Cuối cùng anh moi sạch cả đống dữ liệu của Túc Miên ra, không ngờ càng đào càng nghiện, trực tiếp bắt đầu tấn công vào lõi phần mềm.
Kết quả cuối cùng là máy tính hỏng luôn, vị trí của hai người cũng bị bại lộ.
Món quà bồi thường này Túc Miên thật sự không dám nhận, nói gì cũng không thể nhận. Moi sạch thông tin người ta xong còn nhận quà xin lỗi thì kiểu gì cũng thấy không hợp lý.
Dưới sự từ chối cứng rắn của Túc Miên, hai chị em đành lùi một bước, đổi sang mời họ ăn cơm. Trong bữa ăn, cuộc trò chuyện diễn ra rất bình tĩnh, thậm chí có thể coi là thân thiện.
"Quy tắc là do hai người sửa đúng không?"
Lý Song Song hỏi, Túc Miên cũng không phủ nhận.
Với thân phận cỡ như họ, chuyện xảy ra ở viện nghiên cứu chắc chắn đã đoán được từ lâu. Túc Miên cũng không né tránh, trực tiếp gật đầu thừa nhận. Giọng điệu của hai chị em lập tức trở nên chân thành hơn, nâng ly kính rượu.
"Cảm ơn những gì hai người đã làm."
"Để càng nhiều người có thể sống sót hơn."
Mấy người cụng ly, uống cạn rượu vang.
"Sau này có chuyện gì..."
"Cứ tìm bọn tôi."
"Quan hệ."
"Tài nguyên."
"Tiền bạc."
"Kỹ thuật."
"Đều được."
Thấy hai người chân thành nhìn mình, cuối cùng Túc Miên khẽ cười. Cô thật sự không muốn làm phiền họ, nhưng Tỵ Thời lại bất ngờ lên tiếng.
"Gần đây Miên Miên muốn mở một câu lạc bộ kịch bản giết người. Vừa kiếm tiền, vừa có thể tự sáng tác kịch bản, giúp người chơi nâng cao kỹ năng."
Túc Miên điên cuồng chớp mắt với anh, ra hiệu không cần đâu, nhưng ai đó như không nhìn thấy, vô cùng thản nhiên đưa ra yêu cầu.
"Tiền vốn và địa điểm tôi sẽ lo. Nhưng phần quảng bá vẫn còn thiếu một chút, không biết hai vị có sẵn lòng giúp đỡ không?"
"Không cần đâu không cần đâu..."
"Hiểu rồi."
"Bọn tôi sẽ sắp xếp."
"Cứ cho bọn tôi thông tin, bọn tôi sẽ quảng bá giúp."
Túc Miên còn chưa chen được câu nào, Lý Song Song đã ra lệnh cho người đi chuẩn bị, còn bảo họ tổng hợp tư liệu để tuần sau bắt đầu tuyên truyền.
Túc Miên bất lực, cuối cùng chỉ có thể cảm kích không thôi.
Sau bữa cơm, hai chị em giữ họ lại, nhất quyết muốn Túc Miên và Tỵ Thời chơi ở hội sở một đêm rồi mới về, còn gọi vệ sĩ dẫn đường.
"Rạp phim riêng, suối nước nóng massage, chuỗi dịch vụ của bọn tôi rất rộng, muốn chơi gì cứ thoải mái."
Túc Miên nghe một cách hờ hững, bỗng nhiên thấy rất thú vị. Một nơi nhìn kiểu gì cũng giống hội sở phi pháp, vậy mà chuỗi ngành nghề lại là đồ nướng, suối nước nóng với karaoke.
Giống hệt cảm giác mà cặp sinh đôi kia mang lại — sau lưng là cả đám vệ sĩ, lần đầu tiên khiến người ta có cảm giác như mình là "đại ca xã hội đen".
Nhưng những lời tiếp theo khiến Túc Miên cười không nổi nữa.
"Hội sở bọn tôi cung cấp mọi loại dịch vụ, hai vị muốn làm gì cũng được."
"Phòng chiếu phim có thể đặt chủ đề riêng."
"Suối nước nóng có phòng riêng."
"Trên lầu còn có vài phòng thay đồ, nhiều khách rất thích tìm cảm giác mới lạ ở đó."
"Trang phục hầu gái, kỵ sĩ, kiểu mèo con... À, gần đây còn nhập một bộ váy nhỏ có đuôi, rất đáng yêu."
"Còn có vài món phụ kiện nữa. Kim loại, da thuộc, dây xích mảnh... đeo lên rất hợp khí chất."
"Đương nhiên cũng có vài món đạo cụ nhỏ."
"Mềm mại, có tay cầm, hoặc kiểu mang cảm giác nghi thức hơn."
Khi nói chuyện cô chị còn cố tình bịt tai em gái mình lại. Giọng điệu hơi máy móc, nhưng vẫn khiến người ta nghe ra ý vị mập mờ, để lại khoảng trống ám muội khó nói thành lời.
Túc Miên càng nghe càng thấy sai sai, trực tiếp giơ tay ngắt lời.
"Dừng! Bọn tôi... đi dạo chút rồi về thôi, không làm phiền hai người nữa."
Tỵ Thời bóp nhẹ lòng bàn tay cô, ngẩng đầu nhìn lên cao rồi nói ra câu mà ai đi chơi cũng từng nói: "Ừm, đã tới rồi mà."
Túc Miên mở to mắt, hai má hơi đỏ. Hai chị em nhìn nhau, lập tức phất tay cho vệ sĩ rút đi, thế là Túc Miên đáng thương bị "lôi" đi mất.
Đêm đó hai người quả thật chơi rất vui vẻ, như thể lại quay về ngày trước.
Thỉnh thoảng diễn vai công chúa và nô lệ, ngai vàng cao đặt dưới bậc thềm.
Trói buộc và hiến tế chỉ cách nhau trong một ý niệm.
Lúc thì là cha nuôi và ác ma, chiếc đuôi nhỏ mềm mại có thể tùy ý bẻ cong cùng cặp sừng quỷ, dưới bàn tay anh mà khơi lên cảm xúc mất khống chế. Sự đối đầu giữa quyền uy và phản nghịch khiến tất cả tan chảy trong tiếng nức nở và hơi thở dồn dập.
Ánh đèn lay động, ranh giới giữa các vai diễn dần trở nên mơ hồ qua từng lần thay đổi.
Cuối cùng Túc Miên vẫn không chống nổi sức lực gần như quá mức của Tỵ Thời.
Cô nửa dựa vào lòng anh, khóe mắt ướt đỏ, ý thức chìm nổi giữa tỉnh táo và mê loạn.
Nửa đêm sau, là ngủ thiếp đi hay ngất đi, chính cô cũng chẳng phân biệt nổi.
...
Ánh mặt trời mùa hè gay gắt đến mức có thể nung chảy ánh nắng thành từng lớp nhiệt khí méo mó, nhuộm lá cây thành màu xanh đậm như mực.
Cây lựu già trước cửa "Tiệm trinh thám Mèo Và Rắn" cuối cùng cũng nở rộ những đóa hoa đỏ rực trong mùa hè.
Chú chó Shiba nhỏ nằm bò trước cửa, lưỡi thè dài, bụng phập phồng.
"Phú Quý sao lại ở đây?!"
Cô gái mặc đồng phục công sở cổ đứng màu kaki tay lửng, trên túi áo có logo của quán trinh thám, gọn gàng sạch sẽ, không khó nhìn ra cô là nhân viên ở đây.
Kiều Nhất Nặc bế chú Shiba lên.
"Phú Quý ngoan nào, chúng ta vào tiệm chủ nhân mày thổi điều hòa nhé~"
Nói rồi cô ấy ôm nó đi vào. Chuông gió thủy tinh trên cửa rung lên leng keng, rèm ren trắng bị gió thổi bay, bên trong truyền đến tiếng "Hoan nghênh quý khách" liên tiếp.
Hôm nay là đúng một tháng sau khi "Tiệm trinh thám Mèo Và Rắn" khai trương.
Hoa bóng bay từ lễ cắt băng tháng trước vẫn còn chất ở cửa.
Trong bụi cỏ còn thấy vài dải ruy băng chưa kịp dọn. Quán có tổng cộng ba tầng, mỗi tầng đều rất rộng, đủ loại bối cảnh đều được chuẩn bị đầy đủ.
Áp phích ngoài cửa là quảng cáo đại diện của Trịnh Tử Chu. Trên kệ phía sau quầy thu ngân chất đầy giấy chứng nhận đoạt giải cho các kịch bản gốc, cùng ảnh ông chủ và người yêu đi du lịch khắp nơi.
"Vương Tiểu Nam! Cậu lại chơi game nữa!"
Kiều Nhất Nặc chạy tới quầy lễ tân, trợn mắt quát khiến Vương Tiểu Nam giật mình run tay.
"Ây da, tiệm mình nhiều nhân viên mới như vậy, để họ làm quen công việc chút đi mà."
"Lúc mới tới cậu đâu có nói vậy nha~ nào là chị Túc Miên em nhất định sẽ chăm chỉ làm việc, trong game được chị gánh thì ngoài đời em cũng sẽ góp sức của mình~"
Kiều Nhất Nặc bắt chước giọng cô nàng lải nhải một tràng. Bị làm phiền như vậy, trận game của Vương Tiểu Nam cuối cùng cũng thua luôn.
Cô nàng mếu máo, nhưng lại không dám cãi "người nổi tiếng" bên cạnh đại lão Túc Miên, đành cầm bộ đàm đi làm việc.
Kiều Nhất Nặc mệt tim lắc đầu. Khách kéo đến ngày càng nhiều, cô ấy bắt đầu bận rộn.
"Thầy Hình Xăm, bên này có vài người chơi cấp cao cần anh dẫn bản."
"Còn hai người mới kia, đại sảnh có hai bàn, mau qua đi!"
Adèle và Adrian vội vàng đi ngang qua, trong tay ôm nến điện tử và khăn giấy.
Adèle nói: "Bàn kia còn thiếu nến, mau đem qua đi. Lát nữa cậu làm Quản trò cho 'Tam Xã Tế' đúng không? Vẫn nhớ lời thoại chứ?"
Adrian nhận nến, nhìn cô ấy rồi nuốt nước bọt.
"Tiểu Tầm, chuyện trước đó tôi nói... cô suy nghĩ thế nào rồi?"
Adèle khựng lại, mặt hơi đỏ.
"Làm xong rồi nói sau đi."
Thật ra chính Kiều Nhất Nặc cũng không biết vì sao mình lại bị Túc Miên dụ dỗ tới đây, chưa tới một tháng đã thành quản lý cửa hàng.
Bà chủ này dùng nửa năm trời cắm đầu thiết kế ra một đống kịch bản thần tác rồi mặc kệ hết, chạy theo vị quản trò nào đó ra nước ngoài du lịch mất rồi.