Cô chỉ vào bình thủy tinh trong góc, Trần Mặc cũng không định giấu giếm.
"Khi ấy không quá tin tưởng cô nên tôi đã trực tiếp hỏi Trương Thạc Chi."
Cô ta dừng lại.
"Nhưng mà... bây giờ tôi cảm thấy cô không quá giống hung thủ, cô rất nghiêm túc, suy luận cũng không có vấn đề gì, còn lợi hại hơn nhiều người mới."
Túc Miên khẽ cong môi, "Chẳng phải cô không thích người mới sao?"
Trần Mặc khựng lại, trừng cô một cái, "Tôi đâu có nói là tôi thích cô."
Vương Trạch Vũ đột nhiên hô lên một tiếng, hai người quay đầu nhìn sang.
"Ờm... hai người mau qua đây."
Biểu cảm anh ta như khổ không nói nên lời, Túc Miên nhanh chân bước tới, phát hiện trong góc không mấy nổi bật kia đặt một cái thùng nước thải màu đen.
Túc Miên vốn tưởng là dùng để đựng chất thải, tiến lại gần nhìn thử, bên trong vậy mà có một trái tim vẫn còn đang đập, mùi k*ch th*ch nồng nặc ập thẳng vào mặt.
"Đệt... ọe."
"Mau đậy lại."
Trần Mặc cau mày đập Vương Trạch Vũ một cái, Vương Trạch Vũ không nói hai lời lập tức đậy nắp lại, cứu lấy khứu giác của cả ba người.
Trần Mặc: "Đừng nói với tôi chất lỏng trong thùng này toàn là formalin nhé."
Biểu cảm Vương Trạch Vũ lập tức đau khổ, "Có bệnh à, vừa nãy tôi suýt chết ở đó luôn."
Chỉ cần nhớ tới trái tim còn đang đập lơ lửng giữa chất lỏng kia, anh ta đã muốn nôn cả cơm tối hôm qua ra ngoài.
Túc Miên: "Đây là tim của ai? Hay nên nói... tại sao nó lại xuất hiện ở đây?"
Rất khả nghi, có thể là hung thủ mang tới, cũng có thể là Dương Hiên mang tới.
Nhưng tại sao lại mang tim vào đây, là có người mắc bệnh nan y cần ghép tim?
Hay đơn giản giống "Khanh Từ", có vài sở thích khó nói thành lời?
"Tôi chịu hết nổi rồi, chúng ta ra ngoài trước đi."
Vương Trạch Vũ thúc giục, cảm thấy trong không khí toàn là mùi formalin, ba người rời khỏi phòng thí nghiệm.
"Chúng ta đi tìm Chu Nhược Xuyên."
Túc Miên nói, hiện tại người duy nhất có quan hệ trực tiếp với Dương Hiên chỉ có Chu Nhược Xuyên, có lẽ cậu ta biết gì đó.
Chu Nhược Xuyên làm việc ở quầy phát thuốc tại đại sảnh tầng một, tầng một là nơi có lưu lượng người lớn nhất bệnh viện, tuy rằng hiện tại người trong bệnh viện đã "biến dị", nhưng vẫn đông nghịt người.
Chu Nhược Xuyên cúi đầu phát thuốc, cả người trông rất rụt rè, vừa thấy mấy người họ tới liền như bị dọa giật mình, nhanh chóng dời tầm mắt.
"Thấy chưa, tôi ghét nhất kiểu người mới này, chẳng làm gì cả chỉ biết trông chờ người khác cung cấp manh mối."
Vương Trạch Vũ day day thái dương, "Cô bớt nói vài câu đi, ít ra người ta còn thành thật."
Túc Miên gõ gõ cửa sổ quầy, cậu trai dè dặt ngẩng đầu lên, cô chỉ vào cửa phòng thuốc.
"Mở cửa một chút, cảm ơn."
......
Ba người bước vào phòng thuốc, Túc Miên quan sát nơi này.
Mấy dãy kệ thuốc màu nâu cao lớn chạm tới trần nhà.
Trên kệ bày kín đủ loại hộp thuốc, được phân khu theo chủng loại và tên gọi, dán nhãn màu trắng.
Trong không khí tràn ngập một mùi hương phức tạp, chủ yếu là mùi thơm đắng của thuốc Đông y hòa lẫn với mùi hơi hắc của thuốc Tây dạng viên.
Trông cũng khá bình thường, Túc Miên thu hồi ánh mắt.
"Anh nói trước đây cậu chăm sóc anh ta, vậy có biết anh ta có sở thích kỳ quái gì không, ví dụ như... thích giải phẫu? Hoặc thích sưu tầm tim chẳng hạn?"
Chu Nhược Xuyên im lặng một lúc rồi lắc đầu, "Anh ta... không có sở thích kỳ quái gì, chỉ là tính cách hơi quái thôi."
"ANh từng gặp anh trai anh ta chưa?"
"Chưa, tôi chỉ phụ trách chăm sóc anh ta."
"Hôm đó anh giúp anh ta canh chừng, vậy có biết anh ta định làm gì không?"
Trán Chu Nhược Xuyên căng thẳng toát ra một tầng mồ hôi, "Tôi... tôi không phải hung thủ..."
"Cậu đừng sợ, bọn tôi chỉ muốn biết thêm thông tin thôi, không phải nghi ngờ cậu."
Vương Trạch Vũ an ủi, Chu Nhược Xuyên ngẩng đầu nhìn mấy người, rồi lại lên tiếng, "Tôi chỉ đứng ở cửa khoa dược lý một lúc thôi, không đi vào."
Túc Miên suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, "Được."
"Mọi người còn gì muốn hỏi nữa không?"
Trần Mặc và Vương Trạch Vũ nhìn nhau, đều lắc đầu, ba người chuẩn bị rời đi, Chu Nhược Xuyên tiếp tục quay về quầy làm việc.
"Cậu trai à, thuốc này bao lâu uống một lần?"
Bà cụ ở quầy ghé đầu tới, đưa thuốc cho Chu Nhược Xuyên, "Có thể viết giúp tôi được không?"
"Đương nhiên."
Giọng Chu Nhược Xuyên nhỏ như muỗi kêu, nhận lấy hộp thuốc rồi viết vài nét lên đó.
Khóe mắt Túc Miên lướt qua hộp thuốc, đồng tử co rụt lại, cô đè nén kinh ngạc, sau khi ra khỏi phòng thuốc liền nhanh chóng mở album ảnh ra tìm.
Nét chữ giống hệt.
Người thay cô ký tên trên bảng ghi chép ra vào phòng giải phẫu, chính là Chu Nhược Xuyên.
Cậu ta căn bản không chỉ đứng ở cửa khoa bệnh lý, cậu ta từng vào khoa bệnh lý, thậm chí có thể còn từng vào phòng giải phẫu.
Túc Miên lập tức nói suy đoán của mình cho hai người kia, Trần Mặc lập tức trợn mắt tức giận, muốn quay lại chất vấn cho ra lẽ, Túc Miên kéo cô ta lại lắc đầu.
"Đừng đánh rắn động cỏ trước."
Cô thực sự đã rút kinh nghiệm rồi, nếu Chu Nhược Xuyên cũng giống Ôn Tử Duệ ở phó bản trước, phát hiện thân phận bại lộ rồi muốn dùng cách giết người để khống chế cục diện, vậy sẽ mất nhiều hơn được.
"Hiện tại có vài điểm đáng nghi."
Vương Trạch Vũ đi qua đi lại trước cửa phòng thuốc.
"Dương Hiên từng tới bệnh viện, nhưng hiện tại chưa biết mắc bệnh gì, trái tim trong phòng giải phẫu là của ai? Cuộc điện thoại gọi cho Khanh Từ là ai gọi."
"Còn nữa, tại sao phần lớn người chơi chỉ quen anh trai Dương Hiên là Dương Khải, nhưng chưa từng gặp Dương Hiên?"
Túc Miên gật đầu, "Phương thức tử vong cơ bản đã rõ ràng, Dương Hiên bị hung thủ đâm một nhát trong phòng giải phẫu, mất máu quá nhiều, sau đó bị kéo lên tầng thượng đẩy xuống."
Trần Mặc cau mày, "Cuộc điện thoại đó là hung thủ gọi hay Dương Hiên gọi?"
Vương Trạch Vũ kinh ngạc, "Sao có thể là Dương Hiên gọi được."
Mắt Túc Miên sáng lên, "Đúng, anh nói đúng."
Cô vẫn luôn mặc định cuộc điện thoại là hung thủ gọi, nhưng thật ra người chơi không biết Dương Hiên chết vào thời điểm nào sau khi mất máu quá nhiều, vậy nên rất có thể anh ta đã cố gắng chống đỡ ý thức để cầu cứu.
Túc Miên có hơi kích động, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì, cô nghiêm túc nhìn Trần Mặc.
"Ý tưởng cô đưa ra rất hay."
Trần Mặc bị nhìn đến mức cả người mất tự nhiên, quay đầu đi lẩm bẩm, "Mắt cô đúng là nhìn ai cũng thâm tình."
Túc Miên: ?
Cô chớp chớp mắt, tiếp tục nói theo mạch suy nghĩ của mình.
"Nếu cuộc gọi cầu cứu là do Dương Hiên gọi, vậy chứng tỏ lúc đó anh ta còn có ý thức, cũng đại diện cho việc vết thương không chí mạng, hung thủ có thể chưa từng làm phẫu thuật, không rõ vị trí cụ thể của tim, không thể một kích trí mạng."
Đầu ngón tay Túc Miên v**t v* ốp điện thoại, "Hung thủ này, tôi khẳng định, hẳn nằm trong số Chu Nhược Xuyên, Tô Đường và anh."
"Anh" ở đây là chỉ Vương Trạch Vũ, anh ta là bác sĩ khoa chẩn đoán hình ảnh, cũng không thực hiện các công việc như phẫu thuật thực tế, còn Tô Đường là y tá, Chu Nhược Xuyên là nhân viên phát thuốc, hiện tại người đáng nghi nhất chính là anh ta.
Hôm nay cuối cùng cũng không cần trực đêm nữa.
Nhưng đêm đó Túc Miên ngủ không yên chút nào.
Đúng mười hai giờ, Túc Miên bị tiếng nước tí tách đánh thức, vốn thần kinh cô đã suy nhược, gần như trong nháy mắt liền mở mắt ra.