỏi kịch bản hắn dựng.
Minh lặng lẽ nhìn kịch bản dính máu. Hình ảnh Hương năm xưa lại hiện về, cùng ánh mắt chết lặng, máu vấy trên bàn tay Huy.
Lam cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh:
– Anh ổn không?
Minh gật đầu, nhưng giọng trầm xuống:
– Tôi từng chứng kiến một vụ tương tự. Nạn nhân cũng bị biến thành một phần của kịch bản. Mọi bằng chứng đều bị sửa lại, không ai dám lên tiếng.
Lam nhận ra trong mắt Minh là sự giằng xé, nỗi sợ hãi cùng quyết tâm không để bi kịch lặp lại.
– Đó là lý do anh không tin vào “Hợp đồng Máu”?
Minh cười nhạt:
– Tôi tin công lý. Nhưng ở đây, công lý chỉ là vai phụ mờ nhạt.
Duy chen vào, phá tan không khí u ám:
– Tôi vừa hack vào hệ thống quản lý cảnh quay. Có một tài khoản ẩn danh truy cập toàn bộ dữ liệu trong đêm xảy ra án mạng. Địa chỉ IP bị mã hóa, nhưng tôi đang lần theo dấu vết.
Lam gật đầu:
– Bắt đầu từ những người đủ quyền truy cập: Huy, trưởng phòng kỹ thuật, người quản lý tài sản.
Minh bổ sung:
– Đừng quên các trợ lý riêng hoặc thành viên “Phòng Ánh Sáng”.
Bảo Anh rụt rè:
– Nếu hung thủ là người trong “Phòng Ánh Sáng”, thì chúng ta càng nguy hiểm hơn.
Lam gật đầu:
– Càng phải hành động nhanh. Nếu không, sẽ còn người chết.
Tiếng chuông điện thoại vang lên – Huy gọi. Lam bật loa ngoài. Giọng Huy lạnh lùng vang lên:
– Nghe nói các người vừa tìm được bằng chứng mới. Đừng tự biến mình thành mục tiêu. Có những thứ không nên động vào.
Minh đáp, giọng điềm tĩnh:
– Anh sợ gì, Huy? Sợ ai đó phá hủy kịch bản của anh?
Huy cười khẩy:
– Kịch bản này không thuộc về tôi. Nhưng nếu các người muốn kéo nhau xuống đáy, tôi không ngăn đâu.
Lam chen vào:
– Anh biết ai là người sửa cảnh phim đúng không?
Huy im lặng một lúc rồi nói:
– Tôi chỉ là đạo diễn. Nhưng ai viết kịch bản mới là người nắm quyền sinh sát. Đừng để mình thành con rối.
Cuộc gọi tắt ngúm. Minh nhìn Lam, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ:
– Huy đe dọa hay cảnh báo?
Lam lắc đầu:
– Có thể cả hai. Hắn biết nhiều hơn những gì nói ra.
Duy chăm chú vào màn hình máy tính bảng, ngón tay gõ liên tục:
– Tài khoản ẩn danh vừa truy cập lại. Lần này, IP xuất phát từ mạng nội bộ “Phòng Ánh Sáng”.
Lam nhìn Minh:
– Phải vào phòng giám sát của “Phòng Ánh Sáng” trước khi hung thủ xóa sạch dấu vết.Minh khoác áo choàng lên vai Lam, cả nhóm rời khỏi phòng lưu trữ, lặng lẽ bám sát tường. Bảo Anh đi cuối, mắt luôn nhìn về phía sau.
Hành lang vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân dội lại. Đến trước phòng giám sát, Duy dùng thẻ giả mở khóa. Cửa bật mở, ánh sáng mờ từ màn hình lớn hắt lên những bóng người chập chờn.
Trên màn hình, từng cảnh quay lướt qua: Minh ôm nạn nhân, Lam gục ngã, Bảo Anh bật khóc giữa sân khấu – tất cả bị cắt ghép, chỉnh sửa méo mó.
Lam lao tới bàn điều khiển, nhập mã truy cập. Hệ thống hiện lên: Tài khoản “KịchBản_Thứ13” vừa đăng nhập hai phút trước, gửi đi một tệp dữ liệu lớn.
Duy hét:
– Hắn đang tải dữ liệu ra ngoài! Tôi sẽ chặn!
Minh chộp lấy chuột, khóa kết nối mạng. Duy lục soát các thư mục, tìm ra một file: “FinalScene.blood”.
Lam mở file. Một đoạn video hiện lên: Nạn nhân ngồi trước ống kính, mặt tái nhợt, đọc lời thoại cuối bằng giọng run rẩy: “Đêm nay, tôi sẽ chết trên sân khấu này. Nhưng ai là người hạ màn?”
Phía sau, một bóng người lướt qua, bàn tay đeo nhẫn bạc sáng loáng. Minh rùng mình, ký ức cũ lại trào về: đêm Hương chết, một bàn tay đeo nhẫn bạc kéo anh ra khỏi hậu trường, máu dính trên áo khoác.
– Tôi biết dáng đi ấy, – Minh thì thầm – Người từng có mặt trong vụ tai nạn năm xưa.
– Ai? – Lam hỏi dồn.
Minh không trả lời ngay. Đôi mắt anh tối sầm lại, bàn tay vô thức nắm chặt.
Duy chen vào:
– Hắn vừa xóa file gốc trên server. Nhưng tôi đã kịp tải một bản về máy. Chỉ chúng ta biết đoạn video này tồn tại.
Bảo Anh run rẩy:
– Nếu hắn biết chúng ta có bằng chứng, liệu sẽ…?
Lam ngắt lời, kiên quyết:
– Không còn đường lui. Hoặc công khai, hoặc giao cho cảnh sát – nhưng cảnh sát cũng có thể bị thao túng.
Minh đặt tay lên vai Lam, giọng trầm:
– Tôi sẽ đối mặt với quá khứ. Không để ai chết vì kịch bản của kẻ khác nữa.
Tiếng còi báo động lại vang lên, xa dần rồi gần lại. Duy nhăn mặt:
– Có ai đó phát hiện chúng ta đột nhập phòng giám sát. Phải đi ngay.
Lam nhét nhanh USB vào túi, Minh đỡ Bảo Anh, cả nhóm lặng lẽ rời khỏi phòng, men theo cầu thang bộ, bóng họ đổ dài dưới ánh đèn nhạt nhòa.
Xuống tầng trệt, tiếng bước chân dồn dập phía sau. Minh kéo Lam núp vào góc khuất, thì thầm:
– Nếu bị bắt, cứ nói tôi ép mọi người làm theo ý mình.
Lam lắc đầu:
– Anh không cần phải hy sinh như vậy.
Minh cười nhẹ, mắt ánh lên nỗi đau chưa kịp lành:
– Tôi từng chọn im lặng, và một người đã chết. Lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm.
Bên ngoài, Bảo Anh nhận được tin nhắn lạ: “Muốn sống, giao đoạn video cho tôi. Đừng tin ai, kể cả Minh và Lam.” Kèm theo là bức ảnh Minh đứng bên xác nạn nhân, máu vấy đầy tay.
Bảo Anh tái mặt, giấu điện thoại, ánh mắt dao động nhìn Minh và Lam.
Lam nhận ra sự thay đổi nhỏ ở Bảo Anh nhưng chưa kịp hỏi thì Duy kéo mọi người rẽ vào hành lang phụ.
Cả nhóm thoát ra sân sau phim trường. Đèn xanh đỏ nhấp nháy, xe cảnh sát, xe cứu thương đậu sẵn ngoài cổng. Tiếng loa vang vọng: “Tất cả thành viên đoàn phim tập trung tại sảnh chính để kiểm tra an ninh.”
Lam kéo Minh lại:
– Không thể giao nộp bằng chứng bây giờ. Nếu bị kiểm tra, mọi dữ liệu sẽ bị tịch thu, hung thủ lại xóa sạch dấu vết.
Minh gật đầu:
– Cần tìm nơi an toàn, rồi gửi đoạn video tới một nguồn tin đáng tin cậy.
Duy đề nghị:
– Tôi có người bạn hacker chuyên bảo mật dữ liệu. Có thể giúp mã hóa file này, gửi tới nhiều đầu mối truyền thông cùng lúc.
Lam đồng ý, trao USB cho Duy:
– Không được để lộ vị trí. Chỉ khi xác định được hung thủ, mới công bố.
Đèn sân khấu bất ngờ bật sáng, quét ngang sân sau. Giọng nói phát ra từ hệ thống loa nội bộ:
– Tất cả đã vào vai. Hãy chọn phe của mình. Đêm nay, chỉ có một kẻ sống sót.
Minh siết chặt tay Lam, ánh mắt lóe tia thách thức. Bảo Anh lùi lại, mắt đỏ hoe, tay run lên. Duy lùi sát tường, nắm chặt túi dữ liệu.
Tiếng bước chân rầm rập. Đội an ninh chắn ngang lối thoát. Lam thì thầm:
– Nếu phải chia ra, anh đi cùng Duy. Tôi giữ Bảo Anh.
Minh lắc đầu:
– Không. Không tách ra lúc này.
Tiếng loa tiếp tục vang lên, giọng kéo dài như dao cứa vào màn đêm:
– Vai chính, bước ra sân khấu.
Minh rời khỏi chỗ ẩn nấp, đi thẳng ra ánh sáng. Lam đi sát phía sau. Đội an ninh giương dùi cui, chặn đường nhưng không tiến tới.
Một người đàn ông bước ra từ sau dãy xe tải – Đặng Quang Huy. Hắn mặc áo khoác dài, bàn tay đeo nhẫn bạc sáng lóa. Huy cười nhạt, mắt không chớp:
– Các người tưởng mình thoát được sao? Kịch bản đã được viết sẵn. Các người chỉ là diễn viên phụ.
Lam đáp, giọng lạnh:
– Đến lúc đạo diễn cũng phải cúi đầu trước sự thật.
Huy nhếch mép, lùi vào bóng tối, để lại một câu lửng lơ:
– Máu trên kịch bản không chỉ của một người.
Bảo Anh nắm chặt điện thoại, môi mím lại. Duy liếc sang, nhận ra điều gì đó bất thường nhưng không nói gì.
Minh nhìn Lam, ánh mắt quyết liệt:
– Bây giờ là lúc phá vỡ kịch bản của hắn.
Lam gật đầu, lặng lẽ rút con dao gọt giấy từ túi áo. Cô thì thầm:
– Nếu phải chiến đấu, tôi không ngại.
Minh mỉm cười – nụ cười hiếm hoi, pha lẫn đau đớn và hy vọng.
Tiếng còi hú lại vang lên. Đèn sân khấu chớp tắt, bóng người di chuyển sau tấm phông lớn. Không khí căng như dây đàn.
Duy nhận được tin nhắn: “Tôi đã mã hóa xong. Chỉ cần lệnh của anh, toàn bộ sự thật sẽ phát nổ trên các mặt báo lớn.”
Lam nhìn quanh, khẽ nói:
– Đêm nay, hoặc chúng ta phơi bày tất cả, hoặc sẽ có thêm một vết máu trên kịch bản.
Bảo Anh run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, không rõ vì sợ hãi hay vì dằn vặt.
Minh nhìn lên bầu trời đêm, ánh đèn thành phố nhấp nháy xa xa. Ở đây, giữa phim trường này, chỉ còn lại những bóng người lặng lẽ và vết máu chưa kịp khô trên trang giấy.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên phía phòng hóa trang. Khói bốc lên mù mịt. Huy biến mất trong làn khói, để lại trên tường dòng chữ vội vàng bằng máu: “Cái giá của sự thật là máu.”
Lam siết chặt con dao, mắt rực sáng. Minh nắm tay cô, cả hai tiến về sảnh chính, nơi mọi số phận sắp được định đoạt.
Đâu đó bên ngoài ánh sáng, bàn tay đeo nhẫn bạc vẫn lặng lẽ chờ khoảnh khắc hạ màn.
*