Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 89: Xin tha

Khoảnh khắc đó, đầu óc Túc Miên hoàn toàn trống rỗng. Cô cảm nhận được bàn tay còn lại của con quỷ đang v**t v* gò má tái nhợt vì căng thẳng của mình.

Tư thế này quá mức kỳ quái, khiến sự chú ý của Túc Miên âm thầm lệch đi đôi chút.

Tay hắn... sao lại ấm vậy? Chẳng lẽ đây là ảo giác trước khi chết?

Cằm bị nâng lên, động tác cưỡng ép và không cho phép phản kháng, như đang nhắc nhở cô về tình cảnh hiện tại. Túc Miên đột ngột hoàn hồn.

Sự giam cầm khiến cô khó chịu đến mức muốn co người lại, nhưng toàn thân không có chỗ nào cử động được, đôi mắt cũng chỉ có thể bị ép nhìn vào cánh cửa trống không phía trước.

Cơ thể bị khống chế khiến cô căng cứng toàn thân, hô hấp cũng gấp gáp hơn vài phần. Nỗi sợ hãi dần chuyển thành một loại cảm xúc bối rối và lúng túng khác.

"Có vẻ em vẫn chưa ý thức được hoàn cảnh của mình."

Túc Miên hé môi, mới phát hiện mình không thể nói chuyện.

"Muốn cầu xin tha thứ sao?"

Con quỷ vẫn luôn lên tiếng. Túc Miên "ưm" một tiếng, định nói với bút tiên rằng cô không nói được, ai ngờ con quỷ lại khẽ cười.

"Tôi biết."

"Cầu xin tha thứ đâu nhất thiết phải dùng miệng."

Giọng nói trầm thấp mà dịu dàng, nhưng vô cùng khàn khàn. Không phải Túc Miên có thành kiến gì, mà nó giống hệt giọng ma trong những bộ phim kinh dị dán sát bên tai cô thì thầm.

Toàn thân Túc Miên run lên, mồ hôi lạnh trượt dọc sống lưng. Cô cảm nhận được sức lực kia siết lấy eo mình, chậm rãi xoay người cô lại.

Trong bóng tối vẫn chẳng nhìn thấy gì, nhưng hắn cũng không có động tác tiếp theo.

Đang chờ cái gì?

Túc Miên ngẩng mắt, khó hiểu, nhưng cô không thể không làm gì cả.

Cô thử đưa tay ra, ôm lấy bóng đen trước mặt.

Con quỷ quả nhiên cũng ôm lại cô. Trong khoảnh khắc ấy, dây thần kinh căng chặt của Túc Miên cuối cùng cũng được thả lỏng.

"Đáng yêu thật đấy... nhưng đừng thả lỏng vội."

Bên tai vang lên giọng nói nhẹ bẫng, trầm thấp lại mang theo niềm vui khó hiểu.

Bàn tay của quỷ nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, như đang an ủi cô gái vừa sống sót sau tai nạn. Nhưng lời nói ra lại khiến người ta lạnh nửa người.

"Cho em ba phút."

...

"Chạy đi."

Cạch—

Cửa được mở ra.

Túc Miên lập tức lao ra ngoài. Tiếng mưa càng lúc càng lớn, cô chạy điên cuồng không mục đích.

Không biết còn nơi nào có thể trốn nữa, bỗng cô phát hiện phía trước không xa có một cánh cửa ký túc đang mở.

Túc Miên không còn cách nào khác, nghiến răng xông vào rồi trốn vào tủ quần áo.

Chiếc tủ không lớn, nhưng vóc dáng nhỏ nhắn của cô gái vừa khít để chui vào.

Ba phút trôi rất nhanh, mà cũng rất dài. Cô th* d*c khe khẽ, cố điều chỉnh hô hấp.

Định co chân vào trong thêm một chút, ai ngờ quần áo treo bên trong bị động tác của cô làm rơi xuống, toàn bộ ụp lên đầu cô.

...

Không ngoài dự đoán, cô lại bị tìm thấy.

Con quỷ còn lười biếng đánh giá một câu:

"Động tĩnh lớn thế này là cố ý sao? Hay đang khiêu khích tôi?"

Mẹ nó.

Túc Miên gỡ đống quần áo trên đầu xuống, buồn bực bò ra khỏi tủ, cực kỳ thuần thục ôm lấy thân hình to lớn của con quỷ, đổi lại là hai tiếng cười khẽ của hắn.

"Tôi đã cho em một cơ hội rồi."

Đúng lúc con quỷ đang suy nghĩ có nên cho Túc Miên thêm một cơ hội nữa hay không, ngoài cửa bỗng truyền tới động tĩnh. Hai bóng người lén lút bước vào. Túc Miên lập tức kéo chặt cửa tủ lại.

"Sao phòng ký túc này lại mở cửa thế?"

Là Thẩm Giai Nhuế và Thường An Ninh. Thẩm Giai Nhuế ôm chặt cánh tay cô ta, chân càng đi càng mềm nhũn.

"Thẩm Giai Nhuế cô đừng bám lấy tôi nữa!"

Không biết hai người đã trải qua chuyện gì, nhưng Thường An Ninh trông cực kỳ mất kiên nhẫn. Hai người dìu nhau đi vào bên trong.

Thẩm Giai Nhuế: "Cô nói chúng ta trốn ở đây sẽ không bị phát hiện chứ?"

Thường An Ninh: "Chỉ cần cô đừng đột nhiên hét lên là được."

Thẩm Giai Nhuế tủi thân im miệng. Không biết ai trong bóng tối đụng phải góc bàn.

Rầm.

Một vật bằng gỗ rơi xuống. Hai người lập tức cứng đờ.

Một tia sét bổ xuống, cả ký túc xá sáng trắng lạnh lẽo. Bóng người trong nháy mắt bị kéo dài. Thường An Ninh nhìn kỹ, trên mặt đất là một chiếc hộp gỗ mở hé.

Thẩm Giai Nhuế: "Đừng quan tâm cái hộp nữa Thường An Ninh, mau tìm chỗ trốn đi!"

Thường An Ninh: "Sao được? Lỡ đâu là manh mối thì sao?"

Răng Thẩm Giai Nhuế run cầm cập, cảm thấy cô ta thật kỳ quái. Chỉ cần bút tiên tìm thấy họ là chết rồi, còn rảnh mà nghĩ manh mối với không manh mối gì nữa.

Nhưng khoảnh khắc Thường An Ninh nhặt chiếc hộp gỗ lên, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch. Cánh tay mềm nhũn, chiếc hộp lại rơi xuống đất, âm thanh trong không gian tĩnh lặng nghe đặc biệt rõ ràng.

Thẩm Giai Nhuế bị tiếng động bất ngờ làm giật nảy mình.

"Làm, làm tôi hết hồn! Cô đừng gây tiếng động lớn như vậy nữa."

Cô ấy dùng giọng thì thào nói chuyện, lại thấy Thường An Ninh cứng đờ người, mặt tái mét ngẩng đầu lên.

"Hộ... hộp tro cốt."

Ngay khoảnh khắc đó, lại thêm một tia sét bổ xuống. Không biết hai người nhìn thấy thứ gì mà cùng lúc hét lên, chân tay rối loạn lùi về sau rồi ngã xuống giường.

"Ma ma ma ma ma...!!!"

Túc Miên trong tủ quần áo lặng lẽ hé một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Thẩm Giai Nhuế và Thường An Ninh co rúm ở góc giường, khóc đến không thành tiếng.

Mà bên cạnh chiếc hộp tro cốt vừa rơi xuống, có một con búp bê nằm im lặng.

Con búp bê ấy Túc Miên rất quen thuộc, vì trước ngày gây án cô đã trộm nó đi. Mái tóc xoăn nhựa vàng rẻ tiền, chiếc váy caro xanh hồng xấu xí.

Nhưng bây giờ, khuôn mặt của con búp bê đã biến mất. Thay vào đó là một gương mặt người cực kỳ không hài hòa.

Gương mặt ấy chính là của Lương Sơ Sơ.

Hơi thở Túc Miên nghẹn lại. Bàn tay của bút tiên lại bắt đầu làm loạn, dường như tò mò với những vết đỏ chằng chịt đáng sợ trên chân cô, hắn bất ngờ nắm lấy khoeo chân cô.

Rồi "cộp" một tiếng, Túc Miên như chim sợ cành cong mà run mạnh một cái, môi bật ra tiếng hít khí ngắn ngủi, đầu đập vào nóc tủ.

Một cảm giác tê dại như điện giật lan ra từ nơi bị chạm vào.

Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ mở to tròn, giống hệt mèo con bị túm gáy.

Không ai biết khoeo chân cô cực kỳ nhạy cảm.

Chính Túc Miên cũng gần quên mất rồi, vì đã rất lâu không có ai to gan dám nắm lấy đầu gối cô như vậy.

Khốn kiếp.

Tên bút tiên chết tiệt.

Giờ cơ thể cô mềm nhũn đến mức gần như không chống đỡ nổi, chỉ có thể chống bằng hai tay.

Mà bên kia, hai người nghe thấy động tĩnh thì hoảng sợ bịt chặt miệng.

Thẩm Giai Nhuế: "Tiế... tiếng gì vậy?"

Mặt Thường An Ninh trắng bệch, ngón tay run rẩy chỉ về phía tủ quần áo. Hai người đẩy qua đẩy lại, bắt đối phương tiến lên kiểm tra.

Túc Miên thầm kêu không ổn. Nỗi sợ với bút tiên lập tức giảm đi rất nhiều, thậm chí còn hơi phiền hắn.

Con quỷ vẫn đang nghịch tóc cô, dường như có chút áy náy, lại có chút tủi thân.

Cô phất tay, dùng khẩu hình nói: Đi đi đi.

Giờ cô đang bực lắm.

Đúng lúc Thường An Ninh đã chuẩn bị tâm lý xong định tiến lên, Túc Miên chợt nghĩ ra một chiêu. Cô lập tức giơ tay đập mạnh vào cửa tủ.

Kèm theo một tràng tiếng động, giống như có quái vật nào đó sắp chui ra từ cánh cửa tủ.

Thường An Ninh sợ đến mức suýt quỳ xuống, vừa hét vừa chạy lao ra ngoài, ngay cả Thẩm Giai Nhuế cũng mặc kệ. Thẩm Giai Nhuế khóc đến nước mũi nước mắt hòa lẫn, lăn bò chạy khỏi ký túc, cánh cửa bị đâm vào kêu rầm rầm.

Đợi vài phút, hành lang hoàn toàn không còn tiếng người, Túc Miên mới chui ra khỏi tủ quần áo.

Cô tiến lên kiểm tra chiếc hộp bị ném dưới đất và con búp bê.

truyenfull,truyenfull vn