"Cô đưa điện thoại cho ai?"
Cô phải xác nhận Tô Đường không đưa điện thoại cho người khác.
Cuộc gọi đột nhiên có thể kết nối trong hôm nay, hoặc là do sơ suất, hoặc là... cô ta cố ý vu oan cho người khác.
Nếu ngày mai lúc cô gọi điện mà điện thoại của người khác vang lên, vậy Tô Đường có thể nhân cơ hội thoát thân, đẩy toàn bộ phiếu bầu cho "vật thế mạng".
Tô Đường đột nhiên bật cười. Cô ta biết, nếu không nói thì mình sẽ chết.
Nhưng nếu nói ra, mình cũng sẽ bị bỏ phiếu loại.
Tô Đường hung hăng trừng mắt nhìn Túc Miên.
"Khanh Từ, bị bỏ phiếu chết thì tôi không thể hồi sinh. Nhưng nếu chết trong trò chơi, lần sau tôi không tin cô vẫn có thể gặp lại tên quản trò này."
Nói xong, cô ta đâm mạnh dao vào chính mình.
"Chúng ta chờ xem."
Máu bắn tung tóe khắp hành lang.
Tô Đường tắt thở, ngã thẳng ra phía sau.
Túc Miên hơi kinh ngạc, lùi lại hai bước, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
【Thám tử bị giết trong trò chơi, chỉ cần không phải chết do bỏ phiếu, đều có thể dùng điểm để hồi sinh.】
4399 giải thích với cô.
【Ba vạn điểm để hồi sinh một lần, đối với phần lớn thám tử bình thường mà nói gần như khó như lên trời. Sau khi hồi sinh, nếu vẫn thua trò chơi thì tương đương chết lần hai, hơn nữa sẽ không còn cơ hội hồi sinh nữa.】
【Cho nên cho dù rất nhiều thám tử có mười vạn điểm, họ cũng sẽ đợi đến khi hoàn toàn bại lộ mới tự sát.】
Trong lúc nói chuyện, thi thể Tô Đường tan biến.
Kịch bản rơi xuống đất.
Túc Miên tiến lên lật xem.
Quả thật cô ta là hung thủ.
Mọi suy luận của Túc Miên đều đúng.
Dương Hiên thật sự muốn sau khi lắp trái tim vào cho Tô Đường sẽ chẻ cô ta làm đôi.
Có thể nói anh ta là một tên điên IQ cực cao, đứng đầu bảng học bá trong trường, nhưng tâm lý lại vô cùng bất thường.
Cô hít sâu một hơi, tiêu hóa xong mọi chuyện rồi mang kịch bản trở về ký túc xá.
Nhưng cô phát hiện quản trò phía sau vẫn chưa rời đi.
Cô ngẩn người một chút, khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn.
"Bác sĩ Tiểu Từ, hôm nay vẫn chưa tiến hành hỏi thăm thường lệ."
Gió đêm nhẹ thổi rèm cửa.
Sương mù tan đi, bầu trời đêm lộ ra ánh sáng lấp lánh của những vì sao.
Lần cuối cùng rồi.
Đây là lần hỏi thăm cuối cùng.
Trong khoảng thời gian đóng vai "Khanh Từ", bệnh nhân tâm thần này đã cứu cô hết lần này đến lần khác.
Giờ đây, cô phải nói lời tạm biệt với nhân vật này rồi.
Túc Miên không biết nên diễn tả cảm giác đó thế nào.
Một loại vui sướng vì cuối cùng cũng có thể quay lại hiện thực, nhưng lại mang theo chút phản ứng cai nghiện nhàn nhạt.
"Hôm nay anh vui không?"
"Không vui."
Túc Miên khựng lại.
"Lý do?"
Quản trò nhìn cô nhưng không trả lời.
Qua một lúc lâu hắn mới lên tiếng:
"Không có lý do."
"Khẩu vị thế nào?"
"Không tốt."
"Anh có thấy mệt không?"
......
"Ừ."
Túc Miên ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy Ôn Từ Sinh mang theo một cảm xúc kỳ lạ nào đó, hơn nữa còn là do cô gây ra.
Túc Miên dời mắt đi, tim đập hơi nhanh.
"Hôm nay anh giết người chưa?"
"Giết rồi."
"Ai?"
"Kẻ tên là 'Khanh Từ' ấy."
Túc Miên sững người.
Ôn Từ Sinh khẽ cười, ý cười rất nhạt.
"Cô ấy nên rời đi rồi."
Nhất thời cô không nói nên lời.
Một cảm giác chia ly vi diệu giống như đoạn ngân cuối cùng của một bài hát bị người ta bỏ lỡ.
Mềm mại, mơ hồ, nhưng mãi không tan trong màn đêm.
...
Sáng sớm, tất cả mọi người được truyền tống xuống đại sảnh tầng một.
Túc Miên vừa mới tỉnh ngủ, còn đang ngáp.
Tỵ Thời bước ra từ cánh cửa lớn ngập tràn sương mù.
Một chùm ánh sáng trắng từ chân trời chiếu xuống, chỉ trong vài nhịp thở không gian đã hóa thành thánh điện trọng tài trang nghiêm.
"Trải qua màn sương dối trá, xuyên qua bức màn máu tươi, nhìn thấy chân tướng giữa trùng trùng quỷ kế."
"Ta nhân danh trọng tài tuyên bố."
Búa phán quyết hạ xuống.
Đùng.
"Phe thám tử, chiến thắng."
Vạt áo đuôi tôm của bộ vest trên thân hình cao dài ấy tung bay theo gió.
Hắn chống một tay lên eo, búng tay một cái rồi lập tức biến mất vào hư không.
【Đinh đông— hung thủ tự sát, trò chơi kết thúc. Chúc mừng thám tử thông quan phó bản "Trái Tim Thứ Hai", điểm thưởng sẽ được truyền tống về thế giới chính sau một giờ.】
Cơn buồn ngủ của cô dần tan biến.
Lúc này cô mới nhận ra từ đầu đến cuối mình chưa từng để ý ý nghĩa tên phó bản.
Thì ra nó vẫn luôn ám chỉ bọn họ.
Nhưng bây giờ nói những điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Có người vỗ lên vai cô một cái.
Là Trần Mặc.
Trông cô ấy có tinh thần hơn mấy ngày trước, chắc là vì vui mừng sau khi vượt phó bản.
"Công của cô à?"
Túc Miên gật đầu, không phủ nhận.
"Cô ta tự sát."
Trần Mặc hiểu ra, sau đó bực bội lên tiếng: "Tôi thật sự thấy nên đặt cho người chơi một hệ thống điểm cống hiến. Nếu không có vài kẻ nằm thắng theo người khác, đến lúc kết thúc trò chơi còn ở đó khóc lóc thay hung thủ."
Túc Miên không nhịn được bật cười.
Cô biết Trần Mặc đang mỉa mai Chu Nhược Xuyên.
"Cô có danh hiệu không?"
Trần Mặc hỏi.
Túc Miên nghi hoặc lắc đầu.
"Danh hiệu?"
"Là dùng một thứ có trong đời thường thay cho tên mình. Như vậy sau này nếu gặp lại chúng ta có thể gọi nhau bằng danh hiệu đó, đồng thời cũng không phá vỡ thiết lập nhân vật."
Trần Mặc giải thích.
Cô đánh giá Túc Miên, ánh mắt lưu chuyển.
"Nếu chưa có thì để tôi nghĩ cho cậu một cái."
"Mèo Ragdoll thế nào?"
"Mèo Ragdoll?"
Túc Miên chớp mắt, không hiểu Trần Mặc liên tưởng kiểu gì tới từ này.
Nhưng chỉ là một danh hiệu thôi nên cô cũng đồng ý.
"Thế còn cô?"
"Cô có thể gọi tôi là Kinh Trập."
"Được."
...
— Tổng kết ván chơi dưới góc nhìn của Tô Đường —
Bạn tên là Tô Đường, là sinh viên ngành điều dưỡng của đại học Phủ Sơn.
Ba năm trước, khi miễn cưỡng thi đậu vào trường đại học y khoa hàng đầu cả nước này với mức điểm thấp nhất, bạn chưa từng nghĩ mình sẽ đi đến bước đường hôm nay.
Bạn cùng phòng tên Khanh Từ, học ngành tâm lý học, thành tích cũng rất xuất sắc.
Tô Đường rất ngưỡng mộ, đồng thời cũng cực kỳ ghen tị.
Bạn vẫn còn nhớ mấy đêm đau khổ của tuần thi cuối kỳ.
Trong khi cô ấy thoải mái phân tích những ca tâm lý phức tạp, bạn lại đang vò đầu bứt tóc vì những nguyên lý điều dưỡng cơ bản nhất.
Quả nhiên, cô ấy nhanh chóng lấy được giấy thực tập ở Đại học Thủ Đô.
Sự ghen tị ấy quấn lấy trái tim bạn như rắn độc.
Tại sao có người có thể dễ dàng đạt được thứ mà bạn dốc hết sức vẫn không chạm tới?
Cho đến khi bạn gặp Dương Hiên.
Thiên tài đứng đầu khóa cùng bạn.
Thông minh, sạch sẽ, dịu dàng, trên người mang theo ánh hào quang của một thiếu niên thiên tài.
Mọi người đều nói anh ta là truyền kỳ của học viện y khoa đại học Phủ Sơn.
Giải thưởng nhận đến mềm tay, thành quả nghiên cứu khiến cả giáo sư hướng dẫn cũng kinh ngạc.
Lần đầu tiên bạn nhìn thấy anh ta là ở hành lang ngoài tòa nhà thí nghiệm.
Anh ta nhặt giúp bạn chiếc kẹp bệnh án bị rơi rồi mỉm cười với bạn một cái.
Khoảnh khắc đó, bạn âm thầm quyết tâm.
Bạn muốn có được anh ta.
Vì vậy bạn bắt đầu cẩn thận tiếp cận.
Giúp anh ta lấy báo cáo thực nghiệm, giả vờ tình cờ gặp trong phòng tự học, cố ý ngồi đối diện anh ta trong thư viện.
Bạn hao hết tâm sức cuối cùng cũng theo đuổi được người đàn ông gần như lạnh lùng vô tình này.
Bạn biết, đây là con đường tắt để bước vào bệnh viện Thủ Đô.
Mà anh ta cũng thật sự cho bạn tất cả.
"Đường Đường, chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi, anh nhất định sẽ đưa em vào bệnh viện Thủ Đô."
Dương Hiên dịu dàng vuốt tóc bạn, nhưng bạn lại nhìn thấy tia điên cuồng lóe qua trong mắt anh ta.
Đúng vậy.
Anh ta có hơi kỳ lạ.
Có lúc dịu dàng chu đáo, có lúc nóng nảy dễ cáu.
Người họ hàng Chu Nhược Xuyên của anh ta nói đó là bệnh chung của thiên tài.
Bạn tin.
Vì cơ hội công việc trong mơ ấy, bạn nhịn xuống mọi khó chịu.
Anh ta càng lúc càng dính lấy bạn, nói những lời tình cảm khiến người ta rợn tóc gáy:
"Nếu trên đời có hai Đường Đường thì tốt rồi."
"Anh muốn ngắm em nhiều hơn nữa, nhưng không đủ... hoàn toàn không đủ."
Bạn không dám nghĩ sâu "không đủ" nghĩa là gì.
Sau khi tốt nghiệp, bạn thuận lợi vào bệnh viện Thủ Đô.
Dù chỉ là y tá quầy lễ tân nhưng bạn đã rất thỏa mãn.
Cho đến khi bạn phát hiện Dương Hiên thường xuyên ở cùng bác sĩ khoa nhi tầng sáu, Trần Mặc.
"Đó là Dương Khải, bạn trai tôi."
Trần Mặc mỉm cười giải thích.
"Cô nhận nhầm người rồi."
Dương Khải?
Có lẽ thật sự là bạn nhận nhầm.
Sau khi vào bệnh viện, Dương Hiên vẫn luôn làm nghiên cứu tim mạch tiên tiến nhất, nhưng hành vi lại càng lúc càng kỳ quái.
Ngày nào cũng vùi mình trong phòng giải phẫu.
Anh ta còn nuôi vài con sao biển, nhưng thường xuyên thấy chúng bị đứt tay đứt chân mà Dương Hiên cũng chẳng quan tâm.
Một lần đi đưa tài liệu cho lớp tâm lý học, bạn vô tình tìm thấy hồ sơ bệnh án của Dương Hiên, bị dọa cho một phen.
Dương Hiên mắc chứng đa nhân cách.
Bạn đánh bạo đi theo dõi Trần Mặc, phát hiện bạn trai cô ấy chính là Dương Hiên.
Làm gì có Dương Khải nào?
Hay là...
Dương Khải là nhân cách còn lại của anh ta?
Bạn lạnh sống lưng, mất ngủ triền miên suốt ngày đêm, quyết định không nghĩ về anh ta nữa.
Tối nay trực ban, tầng 21 lại mất điện.
Y tá trưởng đùa: "Bạn trai cô lại làm phòng giải phẫu chập điện rồi."
"Nếu không phải vì cậu ta là thiên tài thì chắc đã bị đuổi từ lâu."
Đừng gán cô ta với Dương Hiên nữa!
Cô ta không muốn biết!
Phiền chết đi được!
Sao lại phiền như vậy chứ!
Trong cơn giận dữ, bạn gọi điện cho Dương Hiên, chất vấn anh ta tại sao bắt cá hai tay, tại sao có bệnh mà không nói cho bạn biết.
Dương Hiên không trả lời.
Chỉ bảo bạn đến phòng giải phẫu một chuyến.
Bạn cúp máy, đợi lúc không có người quen chú ý mới lén đi tới.
Trong phòng giải phẫu tràn ngập mùi khó ngửi.
Bạn bịt miệng, định cắt đứt quan hệ hoàn toàn.
Nhưng Dương Hiên lại mỉm cười quay đầu lại nói: "Không sao đâu, Đường Đường, chúng ta sắp được ở bên nhau mãi mãi rồi."
Trên máy chiếu là cấu tạo cơ thể người với hai trái tim.
Một ở ngực trái, một ở ngực phải.
Nhìn thứ máu me be bét còn đang đập trong tay anh ta.
Anh ta yêu bạn.
Nhưng "anh ta" còn lại... cũng yêu bạn.
Loại tình yêu ấy là tình yêu muốn chẻ bạn làm đôi.
Bạn hoảng sợ cực độ, hét lên muốn bỏ chạy nhưng phát hiện cửa không mở được.
Bạn khóc lóc cầu xin anh ta đừng làm vậy, cố nặn ra nụ cười hôn anh ta.
Trong khoảnh khắc anh ta thất thần, bạn giật lấy con dao trong tay anh ta rồi đâm loạn vào ngực anh ta.
Máu bắn đầy mặt bạn.
Bạn thậm chí còn không kịp khóc.
Bạn kéo anh ta lên sân thượng, muốn tạo hiện trường giả tự sát.
Nhưng vết dao không chí mạng.
Anh tatỉnh lại.
Anh ta vẫn còn sống.
Lúc phát hiện ra thì đã muộn.
Không biết anh ta gọi điện cho ai.
Bạn hoảng loạn giật lấy rồi cúp máy, ném mạnh điện thoại vào chậu cây, dùng hết sức đẩy anh ta về phía mép sân thượng.
Lúc quay về quầy lễ tân, ngón tay bạn vẫn còn run.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa tới gần.
Tiếng đồng nghiệp bàn tán khiến tim bạn đập điên cuồng.
Trong ghi chú có một tin nhắn mới.
"Bé cưng, em đã giết Dương Hiên rồi, tuyệt quá, cuối cùng chúng ta cũng được ở bên nhau.
Dương Khải."
Hơi thở của bạn ngừng lại.
Thì ra bạn chưa từng trốn thoát.
Thì ra tình yêu đó... chưa bao giờ chết.
Mà bây giờ, anh ta đang ở trong cơ thể bạn.