Con rắn ấy là một con rắn đen, đen đến mức như mặt nước sâu trong đêm tối, dưới ánh tự nhiên còn phản chiếu sắc cầu vồng mờ ảo.
Lão Mao cầm chiếc kẹp than lao ra, hung hăng chọc vào nó. Da rắn bị sức nóng làm bốc khói, nó co rúm người, thè lưỡi rồi bò khỏi cổng nhà họ Mao.
...
Bên ngoài sân, con ngõ yên tĩnh lạ thường.
Con rắn đen không bỏ đi xa, nó cuộn mình nghỉ bên rễ cây hòe già nhô lên trước cổng nhà họ Mao, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn vào trong sân, cứ như không nỡ rời đi.
Trời dần tối hẳn.
Một bóng người tập tễnh bước tới từ đầu ngõ.
Là một ông lão, lưng gồ ghề nhấp nhô như đang giấu thứ gì đó dưới lớp áo, hoặc vốn dĩ cơ thể đã như vậy.
Trong tay ông xách một chiếc túi vải cũ.
Nhìn kỹ còn có thể thấy cái đuôi chuột phía sau lưng ông.
Tý Thời thở dài.
"Mi chắc chắn ta sẽ tới cứu mi đúng không, thằng nhóc thối."
Con rắn chẳng hiểu ông nói gì, chỉ thè lưỡi, lùi người ra sau.
Ai ngờ ông lão nhìn có vẻ chân tay chậm chạp ấy lại nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, chộp lấy đầu rắn rồi nhét vào túi.
"Mười hai tượng hợp khế thành vòng, vừa là lưỡi dao vừa là lá chắn của nhau, dìu nhau tiến bước giữa dòng chảy thời tự."
"Sinh diệt không rời."
"Dù mi không cầu xin ta, ta cũng sẽ đến."
Ông lẩm bẩm với bầu trời, khẽ thở dài rồi quay người đi về phía làng Á Sơn.
Viên Tĩnh vừa giặt đồ xong, thấy ông lão trở về thì mỉm cười.
"Ba, ba lại đi đâu loanh quanh thế?"
Ông lão hừ một tiếng.
"Đi xem con rể tương lai của con."
...
"Hứa Thanh Thanh ngất rồi!!!"
"Trời ơi mau gọi cố vấn học tập tới đi!"
"Gọi xe cấp cứu trước đã... hai cậu mau đỡ cô ấy."
Hành lang ký túc xá hỗn loạn thành một đoàn.
Kiều Nhất Nặc nhặt điện thoại lên, ánh mắt mờ mịt, mất một lúc mới nhớ ra chuyện xảy ra trước khi bước vào trò chơi kịch bản vô hạn.
Hứa Thanh Thanh ngất rồi.
Cô ấy còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Hứa Thanh Thanh đã bị mấy người bạn thân thường ngày dìu ra ngoài, tựa vào ghế ở cửa hành lang.
Một cô gái trong số đó đã khóc không thành tiếng.
Quản lý ký túc vội vàng chạy lên lầu, quát một tiếng đuổi hết những người tới xem náo nhiệt.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Kiều Nhất Nặc im lặng đứng trong phòng nhìn cảnh ấy, nhặt điện thoại bỏ vào túi mà chẳng buồn để ý video ngắn đang phát trên màn hình, rồi cũng đi ra xem tình hình của Hứa Thanh Thanh.
Vài phút sau, cô ấy được khiêng xuống lầu.
Cố vấn là một phụ nữ tóc ngắn còn khá trẻ, sau khi nhìn xe cứu thương đưa người đi liền lập tức gọi điện cho phụ huynh, rồi mới tới phòng của Kiều Nhất Nặc và Túc Miên để hỏi tình hình.
"Xin lỗi cô Cung, thật ra trước đó sức khỏe của Hứa Thanh Thanh đã có gì đó không ổn rồi, nhưng lúc ấy bọn em bận việc riêng nên quên báo cho cô."
Cung Văn Lộ xua tay.
"Không sao, bình thường em ấy có triệu chứng gì?"
Kiều Nhất Nặc nghĩ ngợi.
"Ờm... kiểu như mắt rất khó chịu, thường xuyên không mở ra nổi, rồi một ngày chỉ ăn một bữa, nửa đêm còn thỉnh thoảng nôn nữa. Những cái khác thì em không rõ."
Cô ấy bình thản kể lại, nhưng lại thấy sắc mặt của Cung Văn Lộ ngày càng khác lạ, thậm chí có thể gọi là hoảng sợ.
Cô ấy mím môi rồi nhìn sang hai người.
"Cơ thể các em... thế nào?"
Kiều Nhất Nặc chớp mắt.
"Em? Em ổn mà."
"Thế Túc Miên?"
Cung Văn Lộ nhìn sang, chỉ thấy Túc Miên cúi đầu im lặng, dường như chẳng nghe thấy họ đang nói gì.
Kiều Nhất Nặc dùng khuỷu tay huých cô.
Cô gái chậm rãi ngẩng đầu.
"Sao thế?"
"Ờm... bạn học Túc Miên, em có chỗ nào thấy khó chịu không?"
Túc Miên lắc đầu, không nói gì.
Điện thoại của Cung Văn Lộ lại reo lên, cô vội vàng rời đi.
"Túc Miên, cậu ổn chứ?"
"Không sao."
Kiều Nhất Nặc nhìn kiểu gì cũng thấy cô chẳng giống người không sao chút nào.
Mất hồn mất vía, đôi mắt vô thần, cảm giác như giây tiếp theo sẽ gục luôn.
Ánh mắt cô ấy chậm rãi hạ xuống, thấy đầu ngón tay Túc Miên đang v**t v* mặt dây chuyền trước ngực, khẽ khựng lại.
Kiều Nhất Nặc muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chẳng nói gì cả.
Tiếng còi xe cứu thương ngoài cửa sổ đã xa tới mức không nghe thấy nữa, thay vào đó là tiếng khóc mơ hồ từ phòng bên cạnh.
Lúc này cô mới nhận ra chẳng biết từ bao giờ cả tầng lầu đã yên tĩnh đến đáng sợ.
Bình thường giờ này ngoài hành lang phải đầy tiếng dép lê lạch bạch chạy qua chạy lại xin nước nóng.
Cô bước tới cửa nhìn ra ngoài.
Cửa phòng ký túc đối diện mở toang, ba cô gái chen chúc ở giường tầng dưới, một người ôm đầu gối vùi mặt vào cánh tay, vai run lên từng chập.
Xa hơn một chút, trước cửa phòng khác có người ngồi xổm gọi điện thoại, giọng nói rất nhỏ, nhưng hành lang quá trống trải nên vẫn nghe loáng thoáng.
"Ừm, vẫn đang đợi kết quả... không biết nữa, cố vấn bảo tạm thời cách ly trước..."
Cô gái ấy là bạn của Hứa Thanh Thanh, hai người thường xuyên cùng đi học, cùng ăn cơm ở căn tin.
Kiều Nhất Nặc thu hồi ánh mắt, lấy điện thoại ra.
Màn hình vừa sáng lên, thông báo đã gần như làm thanh trạng thái nổ tung.
Nhóm lớp: 99+.
Cô nhấn vào, lướt lên vài màn hình.
【Có ai biết Hứa Thanh Thanh bị gì không?】
【Không biết nữa, mấy hôm trước cậu ấy còn nói mắt khó chịu, tôi tưởng thức khuya thôi...】
【Đệt, hôm qua cô ấy còn ăn cơm cùng tôi, tôi không sao chứ???】
【Mới nghe bạn bên khoa Y nói hôm nay bệnh viện trường tiếp nhận hơn ba mươi ca, triệu chứng đều là nhìn mờ, buồn nôn, có người còn sốt】
【???】
【Bạn cùng phòng tôi cũng vậy, tối qua nôn cả đêm, sáng nay tới bệnh viện trường thì bị chuyển đi luôn】
【Mọi người xem tin tức chưa?】
Tin nhắn này không ai trả lời.
Kiều Nhất Nặc thoát ra, mở Weibo.
Hot search đứng đầu là một từ khóa cô ấy chưa từng thấy.
Cô ấy nhấn vào.
Tin ghim đầu tiên là một bản tin nhanh đăng nửa tiếng trước.
【#Nhiều thành phố xuất hiện triệu chứng nhiễm trùng mắt không rõ nguyên nhân# Bộ Y tế đã vào cuộc điều tra, chuyên gia cho biết hiện chưa phát hiện bằng chứng lây từ người sang người】
Cô ấy kéo xuống.
Tin thứ hai, thứ ba, thứ tư.
Bình luận đứng đầu có hơn mười nghìn lượt thích:
"Nếu không phải người lây người, vậy là cái gì lây người?"
Cô ấy không đọc tiếp nữa.
Điện thoại rung lên, là thông báo mới trong nhóm lớn của khóa:
【Thông báo khẩn: Theo chỉ thị của ban phòng chống dịch nhà trường, từ 7 giờ tối nay tất cả các tòa ký túc sẽ tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn bộ sinh viên. Đề nghị tất cả sinh viên ở yên trong phòng, không ra ngoài nếu không cần thiết.】
Kiều Nhất Nặc ngẩng đầu nhìn cuối hành lang.
Ở đó có một ô cửa sổ, ngoài trời xám trắng, không còn nhìn ra được là mấy giờ nữa.
Cô ấy bỗng thấy lạnh.
Khoảng sáu giờ rưỡi, dưới lầu bắt đầu có động tĩnh.
Kiều Nhất Nặc đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Ba chiếc xe tải nhỏ màu trắng dừng trước căn tin khu A, trên thân xe in dòng chữ xanh "Trung tâm kiểm soát dịch bệnh".
Cửa xe mở rộng, vài người mặc đồ bảo hộ đang chuyển đồ xuống.
Thùng nhựa.
Hộp giấy.
Còn có mấy chiếc thùng giữ nhiệt màu bạc.
Không biết từ lúc nào Túc Miên cũng đã đứng bên cửa sổ.
Hai người im lặng nhìn xuống dưới.
Người bên dưới làm việc rất nhanh, chỉ vài phút đã chuyển xong hết đồ.
Đúng lúc ấy, loa phát thanh ngoài hành lang vang lên giọng của cô quản lý ký túc:
"Các bạn từ tầng một đến tầng ba, mang theo CMND và thẻ sinh viên, xuống lầu theo thứ tự phòng."