Kịch Bản Giết Người Vô Hạn
Chương 214: Ngày về vô hạn (Hoàn)
Người chơi nữ duy nhất trong đội — "chị Hồng" — bịt mũi, ghét bỏ nhìn mấy hình vẽ bậy trên tường.
"Cái mùi gì nồng vậy trời, bao nhiêu năm rồi không ai dọn à? NPC đâu? Ra diễn cho có lệ đi chứ, chị đây đang vội."
Hai người chơi còn lại thì ngơ ngác nhìn ba người họ.
Ý gì đây?
Ba người này quen nhau à?
Một người dường như nhận ra điều gì đó, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Cái tổ đội này từng bị treo bài trên app người chơi một thời gian dài mà vẫn chưa bị xử lý. Mỗi lần gặp họ, những người chơi khác đều xui tận mạng.
Bị cướp điểm, bị khống phiếu.
Nếu luật chưa được sửa, còn chẳng biết đã có bao nhiêu người chết dưới tay họ rồi.
Nhưng anh ta không dám nói gì.
Bọn kia đông người, đánh không lại.
Anh ta cũng đã chuẩn bị tinh thần bị "ăn điểm", đúng lúc đó, không biết từ đâu vang lên một bài đồng dao trẻ con khiến người nghe lạnh cả tim.
Anh Đao lập tức đứng dậy kiểm tra, ra hiệu cho hai người kia.
"Không cần tự giới thiệu nữa, đi đẩy cốt truyện kiếm điểm thôi."
Hai người kia gật đầu đứng lên.
Hai người chơi còn lại nhìn nhau, muốn ngăn mà không dám.
Chỉ thấy anh Đao vừa bước ra cửa một bước —
"Rắc."
Không khí đông cứng.
Dưới ánh đèn vàng úa ngoài hành lang, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông.
Giống như quý ông lịch thiệp nhất trong những bộ phim cũ.
Trên mặt là chiếc mặt nạ trắng không biểu cảm, hốc mắt trắng trơn, sạch sẽ đến quỷ dị.
Trên tay đeo găng da màu đen, ngón tay thon dài.
Anh không nói gì.
Chỉ đơn giản nhấc chân lên.
Gót giày đạp chuẩn xác lên sau gáy anh Đao.
"Rắc——"
Lần này là âm thanh vỡ nát hoàn toàn.
Khoảnh khắc hộp sọ lõm xuống như quả dưa hấu bị búa sắt đập nát.
Mảnh xương cùng dịch não trắng xám bắn tung tóe lên khung cửa và nền đất.
Máu nóng men theo khe gạch chậm rãi chảy xuống, thậm chí còn bốc hơi nhiệt nhè nhẹ.
Anh Đao còn chưa kịp hét lên một tiếng.
Cơ thể co giật hai cái, ngón tay vẫn giữ nguyên tư thế nắm chặt.
Điếu thuốc rơi xuống vũng máu, bị thấm ướt rồi tắt ngấm.
Người gầy bên cạnh cứng đờ giữa không trung.
Cả người như bị nhấn nút tạm dừng.
Con ngươi co rút dữ dội, miệng há ra nhưng không phát nổi âm thanh nào.
Trong cổ họng chỉ còn tiếng thở khô khốc.
Giây tiếp theo, chị Hồng hét thất thanh.
"A——!!!"
Tiếng hét xé toạc không khí, vang vọng trong hành lang chật hẹp.
Sau tiếng hét ngắn ngủi, cả không gian chìm vào im lặng.
Cuối chiếc bàn dài —
Không biết từ khi nào đã có một cô gái mặc quần yếm ngồi đó.
Tóc tết lệch một bên, gương mặt vô hại nhưng xinh đẹp.
"À, xin lỗi nhé, đó là người yêu của tôi."
Cô gái cười nhẹ, cầm quạt nhựa phe phẩy, bắt chéo chân.
Mọi người chậm rãi quay đầu nhìn cô, mặt đầy hoảng sợ.
"Cũng là tay đấm của tôi nữa, ra tay hơi nặng, thông cảm nha."
Cô đứng dậy, ngoắc tay với hai người kia.
Lúc này họ chẳng dám hó hé câu nào nữa, lập tức bò lết quay về chỗ ngồi.
"Giới thiệu một chút."
"Tôi là Quản trò của ván này."
"Trọng tài trưởng của Hội Trọng tài 12 Thời Thần."
"Mèo."
Túc Miên chắp tay sau lưng.
Tỵ Thời đứng phía sau cô, giống như một kỵ sĩ trầm mặc và trung thành.
Khí chất của cả hai khiến tất cả mọi người toát mồ hôi lạnh.
"Mọi người cũng có thể thân mật gọi tôi là..."
"Viện trưởng."
...
"Mễ Quả! Cậu về rồi!"
"Mễ Quả! Mễ Quả! Bọn mình nhớ cậu lắm~"
Sau màn tự giới thiệu, đám trẻ con đã lén nghe ngoài cửa từ lâu cuối cùng cũng ùa vào.
Quan Tiểu Tiểu đang trốn một góc lười biếng thì bị Túc Miên bắt tại trận.
"Nhà ăn còn cảnh cốt truyện đó, nhân vật chính nhí đây định lười biếng à?"
Quan Tiểu Tiểu bĩu môi, lao tới hôn má Túc Miên một cái rồi chạy biến đi.
Sợ viện trưởng đời trước xông tới chém mình.
Những đứa trẻ khác kéo áo kéo quần Túc Miên không chịu buông.
Cô tiện tay bế một đứa lên, Bong Bóng được cưng chiều đến mức ngơ ngác.
"Mọi người sẽ luôn ở đây sao?"
Túc Miên lắc đầu.
Đám trẻ lập tức thất vọng thở dài.
Tỵ Thời bước tới, cả bọn lập tức nhảy xuống khỏi người Túc Miên.
Người cùng Tỵ Thời tới đây còn có bà lão kia.
Ánh mắt Túc Miên dịu dàng hẳn đi khi nhìn thấy bà, mỉm cười chào hỏi.
"Tốt thật đấy... giờ Mễ Quả biết cười rồi."
Bà nắm lấy tay Túc Miên, yêu thích vô cùng, cứ nhẹ nhàng vỗ lên lòng bàn tay cô.
Ánh mắt liên tục đảo qua giữa hai người.
"Ngay từ đầu ta đã cảm thấy..."
"Sau này hai đứa nhất định sẽ có chuyện gì đó."
"Không ngờ... lại là yêu nhau."
"Thật tốt... thật sự quá tốt rồi..."
Bà cảm thán: "Nhưng đường còn dài lắm..."
"Phải từ từ mà đi..."
Giọng nói ngày càng nhỏ dần.
Bà đã đi xa.
Chỉ còn hai người im lặng cùng ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Trên bức tường hành lang đã kín những nét vẽ nguệch ngoạc của lũ trẻ.
Tiếng cười đùa lúc gần lúc xa.
Ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ, phủ lên cô nhi viện một tầng sáng mộng ảo.
"Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cùng anh ngắm hoàng hôn rồi."
Cô nói.
"Sẽ còn vô số lần nữa."
Anh trả lời.
"Vào mùa hè rực rỡ."
"Trong những ngày tuyết rơi."
"Ngày lễ tình nhân."
"Ở một góc phố lạc đường nào đó."
"Và trong tương lai có em."
Họ luôn tin rằng hai con người tình cờ gặp nhau sẽ không vô duyên vô cớ mà đi tới cuối cùng.
Huống chi còn là trong thế giới vô hạn lưu hỗn loạn này.
Có người than thở số mệnh vội vàng.
Có người cảm khái thế sự vô thường.
Họ đã cùng nhau ngắm một vạn lẻ một lần hoàng hôn.
Ngàn núi vạn sông.
Đều là ký ức chung của chúng ta.
Em nói thích nhìn anh cười.
Vậy nên anh cười.
Bởi vì điều đó sẽ khiến em cảm thấy hạnh phúc.
Tỵ Thời: "Đi thôi, tới thế giới tiếp theo."
Túc Miên: "Phó bản cỡ lớn đó, anh nói xem nếu chúng ta giả làm người chơi thì sao?"
"Vĩnh viễn phụng bồi, nàng thám tử."
(Hoàn chính văn)