Tiffany ôm giỏ thảo dược mỉm cười với cô, phía sau là Kiều Nhất Nặc đang cười ha hả chạy theo. Ba mẹ cô vẫy tay với cô, trong lòng ôm chú bồ câu trắng nhỏ, cùng rất nhiều người khác đi ngang qua.
Hoàng Bách Ân, Thích Thanh, Trần Mặc, cặp chị em sinh đôi, ông chủ xưởng Vero, Pit...
Bọn họ đều trở thành dáng vẻ ngoài vai diễn của mình.
Có người mặc đồ công trường, mặt mũi lấm lem bụi đất.
Có người mặc vest như một nhân viên bán hàng bôn ba khắp nơi.
Có người công thành danh toại, toàn thân đầy hàng hiệu.
Có người mặc áo blouse thí nghiệm, ánh mắt kiên định.
Dường như họ không chú ý tới Túc Miên, tất cả đều đi về hướng ngược lại với cô.
Cô quay đầu nhìn.
Cuối dòng người là một vùng ánh sáng chói mắt.
Mà khi cô quay lại lần nữa, trước mặt đã xuất hiện một người.
Anh đeo mặt nạ, mặc bộ vest chỉnh tề như lần đầu gặp gỡ, khom người lịch thiệp đưa tay phải về phía cô.
Túc Miên giơ tay đặt lên tay anh.
Người đàn ông dẫn cô bước về phía trước.
Khung cảnh cuối cùng dừng lại bên một chiếc bàn tròn.
Tý Thời chống gậy, cúi sâu người trước cô.
Đinh ——
Một âm thanh vang lên đánh thức cô.
Túc Miên mở mắt, cổ họng khô khốc, đầu óc sốt đến choáng váng.
Khung cảnh ngoài cửa sổ tàu đột nhiên không còn mờ ảo nữa, mà trở thành phong cảnh chân thật, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Con tàu chạy sát đường bờ biển.
Ánh mặt trời phủ lên đầu sóng lấp lánh.
Từng lớp sóng nối tiếp nhau kéo dài tới tận phương xa.
Màu nước biển còn nhạt hơn cả bầu trời.
Đảo nhỏ và bãi cát.
Hải âu và hàng dừa.
Xa gần đều đẹp không sao tả xiết.
Rực rỡ, nhưng lại không chân thực.
Túc Miên day day đầu đứng dậy.
Ngoài cửa, Nguyễn Nhuyễn đã thay váy dài từ lúc nào, quỳ hai chân trên ghế, cầm máy ảnh liên tục chụp cảnh ngoài cửa sổ.
"Cửa phòng lái mở chưa?"
Nguyễn Nhuyễn lắc đầu.
"Không biết nữa, tôi cũng vừa mới tỉnh."
Dường như cô ta đã thả lỏng hoàn toàn.
Giống như thật sự tới đây du lịch vậy.
Hoặc có lẽ cô ta biết rõ mình là hung thủ, chắc chắn sẽ thắng.
Túc Miên không nói gì.
Nhìn dáng vẻ vui vẻ phấn khởi của cô ta, cô quyết định không làm phiền, một mình đi về phía đầu tàu.
Khi Túc Miên đẩy cửa phòng lái ra, ánh nắng đang xuyên chéo qua lớp kính bẩn, kéo thành từng cột sáng mờ đục trong không khí.
Cô nheo mắt nhìn quanh không gian chật hẹp.
Không có thùng phiếu.
Cũng không có bất cứ thứ gì dùng để bỏ phiếu.
Cô bước lên một bước, dưới chân giẫm phải thứ gì mềm mềm.
Cúi đầu nhìn—
Là một tờ quảng cáo du lịch nhàu nhĩ, in dòng chữ "Tour đảo Mariso ba ngày", đã bị nắng làm bạc màu.
Kính trước bảng điều khiển phủ một lớp bụi dày, như đã rất lâu không có ai lau chùi.
Theo bản năng, Túc Miên giơ tay dùng lòng bàn tay lau đi một mảng nhỏ.
Bên dưới lớp bụi—
Hiện ra hàng chữ đỏ chói mắt.
【Phó bản này chỉ có thể sống sót một người】
Túc Miên nhìn chằm chằm mấy chữ đó.
Máu toàn thân như bị rút sạch, lạnh từ đỉnh đầu xuống tận gan bàn chân.
Lẽ ra cô nên biết từ lâu rồi.
Ngay từ khoảnh khắc bước lên tàu.
Ngay từ lúc biết mỗi người đều là hung thủ.
Cô nên hiểu mới phải.
"Tìm được chỗ bỏ phiếu chưa?"
Giọng Nguyễn Nhuyễn vang lên phía sau.
Túc Miên lập tức quay người.
Không biết từ lúc nào Nguyễn Nhuyễn đã đi theo tới đây, đang nghiêng đầu đứng ở cửa phòng lái. Ánh mặt trời chiếu từ phía sau cô ta vào, tạo thành bóng mờ dịu nhẹ trên gương mặt.
"Chưa."
Túc Miên nghe thấy giọng mình khàn đặc vì sốt.
Nguyễn Nhuyễn "ồ" một tiếng.
Ánh mắt cô ta vượt qua vai Túc Miên, dừng trên hàng chữ máu phía sau.
Biểu cảm không hề thay đổi, chỉ chớp mắt một cái.
"Vậy phải làm sao đây?"
Giọng cô ta nhẹ bẫng, như đang hỏi tối nay ăn gì.
Túc Miên không trả lời.
Cô nghiêng người lách qua Nguyễn Nhuyễn, quay về toa tàu.
"Cô định giết tôi sao?"
Tiếng Nguyễn Nhuyễn vang lên phía sau.
Túc Miên khựng lại.
Đầu ngón tay khẽ run.
Người phía sau chậm rãi tiến lên, đưa con dao cho cô.
Mà khuôn mặt của Nguyễn Nhuyễn cũng trong khoảnh khắc biến đổi.
Gương mặt ấy—
Là gương mặt của Kiều Nhất Nặc.
"Giết tôi đi, cô sẽ thắng."
"Người bạn cùng phòng thân yêu nhất của tôi... giết tôi đi..."
Hơi thở Túc Miên run rẩy.
Cô nhắm mắt lại.
Nghe giọng nói ngày càng quen thuộc kia bảo mình giết cô ấy, đầu óc hỗn loạn vô cùng.
"Cô đoán ra từ sớm rồi mà, đúng không?"
"Tôi là Kiều Nhất Nặc đó, người bạn thân nhất của cô."
Kiều Nhất Nặc bước tới trước mặt cô, cười hì hì nhìn cô.
"Tôi sẽ không làm hại cô đâu."
"Giết tôi đi, cô lập tức có thể thông quan rồi."
Túc Miên khe khẽ lắc đầu.
Đôi môi run rẩy, từng bước lùi về sau.
Kiều Nhất Nặc lại từng bước ép sát, hướng lưỡi dao về phía mình, muốn cô nhận lấy.
"Cô không phải Kiều Nhất Nặc."
Túc Miên tự nói với bản thân.
"Nói gì vậy, tôi là Kiều Nhất Nặc mà."
"Tôi còn giúp cô chăm sóc mèo tam thể nữa."
"Còn cùng cô trải qua hai phó bản... à không đúng, giờ là ba cái rồi."
Hai tay Túc Miên siết chặt.
Tim đập như trống dồn.
Đầu óc trống rỗng.
Cô biết đó không phải Kiều Nhất Nặc.
Chỉ cần giết cô ta, cô có thể thắng, có thể sống sót.
Nhưng cô không xuống tay được.
Cô không thể giống như lúc giết Vương Nghiên hay Chu Diệc Thần mà giết Kiều Nhất Nặc.
Dù người trước mặt chỉ là giả dạng.
Trong cơn mơ hồ, cô dường như đã thấy cơ thể ấm áp kia bị mình đâm xuyên một nhát dao.
Máu tươi phun trào.
Gương mặt quen thuộc lộ ra vẻ đau đớn với cô.
Bên tai vang lên từng đợt ù tai.
Túc Miên đau đớn ngồi xổm xuống, nước mắt tràn khỏi hốc mắt.
Hai tay run rẩy bịt chặt tai mình.
Lại tới nữa rồi.
Những điềm báo đáng sợ đó.
Những cơn ác mộng theo cô suốt nửa đời trước.
Chúng hiện lên rõ ràng trong đầu cô.
Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?
Kiều Nhất Nặc sẽ chết dưới tay cô.
Không, không đúng.
Đó không phải Kiều Nhất Nặc.
Đừng nghĩ nhiều nữa.
Giết cô ta đi.
Giết cô ta...
Kiều Nhất Nặc cũng ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô, nhét con dao vào tay cô.
Túc Miên run tới mức gần như không cầm nổi.
Người trước mặt lại mạnh mẽ nhét chuôi dao vào lòng bàn tay cô.
"Giết tôi đi."
"Giết Kiều Nhất Nặc đi..."
"Không... đừng..."
Túc Miên th* d*c dữ dội.
Những giọng nói trong đầu khiến toàn thân cô lạnh buốt tận xương.
Chỉ có duy nhất một giọng nói dịu dàng chậm rãi vang bên tai.
"Miên Miên, nhắm mắt lại."
"Để tôi dạy em đàn hạc thêm một lần nữa, được không?"
Túc Miên co vai lại, ôm chặt cánh tay mình, không đáp lời.
"Đừng nghe những âm thanh khác."
"Thả lỏng đi."
"Tất cả chỉ là một giấc mơ thôi."
Giọng nói ấy không vội vàng, cũng không ép buộc.
Giống như đang từ một nơi rất xa, chậm rãi tiến lại gần.
"Dây thứ nhất ở đây."
Đầu ngón tay Túc Miên khẽ khép lại, như thể thật sự chạm vào một sợi dây đàn vô hình.
Trong đầu vang lên một tiếng rung khe khẽ, giống như gió lướt qua mặt hồ.
"Đúng rồi."
"Hãy để những âm thanh nối liền với nhau."
"Âm trầm ở dưới, âm cao ở trên."
"Chúng sẽ bao bọc lẫn nhau."
Túc Miên chìm vào ký ức.
Cô bắt đầu nhớ lại vị trí những dây đàn, cùng cách mình từng tạo nên giai điệu ấy.
Những âm thanh đáng sợ dần dần lùi xa.
"Mỗi lần gảy dây..."
"Đều là em đang khống chế chúng."
"Không phải chúng khống chế em."
Sự rung động của dây đàn trở nên hoàn chỉnh, tròn đầy và ổn định.