Kịch Bản Máu

Chương 10: Bức Ảnh Cuối Cùng

Điện thoại rung lên trên bàn, màn hình sáng rực trong bóng tối đặc quánh của căn phòng nhỏ. Lam đặt tay lên máy tính, mắt lướt qua thông báo: “Ảnh hậu trường nạn nhân cùng người đeo mặt nạ vừa xuất hiện trên toàn mạng.” Cô nhấp vào đường dẫn, trái tim siết lại. Trong ảnh, nữ diễn viên trẻ khoác áo choàng mỏng, đứng sát một người đàn ông đeo mặt nạ trắng không biểu cảm, bàn tay của hắn đặt lên vai cô như một dấu hiệu sở hữu. Phía sau, bóng dáng máy quay, ánh sáng mờ nhòe của hậu trường, vách tường ghi chú lịch quay và đạo cụ lộn xộn. Không khí trong ảnh vừa quen thuộc, vừa lạnh lẽo đến rợn người.

Lam ngẩng lên, nhìn về phía Minh đang đứng bên cửa sổ. Gương mặt anh chìm trong ánh đèn vàng yếu ớt, mắt không rời màn đêm bên ngoài. Lam đưa điện thoại cho Minh xem. Anh cau mày, ánh mắt sắc lạnh, đồng tử co lại.

– Đây không phải ảnh chụp trong ngày xảy ra án mạng, – Minh nói, giọng trầm. – Đèn hậu trường, vị trí đạo cụ đều khác. Cô chú ý góc bàn kia không? Đó là phòng hóa trang tầng hai. Hôm ấy tôi không hề đặt chân lên đó.

Lam phóng to ảnh, rà soát từng chi tiết. Cô gõ nhanh trên bàn phím, trích xuất metadata – mọi thông tin về địa điểm, thời gian đều đã bị xóa sạch hoặc làm giả. Chỉ còn lại dấu vết ánh sáng, góc máy, cách phối màu – tất cả cho thấy tay nghề của người chụp không phải nghiệp dư.

Cánh cửa bật mở, Duy bước vào, ánh mắt tò mò:

– Có chuyện gì mới à?

Không chờ Lam trả lời, Minh kéo Duy lại gần, đóng cửa, hạ thấp giọng:

– Có một bức ảnh hậu trường vừa bị phát tán. Chúng ta cần truy vết nguồn gốc càng sớm càng tốt.

Duy liếc nhanh qua ảnh, đôi mắt sau cặp kính cận nheo lại:

– Ảnh này không hề có trong bất kỳ kho dữ liệu nội bộ nào. Nếu là rò rỉ, chỉ có thể xuất phát từ thiết bị cá nhân hoặc tài khoản giả mạo. Để tôi thử truy dấu qua server lưu trữ.

Lam mở máy tính, Duy cắm ổ cứng di động, tiếng bàn phím vang lên đều đặn. Trên màn hình, dòng lệnh chạy liên tục. Lam hỏi:

– Có thể truy lại camera an ninh quanh phòng hóa trang tầng hai không?

Duy đáp mà không rời mắt khỏi màn hình:

– Đêm trước vụ án, hệ thống camera bị hack, dữ liệu bị xóa nhiều đoạn. Tôi sẽ cố phục hồi phần còn lại, nhưng không chắc được bao nhiêu.

Minh lặng lẽ đứng sau, ánh mắt sắc bén quét từng động tác của Duy. Trong đầu anh, ký ức về ngày hôm đó tua lại như một cuốn phim – từng gương mặt, từng bước chân, từng cái bóng lướt qua dãy hành lang dài hun hút. Có một nhân viên hóa trang lạ mặt xuất hiện, mang bảng tên giả, nhưng gương mặt thì trống rỗng, như thể đã bị ai đó xóa khỏi trí nhớ của anh.

Duy ngẩng lên, giọng gấp gáp:

– Có tín hiệu. Ảnh được upload từ thiết bị di động, dùng sim rác, truy cập qua nhiều lớp mạng ảo. Nhưng IP cuối cùng lại nằm trong khu vực khách sạn gần trường quay.

Lam liền hỏi:

– Khách sạn đó ai quản lý? Đội an ninh đã kiểm tra chưa?

– Đã, nhưng danh sách lưu trú có vài cái tên giả, giấy tờ tùy thân đều là bản chụp. Tôi sẽ gửi lại cho cô, – Duy đáp.

Minh lên tiếng, giọng trầm lạnh:

– Nếu kẻ chụp ảnh này đủ khả năng dàn dựng mọi thứ trong phòng hóa trang rồi phát tán đúng thời điểm, hắn chắc chắn biết rõ lịch trình, điểm mù của camera và cách qua mặt mọi người.

Lam gật đầu, mắt ánh lên tia nghi ngờ:

– Kẻ đó hoặc là người trong đoàn, hoặc có ai đó đứng sau thao túng mọi hệ thống bảo vệ.

Duy chen vào:

– Tôi thử cross-check dấu vân tay và nhận diện khuôn mặt qua camera hành lang khách sạn. Nhưng nếu hắn đeo mặt nạ, mọi thứ càng khó.

Bỗng, trên màn hình hiện lên dòng cảnh báo đỏ: “Có truy cập bất thường. Dữ liệu bị can thiệp từ xa.” Duy bực tức, gõ lệnh dồn dập.

– Có kẻ đang xóa dấu vết. Hắn phát hiện chúng ta lần theo rồi. Tôi cần thêm thời gian.

Lam gửi tín hiệu cầu cứu đến mạng lưới hacker trắng cô từng cộng tác. Một nick ẩn danh trả lời gần như lập tức: “Giữ chân kẻ xóa dấu vết, có 5 phút.”

Minh đứng dậy:

– Tôi lên kiểm tra lại phòng hóa trang tầng hai. Nếu bức ảnh được chụp ở đó, nhất định còn dấu vết.

Lam dặn Duy, giọng cứng rắn:

– Nếu phát hiện gì mới, báo ngay. Đừng tự ý hành động.

*

Hành lang tầng hai vắng lặng, ánh đèn vàng nhợt nhạt trải dài thành vệt loang lổ. Tiếng giày của Minh và Lam vang lên trong không gian đặc quánh mùi hóa chất. Cửa phòng hóa trang mở hé, bên trong là mùi nước hoa rẻ tiền lẫn mùi thuốc tẩy nồng nặc. Mọi thứ như vừa được sắp đặt lại.

Minh lướt tay trên mặt bàn, mắt quét từng ngăn kéo, từng hộp đạo cụ. Lam rà soát bàn trang điểm, phát hiện một vết xước nhỏ còn mới trên thành bàn – dấu hiệu có va chạm mạnh. Minh cúi xuống, kéo hộc tủ phía dưới. Một chiếc hộp nhỏ rơi ra, lăn tròn trên sàn.

Anh nhặt lên, mở nắp. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc, mặt trong khắc dòng chữ: “Hợp đồng Máu”. Minh nín thở, xoay chiếc nhẫn dưới ánh đèn. Ký hiệu này không ai ngoài những người đã ký hợp đồng tuyệt mật với công ty quản lý biết đến – một thứ quyền lực vô hình ràng buộc số phận nghệ sĩ.

Lam đến gần, mắt lóe lên nghi hoặc:

– Đây không phải nhẫn của nạn nhân. Cô ấy vừa vào nghề, chưa thể ký hợp đồng cấp cao. Ai đó cố tình để lại?

Minh lắc đầu, giọng khàn:

– Hoặc là lời đe dọa, hoặc là dấu hiệu nhận diện giữa các thành viên trong nhóm. Mặt nhẫn có vết trầy xước, và… – anh đưa nhẫn cho Lam – có vết máu khô rất nhỏ.

Lam lấy găng tay, nhặt nhẫn bỏ vào túi zip, mắt không rời từng chi tiết:

– Phải đem xét nghiệm ADN. Nhưng tôi nghi đây là nhẫn của kẻ chủ mưu, hoặc ít nhất là vật chứng cho một giao dịch đen tối.

Bất ngờ, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Minh ra hiệu im lặng, áp sát tường. Cửa phòng hóa trang khẽ rung, như có ai thử mở. Lam rút điện thoại, bật chế độ quay lén. Minh tiến đến gần cửa, áp tai nghe động tĩnh – tiếng thở gấp, rồi im bặt. Một bóng người xuất hiện qua khe cửa – áo khoác dài, mũ trùm che kín mặt.

Minh bật mở cửa, đạp mạnh. Bóng người giật mình bỏ chạy dọc hành lang. Lam lao theo, Minh bám sát. Tiếng chân rầm rập, tiếng thở gấp vang vọng trong không gian tối lạnh. Bóng người lao xuống cầu thang thoát hiểm, Minh ép sát, Lam vừa chạy vừa gọi đội an ninh.

Người kia thoáng quay lại, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sau lớp vải đen. Trong khoảnh khắc, Minh nhận ra ánh mắt ấy – từng lướt qua anh ở phòng họp đoàn phim, nhưng không thể nhớ rõ tên. Bóng người biến mất vào màn mưa ngoài trời, để lại một tờ giấy nhỏ dính nước, in dòng chữ đỏ: “Vai diễn cuối cùng. Máu sẽ lên tiếng.”

Lam nhặt lấy, mặt tái đi. Cô nhìn Minh, giọng nghẹn lại:

– Hắn đang thách thức chúng ta. Hắn biết rõ từng bước, từng suy nghĩ.

Minh siết chặt nắm tay, mắt ánh lên tia giận dữ:

– Tôi sẽ không để hắn dắt mũi thêm nữa.

*

Trở lại phòng hóa trang, Minh kiểm tra tủ đồ. Anh phát hiện một mảnh vải xám bạc mắc vào bản lề – chất liệu chỉ dùng trong trang phục diễn viên chính. Lam nhận ra đó là loại vải độc quyền, chỉ những ai đã ký “Hợp đồng Máu” mới có quyền sử dụng.

Điện thoại Lam rung lên, Duy gọi, giọng dồn dập:

– Tôi phục hồi được đoạn video mờ từ camera hành lang khách sạn. Có bóng người mặc áo khoác dài, đội mũ trùm, vào phòng lúc hai giờ sáng – trùng thời điểm dữ liệu bị xóa. Người này mang theo một hộp nhỏ, giống hệt hộp đựng nhẫn anh Minh vừa tìm thấy.

Lam đáp nhanh:

– Gửi đoạn video qua cho tôi. Đội an ninh nhận diện được ai chưa?

– Chưa, nhưng tôi phát hiện IP truy cập trùng với tài khoản trợ lý đạo diễn – hắn từng bị đình chỉ vì nghi ngờ ăn cắp kịch bản, vừa biến mất khỏi phòng nghỉ.

Minh hỏi:

– Hắn trà trộn vào đoàn để trả thù, hay làm theo lệnh ai đó lớn hơn?

Duy chần chừ:

– Tôi nghĩ hắn chỉ là con tốt. Người đứng sau vẫn ẩn mình, dùng hắn làm vật hy sinh.

Lam cắn môi, mắt rực lên tia quyết liệt:

– Tôi sẽ điều tra mọi giao dịch tài chính và liên lạc giữa trợ lý đạo diễn với các đầu mối truyền thông. Nếu có chuyển khoản lạ hoặc mã tin nhắn ẩn, tôi sẽ lần ra.

Minh đưa Lam chiếc nhẫn, giọng trầm:

– Cô biết về nghi lễ “kết máu” trong hợp đồng không? Nhẫn này là vật chứng – ai giữ nhẫn, người đó có quyền ép nghệ sĩ ký điều khoản bất lợi. Có khi nào… kẻ sát nhân từng bị loại khỏi hợp đồng, giờ quay lại trả thù?

Lam lắc đầu, mắt sắc lạnh:

– Hoặc là một kẻ quyền lực, sợ quá khứ bị lật tẩy, dùng những người yếu thế làm lá chắn.*

Chuông điện thoại vang lên. Lam nhìn màn hình – số lạ, không tên. Cô bật loa ngoài. Giọng nói méo mó vang lên:

– Đừng phí công truy lùng. Kẻ đứng sau mọi chuyện luôn biết trước các người sẽ làm gì. Nếu muốn cứu ai đó, hãy dừng lại – hoặc chuẩn bị mất thêm mạng.

Minh quát lớn:

– Mày là ai? Muốn gì?

Đầu dây đáp lại bằng tràng cười lạnh lẽo, rồi ngắt.

Lam nhìn Minh, ánh mắt cứng rắn:

– Hắn đang thử giới hạn của chúng ta. Lùi là mất tất cả. Sợ là có thêm người chết.

Minh gật đầu, lặng lẽ ngồi xuống, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

*

Duy gửi đoạn video. Lam tua chậm, phân tích từng khung hình. Trong bóng tối, kẻ đeo mặt nạ xuất hiện thoáng qua – khi phóng to, thấy vết sẹo dài chạy dọc cổ tay trái. Lam lập tức lọc danh sách nhân viên, diễn viên từng bị chấn thương cổ tay. Danh sách chỉ còn bốn người, trong đó có Trịnh Bảo Anh.

Minh nhìn thấy tên bạn diễn cũ, mắt tối lại:

– Bảo Anh không thể… Nhưng, cô ấy từng nói sẽ làm bất cứ điều gì để không bị xóa khỏi “Hợp đồng Máu”.

Lam đáp:

– Đừng loại trừ ai. Ở đây, động cơ của mỗi người đều là mạng sống hoặc danh tiếng.

Duy chen vào:

– Vừa tìm thấy tin nhắn mã hóa trong máy trợ lý đạo diễn: “Kịch bản đã hoàn thành. Nhẫn đã chuyển. Đã có người thế thân.”

Lam khựng lại, nhìn Minh:

– Nhẫn này không chỉ là biểu tượng. Nó là mật mã cho một giao dịch. Nếu không phá chuỗi lệnh này, sẽ còn người chết.

Minh sực nhớ: hôm xảy ra án mạng, có một người trong đoàn hỏi mượn nhẫn diễn xuất của anh – lý do vớ vẩn, chỉ để “chụp ảnh hậu trường cho vui”. Khi ấy, anh không để tâm.

Lam nhíu mày:

– Nhẫn của anh đâu?

Minh sờ túi, mặt sững lại. Chiếc nhẫn diễn xuất đã biến mất.

Lam rút ra kết luận lạnh sống lưng:

– Kẻ sát nhân đang sưu tập nhẫn, hoặc dùng chúng xác nhận “vai diễn” của từng nạn nhân.

Duy gửi thêm dữ liệu: một tài khoản ẩn danh vừa chuyển tiếp bức ảnh hậu trường đến hệ thống “Mắt Đêm”, kèm lời nhắn: “Đêm nay, máu sẽ chảy trên sân khấu.”

Lam đứng bật dậy:

– Phải kiểm tra ngay toàn bộ sân khấu, đặc biệt kho đạo cụ và phòng chờ VIP. Nếu đúng, đêm nay sẽ có người nữa bị nhắm đến.

*

Minh và Lam cùng đội an ninh tỏa ra kiểm tra. Trong kho đạo cụ, mọi thứ bị xáo trộn, nhiều đạo cụ bị tráo đổi. Minh phát hiện một chiếc mặt nạ trắng giống hệt trong bức ảnh, đặt trên giá treo. Phía trong mặt nạ có mẩu giấy nhỏ: “Đổi mặt, đổi vai, máu đổi vận mệnh.”

Lam đọc to, mắt sáng quắc:

– Đây là lời tuyên chiến. Hắn sẽ ra tay ở nơi đông người nhất – giữa ánh đèn sân khấu.

Minh nhớ tới buổi tổng duyệt tối nay – hàng chục diễn viên, nhân viên hậu trường, truyền thông đều có mặt. Nếu hung thủ ra tay, sẽ không ai kịp trở tay.

Lam trao đổi nhanh với trưởng đội an ninh:

– Phong tỏa toàn bộ lối ra vào. Kiểm tra từng người, từng vật dụng mang vào. Đặc biệt chú ý nhẫn, mặt nạ, trang phục đặc biệt.

Từ khoảnh khắc ấy, không khí trong hậu trường trở nên ngột ngạt. Mỗi ánh mắt đều là nghi ngờ, mỗi tiếng thì thầm đều là nguy hiểm.

*

Trên sân khấu, ánh đèn rực sáng, tốp diễn viên lên tập dượt. Minh lẫn vào đám đông, quan sát kỹ từng người. Anh thấy Bảo Anh đứng ở cánh gà, gương mặt trang điểm kỹ, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ quyết liệt. Cô tránh ánh nhìn của Minh, lặng lẽ chỉnh lại chiếc nhẫn bạc trên tay.

Minh tiến lại gần, thì thầm:

– Nhẫn của cô, ai đưa?

Bảo Anh giật mình, siết chặt bàn tay, giọng run nhẹ:

– Đạo diễn đưa. Bảo là “bùa hộ mệnh” cho vai diễn mới. Anh hỏi làm gì?

Minh nhìn thẳng vào mắt cô:

– Đêm án mạng, cô có lên phòng hóa trang tầng hai không?

Bảo Anh lắc đầu, môi mím chặt:

– Không. Tôi chỉ lên lấy đạo cụ rồi xuống ngay. Lúc về thấy có người lạ đi ngang hành lang, không nhìn rõ mặt.

Minh nhận ra vết sẹo mờ trên cổ tay cô, nhưng chưa dám kết luận.

Lam xuất hiện, kéo Minh sang một bên:

– Đội an ninh vừa phát hiện một bộ trang phục dính máu trong phòng nghỉ trợ lý đạo diễn. Đang xét nghiệm ADN, nhưng tôi linh cảm, kẻ chủ mưu vẫn chưa lộ mặt.

*

Đêm buông xuống, trường quay lặng lẽ khác thường. Đội an ninh túc trực ở mọi lối ra vào. Đèn sân khấu rọi sáng, nhưng giữa ánh đèn, Minh cảm thấy lạnh sống lưng. Anh biết, hung thủ đang ẩn mình đâu đó, chỉ chờ thời khắc hỗn loạn.

Lam ngồi trước bàn điều khiển ánh sáng, mắt dán vào màn hình theo dõi. Duy xuất hiện, tay cầm tập hồ sơ:

– Vừa thu thập danh sách chuyển khoản bất thường. Có một tài khoản liên tục chuyển tiền vào ví điện tử của trợ lý đạo diễn – mà chủ tài khoản là người đã chết ba tháng trước, từng bị xóa khỏi “Hợp đồng Máu”.

Lam chợt hiểu:

– Ai đó đang dùng danh tính người chết để thao túng mọi giao dịch. Đây mới là “người viết kịch bản” thực sự.

Minh hỏi:

– Vậy kẻ thực thi là ai?

Duy đáp:

– Có thể là nhiều người. Mỗi người chỉ biết một phần, chỉ người viết kịch bản mới nắm toàn bộ.

*

Đúng lúc ấy, hệ thống “Mắt Đêm” gửi cảnh báo: “Phát hiện chuyển động bất thường tại phòng hóa trang tầng hai. Camera lại bị can thiệp.”

Minh và Lam lao lên tầng hai, tim đập dồn dập. Đèn hành lang nhấp nháy, không khí đặc quánh mùi máu. Cửa phòng hóa trang mở toang – trên bàn là một bức ảnh mới: Minh đứng cạnh nạn nhân, phía sau là bóng kẻ đeo mặt nạ. Ảnh được lồng khung kính, vết máu còn tươi nhỏ xuống mặt bàn.

Dưới bức ảnh, một chiếc nhẫn nữa, lần này khắc tên Minh.

Lam run run cầm lên. Minh sững người, không nói nổi lời nào. Bất ngờ, loa phát thanh ẩn vang lên giọng nói trầm méo mó:

– Đêm nay, vai chính sẽ lên sân khấu. Minh, anh đã sẵn sàng chưa?

Tiếng cười lạnh lẽo vọng khắp hành lang, ánh đèn phụt tắt. Trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở gấp, nhịp tim dồn dập. Lam siết chặt tay Minh. Ngoài kia, màn đêm của showbiz lại hé mở thêm một tấm màn mới – và kẻ viết kịch bản máu vẫn chưa lộ diện.