4399 còn sốt ruột hơn Túc Miên, bênh vực cô nói.
"Lòng người đều ích kỷ."
Túc Miên xoay người đi về phía hành lang. Đối mặt với hành động gần như đẩy cô xuống vực sâu này, trong lòng cô cũng chẳng gợn lên bao nhiêu sóng.
Thật ra từ khoảnh khắc cô bước ra khỏi thang máy, cô đã đoán được kết quả rồi.
Dù ở đâu cũng vậy, cho dù cái giá của việc bước ra khỏi thang máy không phải là tính mạng, cho dù cái giá chỉ là phải lãng phí thêm chút thời gian, vẫn sẽ có rất nhiều người không muốn làm như thế, kể cả khi bản thân là người cuối cùng bước vào thang máy.
4399 không hiểu, nhưng nó thích Miên Miên, tự nhiên sẽ cảm thấy tức giận.
【Miên Miên, cô đi đâu vậy? Không đợi thang máy sao?】
"Ai nói nhất định phải đi thang máy."
Cô kéo mạnh cửa lối thoát hiểm ra.
"Đi cầu thang bộ chẳng phải cũng vậy sao?"
...
Đúng ha.
4399 bị chính mình làm cho ngu người, chỉ nghĩ đi thang máy nhanh hơn mà quên mất thật ra chỉ cần đi hai tầng là tới khoa tâm thần rồi.
Nó như vừa bừng tỉnh ngộ, lại ríu rít khen ngợi trong đầu không ngừng.
"Lúc đầu tôi còn tưởng cậu nói mình khác với các hệ thống khác, sẽ kiểu hack bàn tay vàng gì đó."
Túc Miên vừa leo cầu thang vừa như tán gẫu mà lên tiếng: "Kết quả cũng chẳng khác gì mấy."
【...!】
【Miên Miên sao cô có thể nói tôi như vậy hu hu hu, tôi đau lòng quá đi.】
【Tôi cung cấp giá trị cảm xúc cho cô nhiều như vậy! Tốt hơn đám trí tuệ nhân tạo ngu ngốc kia không biết bao nhiêu lần!】
"Nhưng tôi đâu cần giá trị cảm xúc."
Cô trợn mắt.
Ở thế giới hiện thực, cô vốn cũng rất ít bạn bè. Lúc nhỏ là vì bệnh tật triền miên, đám trẻ con kia sợ bị cô lây bệnh nên cùng nhau xa lánh cô.
Sau này lớn lên, suy nghĩ của người cùng tuổi dần trưởng thành hơn, cũng có không ít người vì ngoại hình hay nguyên nhân khác mà muốn kết bạn với cô, nhưng Túc Miên đã sớm quen với một mình rồi.
Trong lúc suy nghĩ, cô đã đi tới tầng 25.
Nhưng trên hành lang đang có một đám sinh vật không rõ đang lảng vảng. Chúng gầm gừ khe khẽ, con ngươi cứng đờ chuyển động.
Cửa cầu thang vừa phát ra tiếng kẽo kẹt, toàn bộ ánh mắt của lũ quái vật đều tập trung lên người Túc Miên.
Đối với chúng, lúc này Túc Miên chẳng khác nào một miếng thịt tươi béo ngậy.
Mấy con ở quầy lễ tân đã chuẩn bị lao tới, trái tim đang đập dưới lớp da bán trong suốt hiện lên cực kỳ rõ ràng.
Nhìn thấy cảnh tượng nổ tung tam quan như vậy, Túc Miên thật sự thấy buồn nôn.
Thứ này còn ghê tởm hơn bất kỳ con ma nào trong phim zombie hay phim kinh dị, ghê tởm gấp một trăm lần.
Cô lặng lẽ dời tầm mắt, hét lớn vào không khí: "Quỷ Độ Tử!"
Trong chớp mắt, một chiếc xe lăn phá cửa sổ lao vào, bay qua đầu tất cả quái vật rồi trơn tru xuất hiện trước mặt Túc Miên.
Cô không do dự, giơ tay chống lên bệ cửa sổ, bật một chân nhảy lên, cơ thể nhẹ nhàng đáp chuẩn xác vào chiếc xe lăn.
Quỷ Độ Tử lập tức lao đi. Tim Túc Miên đập dữ dội, cùng lúc càng lúc càng nhiều quái vật bị động tĩnh hấp dẫn kéo tới.
Nó mang theo Túc Miên "nhảy" lên. Chiếc xe lăn giống như lưỡi dao sắc bén, quái vật bị ép dưới thân trong nháy mắt nổ tung như bóng bay.
Máu tươi bắn tung tóe, suýt chút nữa văng lên mặt Túc Miên. Cô theo bản năng nhắm mắt, nhưng lại không cảm nhận được chút lạnh lẽo nào.
Trên đùi bị đặt lên một chiếc ô đã mở sẵn. Túc Miên không chút do dự chộp lấy nó, che chắn cơn mưa máu gió tanh phía trước.
Trên cán ô dán một mẩu giấy nhỏ.
"Lão đại nói có ích, hóa ra là cho chủ nhân ^-^"
Túc Miên liếc mắt nhìn rồi nhét luôn vào túi.
Lão đại? Lão đại gì?
Cô chưa kịp nghĩ sâu thì ngay lúc chuẩn bị rẽ ngoặt, một bàn tay quái vật bỗng chộp chặt lấy bắp chân cô.
Bàn tay ấy lạnh lẽo lại nhớp nháp, xúc cảm mềm nhũn như động vật thân mềm, cực kỳ ghê tởm.
Bắp chân Túc Miên co rút đau nhói. Cô nhíu mày, giây tiếp theo mạnh mẽ nâng chân còn lại lên, đạp mạnh vào mặt con quái vật.
"Cút đi."
Cô nghiến răng.
Máu và răng cùng bay ra ngoài, rơi xuống đất phát ra tiếng "bẹp".
Cô thở hắt ra một hơi, rõ ràng đã dùng hết sức lực.
Túc Miên cúi đầu nhìn bắp chân mình bị cào ra vết máu, đau đến mức co chân lại.
Nhưng vẫn chưa kết thúc.
Ngay lúc chỉ còn cách cửa văn phòng vài mét, một con quái vật đặc biệt cao lớn bất ngờ từ trần nhà nhào xuống, gần như sắp đè lên người cô.
Túc Miên thầm chửi một tiếng, thu chiếc ô đã thảm không nỡ nhìn lại, đâm thẳng vào cái miệng đầy máu đang há to của quái vật, sau đó đầu ngón tay dùng sức, chiếc ô bật mở ngay tức khắc.
Con quái vật đau đớn gào rú, máu và nước dãi nhỏ tong tong lên chiếc ô, cả thân thể bị bật văng ra ngoài.
May mà là ô tự động.
Túc Miên âm thầm lau mồ hôi. Nếu là ô thủ công, e rằng còn không thể đánh bật con quái vật đó ra ngoài.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại, ngăn cách toàn bộ kinh hoàng ở bên ngoài.
Túc Miên dựa vào lưng xe lăn, th* d*c kịch liệt, hai chân vì dùng sức quá độ mà run không ngừng.
Cô nhẹ nhàng xoa mắt cá chân bị tóm lấy, nơi đó đã hiện lên dấu tay bầm tím, lúc này cơn đau dạ dày cũng lại dội lên.
"Đưa tôi kẹo của phó bản trước."
【Vâng, Miên Miên.】
Trong túi xuất hiện mấy viên kẹo. Túc Miên tùy tiện lấy một viên, xé bao bì bỏ vào miệng.
Vị táo xanh tan ra, lan khắp khoang miệng, nhịp tim cũng dần bình ổn lại.
Cô bước xuống khỏi xe lăn, suýt chút nữa lại quỳ sụp xuống. Xe lăn nhanh chóng di chuyển tới bên cạnh Túc Miên, làm tay vịn cho cô.
Túc Miên ngồi phịch xuống sofa, lắc đầu với Quỷ Độ Tử, giọng nói yếu ớt.
"Đừng theo tôi nữa, cậu mau xuống tầng sáu giúp Trần Mặc đi."
Quỷ Độ Tử do dự một chút rồi lùi người ra khỏi văn phòng.
Túc Miên dùng chút sức lực còn sót lại để chấm công, cơn đau ở chân ngày càng hiện rõ.
Cô cắn môi, cởi giày rồi co người trên sofa, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy bên cạnh mình có người đứng đó.
Ôn Từ Sinh chậm rãi ngồi xổm xuống, những ngón tay thon dài chỉnh lại mái tóc rối của cô gái.
Đầu ngón tay tiếp tục di chuyển xuống dưới, chạm lên bắp chân cô gái, nhẹ nhàng đụng vào vết thương kia.
"Ưm..."
Túc Miên theo bản năng co chân lại, vùi mặt vào sofa.
Quả nhiên rất sợ đau.
Quản trò cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng trên bắp chân lộ ra ngoài.
Đôi chân cô rất đẹp, cơ bắp bắp chân không rõ ràng, phần thịt mềm bóp lên có xúc cảm cực kỳ tốt.
Làn da trắng đến gần như trong suốt vì quanh năm không thấy ánh mặt trời, lúc này lại trở thành tấm nền hoàn hảo nhất để tôn lên mảng bầm tím ấy.
Trong mớ hỗn độn này, lại có một loại mỹ cảm kỳ dị.
Xanh tím và trắng tuyết đan xen, tàn bạo cùng yếu đuối song tồn.
Ôn Từ Sinh lặng lẽ ngắm nhìn một lúc rồi tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt lạnh lùng sắc nét.
Đôi đồng tử dọc màu hổ phách cực nhạt phát sáng trong căn phòng tối rèm cửa đóng kín. Gương mặt này cực kỳ quyến rũ, có thể xem như gương mặt mô hình hoàn mỹ.
Đôi mắt hắn hơi dài, hàng mi dưới vừa dài vừa rủ, đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo chút quyến rũ lười biếng vô tình.
Sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc bén, môi mỏng nhưng luôn cong nhẹ như cười.
Làn da thiên trắng lạnh, vừa có cảm giác tinh xảo quý khí, lại vừa mang chút "phóng túng" lẳng lơ.
DM ngồi ở mép sofa, bế ngang cô gái đặt lên đùi mình.
Đầu Túc Miên vì trọng lực mà rũ xuống, để lộ đường cong cổ hoàn mỹ nhất.