Mà phía sau cậu ấy, là một bạn học đã chết mà mắt vẫn chưa nhắm lại.
Miệng người đó há to, máu đã khô lại nhưng vẫn men theo cằm chảy xuống cổ, giống như một loại đồ đằng quỷ dị.
Đầu óc bạn trống rỗng, cả cơ thể như rơi vào hầm băng, mọi suy nghĩ đều biến mất, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng giọng nói của Tống Dã lại khiến bạn đứng chết tại chỗ, không thể động đậy.
"Cậu vừa nói gì?"
"Không... không có gì."
"Tôi nghe thấy rồi, bạn học."
Bàn tay hắn đặt lên vai bạn, hơi cúi người lại gần.
"Cậu nói cậu thích tôi."
Bầu không khí ngột ngạt khiến bạn gần như sắp ngất đi, cậu ấy lại cười khẽ.
"Nhưng hình như còn thiếu một chút thành ý."
"Nếu có một bức thư tình thì sẽ hoàn hảo hơn."
【Bạn run rẩy trở về ký túc xá, cả đêm không ngủ. Hình ảnh kinh hoàng đó cứ như một đoạn phim không ngừng phát lại trong đầu bạn.】
【Cậu ấy nói hôm nay sau giờ học sẽ đợi bạn ở cùng một nơi.】
Túc Miên vừa nhận ra cốt truyện đã kết thúc thì một bàn tay đột nhiên vỗ lên vai cô.
Cô giật bắn mình, ngẩng đầu lên thì thấy người ngồi bàn trước đang lấy sách che mặt, cười hì hì nhìn cô.
Đó là một trong những bạn cùng phòng của cô, Giang Nguyệt.
Thành tích luôn đứng cuối lớp, là "đóa hoa giao tiếp" kiêm chuyên gia buôn chuyện của lớp.
"Chu Dã vậy mà vẫn chưa chết, xem ra lời bọn họ nói là thật!"
"Cái gì?"
Túc Miên chớp mắt khó hiểu, không hiểu cô ấy đang nói gì.
Giang Nguyệt tiếc nuối nhìn cô.
"Cậu cứ cắm đầu đọc mấy cuốn sách rách của cậu đi, trường chết mấy người rồi mà cũng không biết."
"Lời nguyền số 24, cậu cũng không biết à?"
Giang Nguyệt cũng chẳng quan tâm Túc Miên có muốn nghe hay không, trực tiếp đặt sách xuống rồi dựa hẳn lên bàn cô.
Túc Miên biết đây là NPC đang cung cấp thông tin cho mình nên không ngăn lại.
"Hồi lớp 10 trường mình có cuộc bình chọn nam thần trường trên diễn đàn học sinh. Người được chọn khi đó là một anh lớp 11, mới được chọn chưa bao lâu thì hẹn hò với bà chị thần côn(*) ở ký túc xá bọn mình."
(*) Ý chỉ người giả dạng thầy pháp.
Cô ấy hạ thấp giọng, vẻ mặt khinh bỉ.
"Cái loại đó không có nhan sắc, không có vóc dáng, mà nam thần lại thích được thì đúng là có ma!"
Túc Miên nhớ lại người mà Giang Nguyệt gọi là "chị thần côn".
Cô ta tên Lương Sơ Sơ, ngoại hình bình thường, người thấp bé mập mạp, nhưng tính cách cực kỳ tệ, thích sai vặt cô làm việc.
Bình thường tiêu tiền rất mạnh tay, cũng coi thường tất cả mọi người trong ký túc xá.
Lý do gọi cô ta là "thần côn" là vì cô ta luôn cảm thấy trên đời có ma, thường xuyên viết thư nói là muốn gửi mộng cho quỷ, còn xúi mọi người chơi trò bốn góc, Bloody Mary các kiểu.
Đám người trong ký túc xá đương nhiên tránh còn không kịp.
"Lúc đó ai cũng cá xem anh nam thần kia sẽ chia tay với Lương Sơ Sơ sau bao nhiêu ngày, kết quả hai người yêu nhau mãi tới tận lớp 11. Nam thần trường sắp đổi khóa rồi mà họ vẫn chưa chia tay."
"Rồi chuyện kỳ quái bắt đầu."
Giang Nguyệt hạ thấp chân mày, ngoắc tay bảo Túc Miên ghé lại gần.
"Anh nam thần đó chết vào đúng ngày 24 của tháng ấy. Nhà trường ém chuyện này xuống, bọn mình cũng không biết anh ta chết thế nào."
"Vốn tưởng chuyện kết thúc rồi, ai ngờ tới năm lớp 11, nam thần mới được bầu ra lại tiếp tục hẹn hò với Lương Sơ Sơ!"
"Rồi anh ta cũng chết?"
Túc Miên hỏi.
Giang Nguyệt kích động gật đầu.
Cô ấy còn định nói tiếp thì không biết từ lúc nào chủ nhiệm đã đứng bên cạnh họ.
Giang Nguyệt giật thót, lập tức ngồi thẳng lại, giả vờ chăm chú đọc sách.
Túc Miên cũng nhanh chóng lật trang, giấu lá thư tình trong khe sách.
Người đàn ông trung niên kia không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm bọn họ.
Túc Miên cảm thấy có gì đó rất không đúng.
Rõ ràng là khuôn mặt của người bình thường, nhưng ánh mắt ấy lại âm u lạnh lẽo, nhìn cô như nhìn một người chết.
May mà chủ nhiệm không có ý định phạt họ, nhìn vài lần rồi bỏ đi.
Túc Miên chú ý thấy Giang Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, trên trán còn đầy mồ hôi lạnh.
Đáng sợ đến vậy sao?
Tiếng đọc sách dần nhỏ lại.
Chuông reo lên.
Người phía trước lần lượt lấy đề thi và bài tập ra, cả lớp chỉ còn tiếng giấy bút cọ xát.
Mười ngày cuối cùng cũng chẳng còn giáo viên nào lên lớp nữa.
Túc Miên chậm rãi viết một dòng lên giấy nháp:
"Lời nguyền số 24?"
Rồi thêm một dấu hỏi.
Giang Nguyệt nói Chu Dã chưa chết, nghĩa là vốn dĩ cậu ấy cũng sẽ chết.
Bởi vì cậu ấy là nam thần trường năm nay.
Vậy tại sao cậu ấy chưa chết?
Túc Miên nghĩ mãi không ra.
Kịch bản của cô chỉ nói Chu Dã dịu dàng nhưng lạnh lùng, chưa từng yêu ai.
Điều đó có nghĩa là Lương Sơ Sơ chưa thành công, nên Chu Dã tự nhiên không chết?
Vậy hai nam thần trước đó, Lương Sơ Sơ đã làm thế nào để thành công?
Kịch bản cực kỳ keo kiệt.
Thậm chí còn không nói cho cô biết người cần giết là ai, động cơ giết người là gì.
Cô chỉ có thể bị động đi theo cốt truyện từng bước một.
Khoảng gần sáu giờ tối, bầu trời đã hoàn toàn tối đen.
Dù cô đã thấp thỏm cả ngày nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngoại trừ chủ nhiệm kỳ quái, học sinh trong lớp đều rất bình thường.
Có người nhờ cô chuyền giấy nhỏ, có người tranh thủ lúc chủ nhiệm không chú ý mà tán tỉnh trêu đùa nhau, có người cố ý đánh dấu vào bài kiểm tra, gãi đầu rung chân đủ kiểu.
Túc Miên suýt chút nữa đã bị cuốn vào bầu không khí ấy.
Nhưng cô biết, sau giờ học còn có một chuyện lớn đang chờ mình.
"Giang Nguyệt, hôm nay tớ không ăn cơm cùng cậu nữa."
Giang Nguyệt chớp mắt, cũng không quá ngạc nhiên, đột nhiên nói: "Hai ngày nay cậu hơi lạ đó nha, bạn học Lạc Nhất."
Cô mang vẻ mặt như nhìn thấu tất cả, tiến lại gần chọc chọc má Túc Miên.
"Nói mau, có phải yêu rồi không!"
......
Cô ấy đoán trúng thật.
Túc Miên gạt tay cô ra, không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ bảo cô ấy đi trước.
Giang Nguyệt bĩu môi, than rằng dạo này cô càng ngày càng lạnh lùng rồi làm bộ khóc lóc bỏ đi.
Túc Miên lần theo ký ức tìm đến phòng dụng cụ của lớp bên cạnh.
Tiếng nước chảy ào ào vang ra từ bên trong.
Cô hít sâu một hơi, âm thầm cầu nguyện đừng xuất hiện cảnh tượng kinh dị nào rồi gọi vào bên trong:
"Chu Dã?"
Không ai trả lời.
Cô chờ vài giây mới nhấc chân bước vào.
Phòng dụng cụ tối hơn cô tưởng.
Không gian nhỏ hẹp nhưng lại có bốn ngăn, mỗi ngăn đặt các dụng cụ vệ sinh khác nhau.
Đi đến sâu nhất cô mới phát hiện chẳng có ai.
Vòi nước ở bồn rửa cứ tự chảy, từng giọt từng giọt đập xuống nền gạch đá.
Túc Miên đưa tay khóa vòi nước lại.
Nhưng cả không gian lập tức trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Tai cô khẽ động.
Không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Không nên yên tĩnh như thế này mới đúng.
Rõ ràng lúc nãy cô còn nghe thấy tiếng đùa giỡn ngoài hành lang.
Bàn tay cầm phong thư của Túc Miên siết chặt hơn vài phần.
Vai truyền tới cảm giác nặng nề.
Cô khẽ run lên rồi lập tức quay đầu lại.
"Xin lỗi, tôi tới muộn."
Là Chu Dã.
Túc Miên âm thầm đánh giá hắn.
Quả thật xứng với bốn chữ "thiên chi kiêu tử".
Gương mặt rất đẹp trai, tóc đen mắt đen, da trắng, hốc mắt sâu, lúc nói chuyện khóe môi mang theo ý cười khiến người khác vô thức muốn lại gần.
Không phải kiểu đẹp kinh diễm, nhưng lại có sức hút rất kỳ lạ.
Túc Miên không ngờ người này lại cao đến vậy, nhìn bằng mắt thường chắc gần mét chín.
"Không sao."
Túc Miên cụp mắt xuống, đưa lá thư tình trong tay ra.