"Xin lỗi Evelyn, bên bọn tôi hết chỗ rồi."
Tiffany cười đầy vẻ áy náy với Túc Miên, còn Duncan bên cạnh hừ lạnh:
"Cô xin lỗi cô ta làm gì? Chỉ là người chơi mới thôi mà."
Cỗ xe này gần như toàn là người chơi đến từ trung tâm thành bang. Họ đã mặc định chia bè kết phái từ trước, đồng thời hả hê lên tiếng.
"Trên nóc xe vẫn còn chỗ đấy, tiểu thư không ngại thì có thể trèo lên nha."
"Hahahahahaha—"
Tiếng cười vang lên khắp khoang xe.
Charles ngồi phía trước đánh xe, đang nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn không biết phía sau xảy ra chuyện gì.
Cecily đã thay thế chỗ ngồi vốn thuộc về Túc Miên.
Ban đầu cô chỉ định tới phía trước xem còn chỗ trống không, nào ngờ lại phải nhận lấy sự thù địch và chế giễu vô cớ từ đám người này. Không khó để nhìn ra chuyện ấy có liên quan đến việc hôm qua cô từ chối lời mời của họ.
【Phi! Một lũ rác rưởi, sâu bọ, gió chiều nào theo chiều ấy!】
4399 tức đến phát điên.
Chỉ có Túc Miên vẫn cực kỳ bình tĩnh. Cô ngẩng đầu đánh giá mái xe ngựa, dường như thật sự đang cân nhắc khả năng trèo lên trên.
"Ê, cô không định lên thật đấy chứ?"
"Hahahaha cẩn thận bị cành cây quẹt rách mặt—"
Người kia còn chưa nói hết, tiếng cười đã im bặt.
Mọi người đồng loạt cúi đầu, bầu không khí trở nên lúng túng và im phăng phắc.
Một bóng đen phủ xuống.
Túc Miên rất khó không đoán ra người đứng phía sau mình là ai.
"Cha xứ đại nhân."
Hôm nay Cain mặc áo choàng trắng phủ ngoài, dài tới mắt cá chân, bên trong là thường phục giáo sĩ màu đen.
Thân hình cao lớn chống đỡ bộ giáo phục giản dị, một tay đặt dưới xương sườn, dường như là thói quen đã hình thành từ nhiều năm.
Ông không nói một lời.
Chỉ như vậy, ngay trước mắt mọi người, đưa Túc Miên trở lại chiếc xe ngựa ở đầu đoàn.
Không biết người chơi gan lớn nào thấp giọng buột miệng:
"Đệt..."
Trong xe lại bắt đầu xì xào bàn tán.
"Cô ta thật sự có thân phận à?"
Khí thế của Duncan lập tức yếu đi hơn nửa. Chân bắt chéo cũng hạ xuống, cơ thể bất an nghiêng về phía trước.
Anh ta đang sợ.
Sợ những lời vừa rồi khiến Túc Miên nổi giận, để vị cha xứ kia trách tội xuống.
Tiffany: "...Không rõ."
Tiffany trợn mắt không thể tin nổi rất lâu, mãi tới khi tiếng roi ngựa vang lên mới hoàn hồn, chân mày nhíu chặt.
Một người chơi mới mà lại bốc trúng thân phận thế này đúng là may mắn...
Cô ta nghĩ đầy chua chát, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt mình lại lộ rõ cảm xúc lần nữa.
...
Sau khi tiến vào rừng sồi, ánh sáng bị tầng tầng lớp lớp lá cây nuốt sạch.
Các xe ngựa lần lượt treo đèn dầu, tạo thành từng đốm sáng tụ lại giữa bóng tối.
So với những cỗ xe chật chội phía sau, chiếc xe bốn bánh kín mít ở đầu đoàn ngược lại có vẻ thư thả và rộng rãi hơn nhiều.
Cain tiện tay treo đèn dầu trong xe.
Theo lý mà nói, bị thần nhìn chăm chú hẳn Túc Miên sẽ cảm thấy cực kỳ khó chịu, thậm chí bài xích, giống như lúc cô nhìn thẳng vào Cecily.
Nhưng hoàn toàn ngược lại.
Cô dường như đã tìm được thủ phạm khiến mình run rẩy hưng phấn đêm qua.
Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.
Túc Miên hít sâu một hơi, cố khống chế cơ thể đang run lên, thử dùng gió lạnh ép trái tim đang xao động bình tĩnh trở lại.
Ánh nhìn này đủ khiến cô được "ăn no".
Nhưng nó đến quá bất ngờ.
Quá nhiều.
Quá đầy.
Quá... kỳ lạ.
"Trông cô có vẻ rất căng thẳng. Cần Chúa giúp đỡ không, nữ tu sĩ?"
Giọng nói vang lên không đúng lúc.
Túc Miên giật mình run nhẹ, miễn cưỡng nặn ra nụ cười.
"Ngài nghĩ nhiều rồi, đại nhân. Tôi chỉ sợ bản thân không thể làm hết sức."
"Vậy sao..."
Khóe mắt cô thoáng thấy những ngón tay thon dài đang gõ nhẹ lên đệm ghế, dường như chỉ đáp lời lấy lệ rồi cũng không nói thêm nữa.
Để bình ổn luồng tà khí kia, Túc Miên định nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ai ngờ một cú xóc mạnh bất ngờ ập tới.
Khoảnh khắc thân xe nghiêng hẳn, cô mất thăng bằng nhào thẳng vào người đàn ông.
"Ưm!"
Đầu gối được một bàn tay lớn đỡ lấy, suýt nữa đã va vào mép gỗ.
Bàn tay ấy mang theo nhiệt độ nóng rực.
Các khớp ngón tay dài tới mức gần như bao trọn đầu gối cô, ngón cái còn siết vào phần thịt mềm phía sau đầu gối.
Cô thậm chí có lý do để nghi ngờ bàn tay này đủ sức bế bổng cả người mình lên.
Túc Miên ngã vào hõm vai Cain, bị mấy sợi tóc trắng phủ lên mặt.
Một bàn tay khác đặt l*n đ*nh đầu cô.
"Đặt đầu gối lên đây. Nếu không cô sẽ ngã."
Ông khẽ thả lỏng lực tay, di chuyển đầu gối cô lên phần đệm bọc da Cordova mềm mại.
Nhưng Túc Miên chẳng nhìn thấy gì, đầu gối mò mẫm đưa về phía trước, bất ngờ va phải thứ gì đó chắn ngang, buộc phải dừng lại.
Rồi cô nghe thấy người bên cạnh hít sâu một hơi.
"Hừ—"
"Thô lỗ."
Bàn tay kia giữ lấy mặt trong đùi cô, đẩy nhẹ ra ngoài, tách chân phải cô sang một bên, thuận lợi chuyển từ đùi Cain sang ghế ngồi.
Động tác vô cùng dịu dàng.
Cũng vô cùng... gợi dục.
Khoảnh khắc bị ông nắm lấy đùi, cả người Túc Miên cứng đờ.
Khi chân bị tách ra, bất an và xấu hổ gần như lấp đầy lồng ngực, nhiệt độ cơ thể lập tức tăng vọt.
Cô muốn lùi lại, nhưng vòng eo đã bị đôi tay kia siết chặt.
"Đợi xe ổn định rồi hẵng xuống."
Hơi thở ấm nóng phả bên tai khiến cô run lên.
Động tác ấy lại giống như đang cọ vào hõm vai ông.
"Gấp lắm sao?"
Cain vỗ nhẹ lên lưng cô như dỗ dành, tưởng rằng cô sốt ruột muốn quay lại chỗ ngồi.
Nhưng xe vẫn đang lắc mạnh.
Nếu cứ đứng bật dậy lúc này, rất dễ mất thăng bằng đâm vào thứ gì đó.
"Kh... không phải."
Túc Miên khó nhọc mở miệng.
Tai đã nóng bừng.
Cô không dám động đậy nữa.
...
Hết đợt xóc này tới đợt khác.
Cuối cùng khi xe đi qua đoạn đường bùn đá, thân xe mới dần ổn định lại.
Túc Miên vừa định lùi ra, khăn che mặt bỗng có dấu hiệu tuột xuống.
Nếu lúc này lộ mặt thì xong đời.
Cô chỉ có thể áp sát hoàn toàn lên người hắn để rảnh cả hai tay buộc lại khăn.
...
Quá gần rồi.
Gần tới mức nghe rõ cả nhịp tim đối phương.
Sau một hồi giằng co, cả người cô đã ướt đẫm mồ hôi.
"...Tôi sợ dung mạo của mình sẽ làm ô uế ngài, cha xứ đại nhân."
Lời giải thích kiểu "giấu đầu lòi đuôi".
Người kia chẳng đáp lại.
Chỉ phát ra một tiếng hừ nhẹ nơi sống mũi, rồi túm cổ áo cô xách về lại ghế ngồi.
...
Gây ra một màn hỗn loạn lớn như vậy, Túc Miên cũng chẳng còn tâm trí để ý ánh nhìn kia nữa.
Cô mặt mày khó chịu chỉnh lại quần áo, rồi phát hiện trong tay còn dính hai sợi tóc trắng.
...
Trời đất, sức cô mạnh đến vậy sao?
Lão cha xứ này đau cũng chẳng nói tiếng nào, cứ mặc cô ở trên người mình làm loạn.
Về tới vùng an toàn, con tiểu ác ma kia lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, làm trời làm đất.
Có lẽ nếu lúc nãy cô cắn lên cổ ông một cái, Cain sẽ chửi ầm lên.
Lúc đó làm gì còn rảnh lo đầu gối cô có đập vào đâu không, đứng dậy có bị ngã không.
Chỉ nghĩ tới cảnh ấy thôi đã thấy buồn cười.
Đáng tiếc cô không nhìn rõ mặt Cain.
Nếu không chắc sẽ càng thú vị hơn.
...
Xe ngựa dừng trước một hầm mỏ khổng lồ.
Miệng động là vùng đầm lầy.
Âm khí quẩn quanh những thân cây xám đen thẳng tắp chọc lên trời, giống như tấm vải liệm dính nhớp và quỷ dị.
Đi xuống cảm giác chua cay thế nào chỉ đám người này mới hiểu.
Phía trước, cha xứ cầm Kinh Thánh.
Các nữ tu tiến lên cầm đèn dầu.
Cecily bám sát theo sau, đặt tấm vải nhuộm tím Tyre ngang trước ngực, dấu chân sâu cạn không đều.
Khi các tu sĩ thổi tù và, bầy chim lạ trong hầm mỏ bị kinh động bay toán loạn.
Sóng âm quét tới.
Tất cả mọi người dựng thánh giá trước ngực, đuốc đồng loạt bùng cháy.
Khi âm thanh dần leo tới ranh giới thính giác con người, nó kéo dài thành một thứ bi thương và tĩnh mịch đến cực độ.