Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 27: So diễn xuất

 

1 giờ sáng.

Túc Miên bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Đèn trong phòng làm việc chẳng biết đã tắt từ lúc nào, nguồn sáng duy nhất chỉ còn màn hình điện thoại đang phát sáng.

"Alo?"

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời. Túc Miên bật ghi âm rồi đứng dậy đi bật đèn.

Trong ống nghe vang lên tiếng gió rít khe khẽ, xen lẫn âm thanh lá cây cọ xát vào nhau. Một phút sau, cuộc gọi bị cúp ngang.

Cô mở lịch sử cuộc gọi, phát hiện đó là một số lạ, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Đúng lúc ấy, Trương Thạc Chi gửi tin nhắn tới.

Trưởng khoa bệnh lý học trong kịch bản, anh ta là thần tượng của cô.

【A Từ, tôi kiếm được cho em một thi thể còn rất mới. Lên tầng 21 tìm tôi.】

Nhìn dòng chữ ấy, đầu Túc Miên lập tức đau nhức.

Chẳng lẽ cô thật sự phải đi giải phẫu xác chết?

Nhưng mà... cô nhớ trong kịch bản không hề có đoạn này.

Mang theo hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn, Túc Miên đứng dậy đi về phía thang máy, rất nhanh đã tới tầng 21.

Ở quầy trực cô nhìn thấy Tô Đường. Tô Đường đang chán chường lướt điện thoại, thấy Túc Miên đi ngang qua liền vui vẻ chào hỏi.

Túc Miên khẽ gật đầu, sau đó tìm tới phòng bệnh của Trương Thạc Chi.

Anh ta nói không sai, trên giường bệnh quả thật đang nằm một bà lão, còn anh ta ngồi cạnh bên, trên tủ đầu giường chất đầy giỏ trái cây.

Trương Thạc Chi đứng dậy đón cô, đặt quả quýt đã bóc sẵn sang một bên.

"Ra hành lang nói chuyện đi."

Hai người đi tới trước cửa sổ ngoài hành lang. Túc Miên nhìn ra ngoài.

Bên ngoài là một mảnh đất hoang chưa khai phá, lác đác vài ụ đất nhô lên. Không cần nghĩ cũng biết đó là gì. Đêm đen đặc quánh như mực, mây dày che kín ánh trăng, tưởng như chỉ cần đưa tay là chạm tới.

"A Từ, bà của họ hàng tôi chắc chỉ còn sống được thêm hai ngày nữa thôi..."

"Khoan đã."

Túc Miên cắt ngang ông ta, cau mày hỏi:

"Cái xác ông nói... không phải là bà cụ kia đấy chứ?"

Trương Thạc Chi tỏ vẻ đương nhiên:

"Không thì còn ai nữa? Chẳng phải như vậy là vừa đẹp sao? Người vừa chết là tươi mới nhất rồi. Tôi biết A Từ thích kiểu này mà..."

Anh ta híp mắt, ánh nhìn khiến cô có cảm giác như toàn thân mình bị l**m qua một lượt, ghê tởm đến cực điểm.

Game thủ cũ đều diễn giỏi đến vậy sao?

【Em thấy không giống diễn đâu, Miên Miên. Anh ta thật sự thèm thân thể chị đấy.】

Chậc.

"Điều kiện là gì?"

"A... A Từ, tôi không đòi hỏi nhiều đâu, chỉ là... có thể cùng tôi..."

【Anh ta đúng là thèm thân thể chị mà!】

Nếu lúc nãy 4399 còn chưa chắc chắn, thì giờ gần như đã khẳng định tuyệt đối. Cái ánh mắt nhớp nháp kia, cái bộ dạng mặt dày vô sỉ ấy, sao có thể là diễn được chứ?

【Trúng đúng vai này làm anh ta đắc ý luôn rồi đúng không?! Mượn kịch bản để sàm sỡ người chơi, tởm quá! Rác rưởi! Phi!】

4399 ghê tởm tới mức muốn nôn. Túc Miên che giấu cảm xúc trong mắt.

Theo thiết lập nhân vật, quả thật cô không thể từ chối, nên Trương Thạc Chi mới lấy chuyện này ra uy h**p cô.

Nhưng anh ta đã bỏ sót một điểm cực kỳ quan trọng.

Đối diện với đôi mắt ngày càng kích động, gần như tin chắc mình sắp thành công kia, Túc Miên khẽ cong môi.

"Thạc Chi à... anh quên rồi sao?"

Trương Thạc Chi bị nụ cười ấy mê hoặc tới nóng đầu, lẩm bẩm: "Quên... cái gì?"

"Yêu cầu của tôi với thi thể rất cao. Tôi thích cơ bắp đẹp và khung xương tinh xảo."

"Da người già đã mất độ đàn hồi, cơ bắp teo tóp, còn xương thì loãng, yếu ớt, chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn, chẳng có chút mỹ cảm nào."

"Chỉ những kết cấu săn chắc, tràn đầy sức mạnh... từng đường nét mới có ý nghĩa tồn tại của nó."

Giọng Túc Miên hơi run lên. Cô c*n m** d***, dấu răng hằn nhẹ trên lớp thịt mềm, như đang dùng đau đớn để giữ tỉnh táo.

"Thạc Chi, anh không thể quên được. Tôi không thích xác người già."

Khóe mắt cô đỏ hoe, thật sự diễn ra được vẻ đẹp vừa b*nh h**n vừa hưng phấn.

Dù anh ta có suy tính gì đi nữa, cho rằng cô là người mới dễ bắt nạt, hay đơn giản là đầu óc đầy d*c v*ng, Túc Miên chỉ thấy nực cười.

Anh ta căn bản chưa từng nghiên cứu kỹ yêu cầu khắt khe của Khanh Từ đối với "bộ sưu tập".

Anh ta ngây thơ cho rằng chỉ cần đưa ra điều kiện "vừa mới chết", cô gái đóng vai b**n th** này sẽ mặc cho mình thao túng.

Trương Thạc Chi hoảng sợ lùi lại hai bước, lúc này chẳng còn tâm tư gì khác, chỉ cười gượng hai tiếng.

"À... vậy thôi, A Từ, là tôi hồ đồ rồi."

"Hồ đồ?"

Túc Miên thu hết vẻ hoảng loạn thoáng qua trong mắt anh ta, càng cười lạnh trong lòng.

"Tôi là người mới, không hiểu quy tắc, nhưng mà..."

Cô lùi lại hai bước, xoay người đi, khẽ lẩm bẩm:

"Quản trò hiểu là được rồi."

"A a a a a––!!!"

Tiếng thét thảm thiết lập tức vang khắp hành lang. Mùi máu tanh nồng nặc ập tới.

Tí tách — tí tách —

Máu bắn tung tóe lên tường, men theo khe gạch chảy xuống.

"Cô biết sai khiến người khác thật đấy."

Người đàn ông phía sau chẳng biết đã áp sát từ lúc nào. Giọng điệu lười biếng, như vừa mới ngủ dậy.

"Tôi đâu có."

Túc Miên chớp mắt, giơ hai tay trước ngực.

"Anh muốn xử lý ông ta thế nào cũng được, thật ra tôi không có ý kiến."

"Hừ..."

Ôn Từ Sinh như bị cô chọc cười đến phát tức, quanh người mang theo chút cáu kỉnh lúc mới thức giấc.

"Vậy cô quay mặt đi làm gì?"

Chứ đâu phải cô không biết cách hắn xử lý người chơi.

Túc Miên im lặng không đáp. Ôn Từ Sinh cũng không tiếp tục dây dưa với cô nữa.

Ánh mắt hắn lướt qua dấu răng trên cổ cô, tiện tay kéo lại cổ áo cho cô rồi lặng lẽ rời đi.

"Ờm... tôi tới muộn rồi sao?"

Túc Miên quay đầu lại. Là Vương Trạch Vũ, trên tay ôm một chồng tài liệu, vội vã chạy tới nhưng không nhìn thấy thi thể.

"Người chết là người chơi đóng vai Trương Thạc Chi."

Túc Miên giải thích ngắn gọn.

"À..."

Vương Trạch Vũ gãi đầu, đại khái hiểu được giữa hai người đã xảy ra xung đột.

Chỉ là điều khiến anh ta không ngờ tới, một người chơi mới như cô lại có thể giết được một người chơi cũ, thật sự khiến anh ta nhìn cô bằng con mắt khác.

Túc Miên nói:

"Tôi nhớ anh không ở tầng 21."

"À, tôi tới đưa tài liệu. Khoa chẩn đoán hình ảnh bận lắm, phải chạy tới chạy lui giữa các tầng."

Vương Trạch Vũ giơ chồng tài liệu trong tay lên vẫy vẫy, chứng minh mình không nói dối.

"Khả năng quan sát của cô rất tốt. Nhất định cô sẽ nổi bật giữa những người mới."

Ánh mắt anh ta chân thành và dịu dàng, lúc khen người hoàn toàn không che giấu.

"Cảm ơn."

Túc Miên gật đầu với anh ta. Vương Trạch Vũ nhìn đồng hồ, sắc mặt chợt thay đổi.

"2 giờ rồi."

2 giờ sáng.

Trong kịch bản của tất cả mọi người hẳn đều có nhắc tới — vào thời điểm này, sẽ có bệnh nhân mộng du rơi từ trên cao xuống.

Túc Miên còn đang suy nghĩ thì Vương Trạch Vũ bỗng trợn to mắt, chỉ tay ra sau lưng cô.

"Có người––"

Anh ta không hề do dự lao tới. Túc Miên lập tức quay đầu, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người mờ nhòe rơi xuống, trong nháy mắt biến thành một chấm nhỏ.

Ngay lập tức, chuông báo động vang lên khắp tầng lầu, tiếng người náo loạn hỗn loạn thành một mảnh.

"Có chuyện gì vậy?"

"Có người nhảy lầu!!!"

"Chẳng phải ngày nào cũng có à? Chắc lại trò đùa thôi!"

"Là thật đó! Người dưới tầng thấy xác rồi!"

"A a a a a a!!!"

Túc Miên và Vương Trạch Vũ nhìn nhau, đồng thời lao về phía thang máy.

Vương Trạch Vũ nhấn nút tầng một, nhưng thang máy lại dừng ở tầng 30 trước.

Khoảnh khắc cửa mở ra, Vương Trạch Vũ kéo Túc Miên ra sau lưng mình.

Trên tầng thượng tối đen như mực, gió lớn thổi phần phật khiến cả hai phải kéo chặt áo khoác.

Không có ai bước vào.

Cửa thang máy lại từ từ đóng lại, đưa họ xuống tầng một.

truyenfull,truyenfull vn