"Vậy nên người đốt tiền giấy thật ra là Phùng Lệ Bình? Ông của hung thủ đã chết, chuyện này có liên quan tới Phùng Lệ Bình không? Có khi nào... hồn ma của ông ấy vẫn còn trong căn nhà này?"
Vừa nghe Tiffany nói vậy, Mạnh Nhã Nhã và Kiều Nhất Nặc lập tức ôm nhau co rúm thành một cục, chỉ mong trời đừng có thứ gì bất ngờ chui ra dọa họ nữa.
Lúc này Túc Miên đột nhiên lên tiếng:
"Ông của hung thủ chắc đã mất từ lâu rồi. Nếu nơi này còn đang tổ chức tang lễ thì không hợp lý với chuyện đầu thất."
Tiffany gật đầu: "Cậu nói đúng."
Túc Miên chớp chớp mắt, đột nhiên có hơi khó nói tiếp. Hai người này cứ hễ cô mở miệng là ánh mắt đầy sùng bái, cô nói gì cũng "đúng đúng đúng", khiến Túc Miên có cảm giác thắng mà chẳng vẻ vang gì.
"Vậy nên linh hồn của ông ấy chắc đã được đưa đi từ lâu rồi. Dấu tay máu trên cửa sổ... có khi nào là do hung thủ cố ý để lại nhằm dọa Phùng Lệ Bình bỏ đi không?"
Cô cố tình hạ thấp tầm quan trọng của lá thư, chuyển hướng chú ý của mọi người sang cửa sổ. Bởi một khi họ nghi ngờ dấu tay máu có liên quan tới hung thủ thì sẽ đi lệch hướng rất xa.
Tôn Nhị: "Có lý."
Tôn Cửu: "So thử đi."
Thế là mọi người tiến lên đối chiếu. Tay của Túc Miên nhỏ hơn dấu tay máu một vòng, dù sao đó cũng là tay em trai cô chứ không phải tay cô.
Còn có ai khớp với dấu tay đó hay không thì hoàn toàn dựa vào vận may.
Các người chơi lần lượt đưa tay lên so sánh, cuối cùng người khớp với dấu tay là Tôn Nhị và Mạnh Nhã Nhã. Trùng hợp thay hôm qua cả hai đều có thời gian gây án, mức độ đáng nghi lập tức tăng vọt.
Đã tới giờ xe ôm quay lại đón. Vẫn còn vài căn phòng chưa kịp kiểm tra, nhưng cũng không gấp. Hơn nữa mỗi nơi ở còn có nhiệm vụ hôm nay chưa hoàn thành, nên mọi người quyết định quay về trước.
Vừa bước vào sân, Mao Ninh đã chạy tới ôm lấy Túc Miên. Cô bé vừa gội đầu xong, cả người tỏa hương yến mạch dịu nhẹ.
"Chị dâu hôm nay đẹp quá đi."
Túc Miên xoa đầu cô bé, dắt tay Mao Ninh trở về Mao trạch. Mao Ninh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn cô: "Hôm nay trong nhà mất điện rồi."
Túc Miên khựng lại: "Vậy à."
【Đinh đoong – Nhiệm vụ hôm nay của khu nhà ở đã được phát hành, xin chú ý kiểm tra.】
"Em sợ lắm, hơi không dám vào nữa."
Cô bé rụt cổ, nhìn cánh cổng chính đen kịt chớp chớp mắt, trông có vẻ thật sự rất sợ.
"Chị dâu, em không vào đâu. Chị giúp anh trai tìm ba thứ phát sáng trên tầng ba nhé. Thắp sáng chúng thì cả căn nhà sẽ sáng trở lại."
"Được."
Túc Miên gật đầu, buông tay Mao Ninh rồi bước vào bóng tối.
Vừa bước vào một bước, cửa đã tự động đóng sầm lại, đúng kiểu chẳng nhìn thấy gì thật.
Rèm cửa đều bị kéo kín, không lọt nổi chút ánh sáng nào, gần như không thể đi lại.
Túc Miên chỉ có thể lần theo tường mà đi. Cô đã sống trong căn nhà này một ngày nên đại khái nhớ đường, nhưng ba thứ phát sáng kia sẽ ở đâu đây?
Cô men theo tường đi tới phòng bếp. Ngoài một đống bí đỏ, bí đao và cải trắng trên sàn thì chẳng có gì khác.
Phòng khách thậm chí còn sạch hơn mấy hôm trước. Cô lần mò phía trước, đột nhiên chạm phải một vật hình chữ nhật lạnh ngắt, mắt lập tức sáng lên.
Là TV.
Nếu bật được TV lên... liệu có tính là thứ phát sáng không?
Thế là cô lần theo viền TV, chạm được một cái nút. Màn hình lập tức hiện nhiễu, phát ra tiếng rè rè.
Túc Miên lùi lại hai bước, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.
【Chúc mừng ký chủ, đèn tầng một đã được thắp sáng. Xin hãy tới tầng hai.】
Túc Miên vừa định đi thì màn hình nhiễu đột nhiên tắt phụt, trong màn hình dần hiện lên một bóng người rồi càng lúc càng rõ ràng.
Hai cánh tay bất ngờ thò ra từ trong TV, bám lên khung màn hình.
Một cái đầu cúi thấp từ từ chui ra, chỉ thấy mái tóc đen dài. Nó hú hét loạn lên, cố dọa Túc Miên bỏ chạy.
Nhưng cô gái đứng yên không nhúc nhích. Cô nhướn mày, tiện tay kéo một sợi tóc của con quỷ kia. Nó lập tức đờ người.
"Mao Ninh?"
Con quỷ: "...Chị nhận nhầm rồi."
Túc Miên lại tự nói tiếp:
"Ừm, cũng phải. Quỷ khác chắc không nhỏ con như em để chui vừa TV đâu."
Cô cong mắt cười: "Với cả, lần sau giả ma thì đừng gội đầu."
Mao Ninh vừa chui ra, mùi yến mạch đã bay thẳng vào mũi cô rồi.
Mao Ninh cụp đầu xuống, vén tóc ra, vẻ mặt thất bại: "Chị dâu mau lên tầng đi..."
Túc Miên bật cười khẽ, kéo cô bé ra khỏi TV rồi đi lên lầu.
Tầng hai ngoài phòng ngủ của Túc Miên còn có một phòng giặt đồ. Ban công đã bị bịt kín, không cho lọt chút ánh sáng nào.
Bên trong cùng còn có một căn phòng khác, nhưng cửa khóa chặt không mở được. Cô áp tai lên cửa nghe thử, bên trong hoàn toàn im lặng, thế là chuyển sang phòng giặt.
Bên trái là chiếc máy giặt kiểu cũ, bên phải là một chiếc gương hình vòm. Túc Miên đưa tay kéo sợi dây treo từ phía trên xuống, vòng đèn quanh gương lập tức sáng lên.
【Chúc mừng ký chủ, đèn tầng hai đã được thắp sáng. Xin hãy tới tầng ba.】
Túc Miên không rời đi ngay.
Cô cá rằng trong gương chắc chắn sẽ có thứ gì đó xuất hiện, nên đứng yên tại chỗ chờ một lúc.
Quả nhiên, trong gương hiện lên một bóng người.
Nhưng điều khiến cô không ngờ tới là... bóng người đó chính là cô.
Đồng tử Túc Miên co rút.
Trong gương, cô mặc một bộ hỷ phục đỏ rực, chim phượng thêu chỉ vàng trên tay áo như sắp tung cánh bay lên. Mũ phượng khăn hồng, vốn nên là dáng vẻ vui mừng hạnh phúc.
Thế nhưng gương mặt giống hệt cô trong gương lại đầy nước mắt.
Nước mắt làm nhòe lớp phấn má nhàn nhạt, để lại những vệt ướt nhếch nhác.
Cô ấy khóc không thành tiếng, chỉ có bờ vai khẽ run, chóp mũi đỏ lên, đôi mắt ngập nước như sắp trào ra, giống hệt một chú mèo nhỏ bị mưa làm ướt, không nhà để về và hoàn toàn hoang mang.
Túc Miên vô thức nghiêng người, đồng tử dần tan rã. Những ngón tay muốn chạm vào gương mặt trong gương, lau đi nước mắt cho cô ấy.
Không ngờ "cô" trong gương đột nhiên ngẩng đầu lên, trang sức va nhau leng keng, một tay chộp lấy cổ tay Túc Miên.
Hơi thở Túc Miên nghẹn lại, bị sức mạnh kia kéo đến mức đứng không vững.
Cô chống tay lên mặt bàn, nhưng lực kéo vẫn không ngừng giật mạnh cô vào trong, như muốn kéo hẳn cô vào chiếc gương.
"Ở lại đi được không... ở lại đi mà."
Túc Miên dựng hết lông tơ, tay còn lại vội nắm lấy cổ tay mình cố gỡ ra.
Nhưng sức lực kia lớn kinh người, căn bản không thể tách nổi.
Trong lúc cấp bách, cô chỉ đành đổi cách khác. Sau lưng toát đầy mồ hôi lạnh, cô nhìn chằm chằm vào "mình" trong gương vẫn đang khóc đến lê hoa đái vũ.
"Tại sao lại muốn tôi ở lại?"
Người trong gương bị chuyển hướng chú ý, lực kéo quả nhiên yếu đi đôi chút.
Cô ấy cười rất ngọt ngào, rất tự nhiên — hoàn toàn không phải kiểu cười mà Túc Miên có thể làm được.
Cô biết bản thân mình mặt đơ, sẽ không cười như vậy. Nhưng "cô" trong gương khi làm biểu cảm ấy lại cực kỳ tự nhiên, khiến cả bộ hỷ phục cũng trở nên vui tươi hơn vài phần.
"Cô ở lại sẽ rất hạnh phúc."
"Có tiền tiêu không hết, có quần áo mặc không xuể, không cần chơi những trò chơi đáng sợ nữa, sống cuộc đời cơm bưng nước rót."
"Cô muốn bao nhiêu người chơi kịch bản giết người với mình cũng được, sẽ không bao giờ bị bệnh nữa, còn có người yêu ở bên cạnh."
"Cuộc sống như vậy... cô không thích sao?"