Lời còn chưa kịp nói hết, cô gái đã chủ động chặn môi anh lại.
Hơi thở giao hòa, khoảnh khắc đôi môi chạm nhau vừa mềm mại vừa nóng bỏng.
Bên tai là tiếng tim đập rung động, nhiệt độ truyền dọc theo thần kinh, thẳng tới tận đáy lòng, đầu lưỡi quấn quýt triền miên.
Cô theo bản năng nhắm mắt, nhưng lại nếm được vị mằn mặn, chỉ có thể ôm sát hơn, hôn đến mức khó thở cũng không chịu tách ra.
Bàn tay người đàn ông siết chặt cô trong lòng, như muốn hòa cô vào cơ thể mình.
Khi tách ra, trán hai người vẫn tựa vào nhau, cả hai đều đang th* d*c, chóp mũi còn chạm nhẹ vào nhau, bàn tay anh hết lần này tới lần khác vuốt dọc mái tóc dài của cô.
Nụ hôn nóng bỏng ấy giống như một cơn bão bất ngờ cuốn sạch mọi bất an và do dự, chỉ để lại bến cảng bình yên và ấm áp của hiện tại.
...
Ngày hôn lễ, trước đại trạch nhà họ Mao vô cùng náo nhiệt.
Tiếng nhạc vang trời, dải lụa đỏ trải dài từ cổng tới tận bên ruộng lúa.
Ông Mao mặc áo gấm mới tinh, đứng trên bậc đá chắp tay chào khách khứa, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.
Tòa nhà ba tầng dán đầy chữ "Hỷ" đỏ rực, trong đó còn có vài tờ do người chơi cắt, thậm chí cả chữ "hỷ" do Túc Miên cắt.
Hơn chục bàn tròn lớn được vây kín bởi ghế nhựa đỏ.
Giữa đồng ruộng vang lên tiếng pháo nổ, khắp nơi đều là không khí vui mừng náo nhiệt.
"Đón tân nương! Đón tân nương!"
"Kính thưa quý vị khách quý, các bậc phụ lão hương thân, hôm nay chúng ta cùng tụ họp trong ngày lành tháng tốt..."
Hôn lễ dường như đã lược bỏ khá nhiều bước.
Cũng có lẽ để phù hợp với giai đoạn bỏ phiếu, nên cố tình giản lược những tình tiết không cần thiết.
Các người chơi đứng trước đại trạch.
Bộ giá y phượng quan hà bội treo cách đó không xa, trang trọng khí phái, đậm nét phương Đông, nhưng đối với họ lại là sự tồn tại vô cùng chói mắt.
Bởi với họ, ai mặc đồ cô dâu thì đồng nghĩa người đó chính là hung thủ.
Nhưng hiện tại vẫn chưa ai chắc chắn, mọi người còn đang tranh luận gay gắt.
Tiffany tranh thủ lúc này nói ra phát hiện hôm qua.
"Loại thảo dược đó vốn không phải kim ngân hoa, mà là dương kim hoa. Hung thủ đã đầu độc nạn nhân chứ không phải chết đuối."
Tôn Nhị trợn to mắt.
"Vậy tức là... hung thủ thật ra cũng có chứng cứ ngoại phạm?"
Tiffany gật đầu.
"Đúng vậy."
Tôn Nhị: "Thế thì thật ra ai cũng có hiềm nghi."
"Cô quên giấy cắt rồi." Tiffany lắc đầu, giọng trầm xuống. "Trong phòng hung thủ còn có giấy cắt, chứng tỏ tân nương nhất định phải biết cắt chữ 'Hỷ'. Ngoài Lý Mỹ Lệ và Kiều Phú Quý ra, ba chúng ta đều chỉ biết cắt cửa sổ hoa."
Kiều Nhất Nặc chấn động mạnh.
Cửa sổ hoa của cô ấy chẳng phải là bắt chước theo Túc Miên mới qua được sao? Nhưng sau đó tại sao Túc Miên lại cố tình cắt sai... chẳng lẽ...
"Kiều Phú Quý?"
Tiffany đưa tay vẫy trước mặt Kiều Nhất Nặc, cô ấy lúc này mới hoàn hồn.
"Hả?"
"Cô nhìn ai để cắt chữ Hỷ vậy?"
Mọi người đều nhìn cô ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, mồ hôi lạnh của Kiều Nhất Nặc túa ra, cô ấy nuốt nước bọt, tim đập như trống dồn.
Im lặng rất lâu, đến mức mọi người bắt đầu nghĩ ấy cô không nghe thấy, cô ấy mới lên tiếng.
"Tôi... tôi nhìn cặp song sinh cắt. Tôi với Lý Mỹ Lệ đều không biết."
"Ồ, vậy thì hung thủ nằm trong ba chúng ta rồi."
Tiffany không nghi ngờ gì, quay sang tiếp tục phân tích.
Hiện tại, người đáng nghi nhất vẫn là Tôn Nhị.
Bởi vì dấu tay máu kia khớp với cô ấy.
Nhưng Tôn Nhị biết rõ mình không phải hung thủ, cô ấy cúi đầu, cau mày thật chặt.
"Tân lang! Tân lang!"
Bên phía khách khứa lại bắt đầu reo hò.
Chỉ thấy người đàn ông kia dáng người cao lớn, đầu đội lễ quan đính tua đỏ.
Khí chất nguy hiểm nhưng cao quý, hoàn toàn không giống một chú rể bình thường.
Tỵ Thời cong môi cười, gương mặt hoàn mỹ đến mức mê hoặc lòng người.
Sau đó anh nhìn về phía người chơi.
"Đường núi sâu hẹp đón tân nương, chiêng trống vang lên đổi da thịt, kẻ được khiêng vào cửa đều mặc áo đỏ."
"Kẻ ở lại trong làng... mới được gọi là tân nương."
Giọng nói lười biếng kéo dài khiến mấy người chơi lạnh sống lưng.
Kiều Nhất Nặc trợn mắt.
"Chẳng phải Mạnh Nhã Nhã nói anh trông bình thường sao?"
Tiffany lắc đầu, nhìn quanh một vòng rồi cuối cùng nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Mèo Ragdoll đâu?"
Lời này vừa nói ra, mấy người mới bừng tỉnh.
"Đúng rồi, Lý Mỹ Lệ đâu?"
"Xin mời người chơi tiến lên bỏ phiếu."
"Tân nương... tân nương..."
Quản trò và khách khứa đồng thời lên tiếng.
Đám người bên bàn tròn nhìn chằm chằm khiến các người chơi tê cả da đầu, phía trên còn liên tục thúc giục.
Kiều Nhất Nặc không ngồi yên nổi nữa, đứng bật dậy định đi bỏ phiếu.
Dù không biết vì sao Túc Miên lại làm vậy, nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không bỏ phiếu cho Túc Miên.
Việc này có hơi thiếu đạo đức, nhưng bản thân cô ấy vốn cũng chẳng có giới hạn đạo đức gì, sự lựa chọn lúc này hoàn toàn là bản năng muốn bảo vệ.
Nói rồi, cô ấy bước lên phía bục của MC.
Trên đó đặt vài phong bao đỏ, bỏ tiền vào phong bao của ai thì nghĩa là bỏ phiếu cho người đó.
Cô ấy quyết định bỏ cho Tôn Nhị.
Ngay lúc cô ấy định bước tới—
"Đợi đã."
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Mọi người ngẩng đầu nhìn.
Là Túc Miên.
Cô mặc hôn phục kiểu Trung, hoa văn phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng trên nền đỏ sẫm.
Phượng quan trên đầu đính bảo thạch màu chu sa, khẽ lay động phản chiếu ánh sáng lưu ly, khiến gương mặt cô càng thêm trắng trẻo tinh xảo.
Mày mắt thanh lệ, đôi môi như cánh anh đào vừa nở.
Thần sắc bình tĩnh ung dung, cao quý mà tao nhã.
Cả người như bước ra từ tranh cổ, trang nghiêm, mỹ lệ nhưng vẫn mang theo sức sống linh động.
Tựa như hình ảnh đẹp nhất giữa đất trời, tĩnh lặng đến mức khiến người khác nín thở.
Rõ ràng đẹp đến vậy, nhưng lại không đúng lúc chút nào.
Vì sao cô lại mặc váy cưới vào thời điểm này?
Túc Miên không để ý ánh mắt khác thường của người chơi.
Cô nhấc váy bước xuống bậc thềm, đứng trên thảm đỏ, đối diện với ánh mắt kia—ánh mắt hoàn toàn không thể rời khỏi cô.
Gió thổi tung phượng quan của cô, rèm châu lay động theo gió.
Thần sắc cô lạnh nhạt, lời nói ra khiến cả hội trường chấn động.
"Tôi là tân nương."
Trong nháy mắt, tất cả người chơi phía bên kia đều bật đứng dậy.
Đồng tử Kiều Nhất Nặc co rút, đứng sững như mất hồn.
Tiffany khó hiểu ngẩng đầu lên, nhưng thấy sắc mặt Kiều Nhất Nặc không đúng, lúc này mới nhận ra Túc Miên không phải nói đùa.
Nhưng...
Chuyện này quá đột ngột.
Và tại sao cô lại đột nhiên nói ra điều đó?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người cô, nhưng chính cô lại chẳng hề hoảng loạn.
"Tôi tự thú. Tôi là hung thủ."
"LÝ MỸ LỆ!!!"
Kiều Nhất Nặc lao tới, phát điên hét lớn: "Cậu đang làm cái gì vậy?!"
Cô ấy đã đoán được Túc Miên là hung thủ rồi, thậm chí còn chuẩn bị bỏ phiếu cho người khác.
Ai ngờ Túc Miên lại tự thú ngay lúc này.
Cô ấy thậm chí còn muốn xông lên xem Túc Miên có phải bị ai đoạt xác không, nhưng lập tức bị Tiffany kéo lại.
"Cô kéo tôi làm gì?"
Tiffany lắc đầu.
"Trạng thái của cô ấy không đúng."
Kiều Nhất Nặc nhìn sang.
Cô phát hiện cả người Túc Miên đang vô cùng căng thẳng, nhưng khóe môi lại cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Lần theo ánh mắt cô, Kiều Nhất Nặc nhận ra—
Túc Miên đang nhìn Mao Vinh Tuấn.
Và trong mắt cô, chỉ có một mình anh.
Ánh mắt giao nhau.
Như đã sớm nhìn thấu ý đồ của cô gái.
Ánh mắt anh khẽ chuyển động, đôi mày nhíu chặt.
Không khí yên lặng một giây.
Sau đó khách khứa lập tức reo hò vang dội.
"Đón tân nương! Đón tân nương!"