Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 97: Nhà gỗ trên núi

"Tôi không đi!" Thẩm Giai Nhuế đột nhiên hét lên, lùi về sau mấy bước, "Tôi không đi! Đáng sợ quá hu hu hu, tôi muốn xuống núi..."

Thường An Ninh lập tức quay người, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Cô bắt đầu có gì đó không đúng từ nãy đến giờ rồi đấy, Thẩm Giai Nhuế, rốt cuộc cô đang sợ cái gì? Hay là nói... cô chính là hung thủ, sợ bọn tôi tìm được chứng cứ trong căn nhà gỗ?"

"Tôi không phải!" Thẩm Giai Nhuế bật khóc sụp đổ, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt, "Dựa vào đâu mà cô nói tôi như thế!"

"Vậy tại sao cô không dám vào?"

"Tôi sợ! Không được à?!" Thẩm Giai Nhuế gào lên mất kiểm soát, "Cô chưa từng trải qua cảm giác suýt chết thì đừng tùy tiện phỏng đoán người khác!"

"Không phải cô cho rằng hung thủ là bút tiên sao? Sao cô không nói Trì Lạc Nhất là hung thủ đi? Cô ta dung túng cho bút tiên giết Giang Nguyệt, lạnh lùng đứng nhìn bạn học chết ngoài cửa!"

"Cô mới là hung thủ đúng không, Trì Lạc Nhất!"

Mũi nhọn đột nhiên chuyển sang Túc Miên.

Kinh Trập lập tức chắn trước mặt cô: "Thẩm Giai Nhuế, bình tĩnh lại đi."

"Bình tĩnh?! Tôi bình tĩnh kiểu gì đây!" Thẩm Giai Nhuế vung tay loạn xạ, trông như phát điên.

"Cái nơi quỷ quái này tôi không chịu nổi thêm một giây nào nữa! Hung thủ là ai quan trọng lắm sao? Mau bỏ phiếu đi! Mặc kệ bỏ phiếu cho ai, tôi muốn rời khỏi đây! Ngay bây giờ!"

Tinh thần của cô ta rõ ràng đã không ổn định, lòng trắng mắt đầy tơ máu, đồng tử giãn ra, hô hấp gấp gáp.

"Cô ấy hơi điên rồi." Kinh Trập thấp giọng nói với Túc Miên.

Đúng lúc Thường An Ninh định tiến lên kéo Thẩm Giai Nhuế lại, Thẩm Giai Nhuế đột nhiên đẩy mạnh một cái.

"A!"

Thường An Ninh không kịp đề phòng, ngã ngửa ra sau, kéo theo Kinh Trập và cả Túc Miên đang miễn cưỡng đứng vững.

Bốn người như quân domino, lăn xuống một sườn dốc.

Trời đất quay cuồng.

Cành cây quất qua da thịt, bùn đất và lá khô tràn vào miệng mũi.

Túc Miên theo bản năng ôm đầu, cảm giác mình lăn bảy tám vòng mới dừng lại, cuối cùng rơi vào một bụi cỏ mềm.

"Khụ khụ..." Cô chống người ngồi dậy, phát hiện ba người kia cũng lần lượt bò dậy.

Kỳ tích là ngoài vài vết trầy xước và bầm tím ra thì không ai bị thương nặng.

"Thẩm Giai Nhuế cô—" Thường An Ninh vừa định nổi giận thì giọng nghẹn lại trong cổ họng.

Bọn họ đã trực tiếp lăn xuống ngay dưới căn nhà gỗ, chỉ cách cánh cửa vài mét.

Cửa đang mở, giống như cái miệng máu khổng lồ.

Bên trong chất đầy giá hàng, kín đặc những con búp bê có kích cỡ giống nhau, tất cả đều chăm chú nhìn bọn họ.

"A..."

Thường An Ninh cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi, chậm chạp lùi người ra sau, nhưng một lực hút mạnh kéo cổ cô ta vào trong. Mấy người như cừu non mắc bẫy, cùng bị kéo vào lưới.

Rầm một tiếng, cửa đóng lại.

Chỉ còn vô số đôi mắt thủy tinh phản chiếu ánh sáng qua khe hở giữa những tấm ván gỗ đóng kín.

Kinh Trập: "Sao Thẩm Giai Nhuế không hét nữa?"

"Cô ta ngất rồi."

Túc Miên kiểm tra hơi thở của cô ta, để cô ta dựa vào cửa rồi ngẩng đầu nhìn những con búp bê, một suy đoán dần trở nên rõ ràng.

Hoa văn quần áo trên vài con búp bê cô từng thấy rồi — chính là những mảnh vải bị sách đè lên trong văn phòng chủ nhiệm.

Thì ra dùng để may quần áo cho búp bê sao?

Vậy chủ nhân của những con búp bê này... có phải cũng là giáo viên chủ nhiệm của họ không?

Kinh Trập tiến lên một bước, cẩn thận quan sát nhãn tên trên từng kệ búp bê.

"Là tên người, mà phần lớn đều là học sinh lớp chúng ta."

Cô ấy lần lượt nhìn qua, vô tình đụng phải cái bàn ở giữa phòng, chiếc đèn bàn lập tức sáng lên, suýt làm mù mắt mấy người.

Ở đó có một bàn làm việc đơn sơ, bên trên rải rác dụng cụ: kéo, kim chỉ, màu vẽ, keo dán.

Bên cạnh chất mấy thùng giấy, trong thùng lộ ra bông và vải.

Kinh Trập: "Trông giống bàn làm việc của ai ấy nhỉ?"

"Giáo viên chủ nhiệm của chúng ta."

Túc Miên tiến lên sờ mặt bàn, đột nhiên cảm thấy có chỗ lỏng ra, cô thuận tay cạy mở.

Một mùi thối rữa nồng nặc ập tới.

"Ọe... mau, mau đóng lại."

Thường An Ninh bịt miệng lùi ra sau, khó chịu đến mức suýt trợn trắng mắt. Túc Miên cau mày lui lại.

"Là tro cốt." Kinh Trập nói.

Cô nhìn những cái tên trên tường, Lương Sơ Sơ cũng ở đó, chỉ là chỗ đặt búp bê của cô ta đã trống không, rõ ràng là đã được mang đi.

Những con búp bê này đối với học sinh rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Công dụng giống con búp bê của Lương Sơ Sơ? Hay còn bí mật khác?

"Đệt!"

Thường An Ninh đột nhiên hét lên, chỉ vào một kệ hàng.

Trên đó rõ ràng viết tên Thẩm Giai Nhuế, nhưng chỗ đặt búp bê lại trống rỗng.

"Cô... cô ta cũng có búp bê?"

"Tất cả mọi người đều có."

Kinh Trập nhìn kỹ rồi tìm thấy búp bê của mình và Thường An Ninh — một tóc vàng, một tóc đen.

Túc Miên nhìn hồi lâu mới tìm thấy búp bê của mình trong góc.

Mà con của cô còn khác biệt hẳn, tết lệch một bên, khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt cá chết, đầy oán khí trừng trừng nhìn cô.

...

Rất tốt, đúng là rất giống cô.

Cô nhét con búp bê vào cặp. Trời dần tối, Túc Miên nhắc mọi người rời đi, Kinh Trập và Thường An Ninh kéo Thẩm Giai Nhuế xuống núi.

Dù Thẩm Giai Nhuế là hung thủ của vụ án này, nhưng cô ta dường như vẫn không biết nhiều chuyện.

Hiện giờ xem ra, mọi việc đều xoay quanh Lương Sơ Sơ, nhưng lại liên lụy đến cả lớp, thậm chí cả trường.

Tại sao có vài con búp bê biến mất, còn búp bê của họ vẫn nằm trên kệ?

Tại sao búp bê của Lương Sơ Sơ lại biến thành khuôn mặt của chính cô ta?

Chẳng lẽ sau khi chết, linh hồn bị nhốt trong thân xác búp bê đó?

Còn tro cốt nữa... tro cốt dùng để làm gì?

Túc Miên sau khi tắm rửa lên giường vẫn không nghĩ thông, lại lấy con búp bê ra nhìn.

Cô chọc chọc mặt nó, nghịch nghịch tay nó.

Đột nhiên cảm thấy biểu cảm của con búp bê càng lúc càng khó coi hơn.

Cô thở dài, quyết định không nghĩ nữa, nhắm mắt ngủ.

——

"Còn ba ngày nữa là đến kỳ thi đại học."

Khoảng thời gian bỏ phiếu ngày càng gần.

Ngoại trừ Túc Miên, ba người còn lại trông đều vô cùng căng thẳng.

Dựa vào trực giác, Túc Miên cảm thấy Thẩm Giai Nhuế rất có thể đã biết mình là hung thủ.

Những lời phát điên hôm qua của cô ta là nói trúng vô tình... hay thật sự biết điều gì đó?

Vấn đề nằm ở đây.

Cô ta biết bằng cách nào?

Con búp bê của cô ta có ở trên người không?

Và cô ta đã dùng con búp bê làm gì?

Túc Miên đột nhiên nhớ đến nội quy lớp học.

"Có thể viết những điều trong lòng bạn lên giấy nháp, giáo viên chủ nhiệm sẽ giải đáp cho bạn."

Thế là cô rút một tờ giấy nháp, cầm bút rồi khựng lại.

Viết gì đây?

Cô tùy tiện viết một bài toán, nhưng chờ hết một tiết học vẫn chẳng có gì xảy ra.

Thẩm Giai Nhuế có khả năng sẽ viết gì nhất?

Cô chống má suy nghĩ, rồi bất ngờ hạ bút.

"Tôi muốn sống tiếp."

Lần này, cô dường như nghe thấy thứ gì đó đang gọi mình.

Xa xa gần gần, âm thanh mơ hồ không rõ...

Nhưng đó hình như là giọng của chính cô.

Túc Miên lập tức lấy con búp bê trong cặp ra.

Quái dị là con búp bê hôm qua còn mím môi giờ lại há miệng, như đang chờ được đút gì đó.

Tan học, cô lại bị gọi lên văn phòng.

Giáo viên chủ nhiệm dường như rất tức giận.

Vừa bước vào cửa đã trừng mắt nhìn Túc Miên, miệng lẩm bẩm gì đó.

truyenfull,truyenfull vn