"Xong rồi xong rồi... sao mọi người lại không mặc màu đỏ vậy?"
Tôn Nhị: "Sườn xám đỏ."
Tôn Cửu: "Có bẫy."
Tiffany gật đầu: "Mỗi căn nhà chắc đều có gợi ý. Chỗ bọn tôi có một bộ hỉ phục màu đỏ, tối qua còn gặp ma nữa, nên bọn tôi cố tình tránh sườn xám đỏ."
Nghe cô ta nói vậy, Mạnh Nhã Nhã gần như sắp khóc tới nơi.
"Tôi... tôi không biết mà, tôi tưởng chọn đại cũng được nên mới lấy cái này."
Cô ta còn thấy bộ đó khá đẹp nữa, giờ nghe mọi người phân tích xong thì hoảng chết đi được.
Tiffany nhìn cô ta bằng ánh mắt kiểu "không gánh nổi", thở dài một hơi.
Đã nhường cho đứa nhỏ này căn nhà tranh an toàn nhất rồi, vậy mà nó vẫn có thể tự đẩy mình vào đường chết, phục thật.
Theo lý mà nói, căn nhà tranh là nơi có xác suất chọn trúng sườn xám đỏ thấp nhất, bởi trong năm bộ sườn xám được đưa tới đó chỉ có đúng một bộ màu đỏ.
Kết quả người mới này vừa chọn đã đạp trúng mìn.
Túc Miên mang giày cao gót nên thật sự không quen lắm. Bình thường cô rất ít khi đi, trừ những dịp quan trọng.
"Nhà các cậu gặp ma à?"
Nghe Túc Miên hỏi, Tiffany lập tức hào hứng kể lại, Kiều Nhất Nặc muốn cản cũng không kịp.
"Hôm qua Phú Quý bị dọa mất hồn luôn, kéo tôi chạy thẳng ra ruộng lúa. Lúc quay lại thì chắc con ma đã đi rồi."
Cô ấy ho nhẹ một tiếng để giấu ý cười.
"Nhưng cô ấy vẫn sợ nên dắt luôn con bò ngoài ruộng về cột trước cửa phòng ngủ."
"Phụt..."
"Triệu A Hoa tôi đánh chết cô!!!"
Mới ở chung một ngày mà hai người đã thân thiết hơn hẳn, vừa cãi nhau vừa bắt đầu màn rượt đuổi mới.
Đúng lúc ấy, một bà thím đang giặt đồ bên ruộng bỗng hét toáng lên, ôm chậu nước chạy ra giữa đường, mặt đầy hoảng sợ.
"Không ổn rồi, không ổn rồi! Trong nước có người chết!!!"
Vừa nghe thấy câu đó, đám người đang ngồi trong sân cắn hạt dưa lập tức bật dậy, ghế bị đá ngã nghiêng ngả, có người còn chưa mang xong giày đã vội chạy về phía bờ sông.
"Nói nhảm gì vậy, giữa ban ngày ban mặt..."
Câu còn chưa dứt thì giọng đã nghẹn cứng trong cổ họng.
Khúc sông đó không sâu, nhưng nước vừa đục vừa đen. Một mảng rong nước bị thứ gì đó đè sụp xuống.
Người đầu tiên chạy tới đột ngột thắng lại, mặt trắng bệch, lùi liền mấy bước.
Trên mặt nước đang nổi lềnh bềnh một người.
Là một phụ nữ trung niên, nằm ngửa. Tóc bị nước ngâm bung ra dính chặt lên mặt, cả khuôn mặt sưng phù, môi tím tái, mép còn vương bọt trắng.
Dòng nước khẽ lay, cơ thể bà ta cũng theo đó va nhẹ vào bờ, phát ra tiếng "cộp".
"Trời đất ơi..."
Có người mềm nhũn chân, ngồi phịch xuống bùn.
"Mau... mau kéo lên!"
Mấy người đàn ông gan lớn tìm sào tre với dây thừng, men theo bờ xuống nước. Động tác vừa gấp vừa loạn, như sợ nhìn thêm một cái là hồn vía bay mất.
Khi người phụ nữ được kéo lên bờ, nước theo vạt áo nhỏ tong tong xuống đất. Bùn sông dính đầy trước ngực áo, để lộ khuôn mặt quen thuộc đến không thể quen hơn.
Trong đám người bỗng vang lên tiếng hít khí lạnh.
"Đây chẳng phải là... vợ nhà họ Mao sao?"
"Mẹ của Mao Vinh Tuấn, Phùng Lệ Bình!"
Cái tên vừa thốt ra, xung quanh lập tức im bặt.
Đám người còn đang ríu rít ban nãy như bị bóp nghẹt cổ họng, chỉ còn tiếng gió lùa qua ruộng lúa xào xạc.
"Mau đi gọi lão Mao! Mau lên!"
Có người quay đầu bỏ chạy, bước chân rối loạn.
Không lâu sau, cha Mao bị người ta gần như dìu lôi tới.
Ông ta vừa nhìn thấy thi thể ướt sũng bên bờ sông thì cả người như bị sét đánh, đứng ngây vài giây rồi đột ngột nhào tới.
"Lệ Bình!!!"
Ông ta quỳ phịch xuống đất, đưa tay muốn chạm vào nhưng lại như bị bỏng mà rụt về, cổ họng bật ra tiếng khóc méo mó, thở không ra hơi, vai run bần bật, nói cũng chẳng nên lời.
"Không phải bà tới nhà thông gia sao... sao lại..."
Không ai dám đáp.
Có người lặng lẽ lùi ra sau gọi điện thoại.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, dặn mọi người giữ nguyên hiện trường, không được động vào nước và thi thể nữa, sẽ có người xuống kiểm tra.
Rất nhanh, vài chiếc xe hiếm thấy chạy vào đường làng.
Bọn họ đơn giản hỏi qua tình hình rồi bảo đám người lùi lại, đặt thi thể Phùng Lệ Bình ngay ngắn lần nữa.
Túc Miên đứng ngoài đám đông nhìn từ xa. Tà sườn xám bị gió thổi khẽ tung lên, lộ ra mắt cá chân mảnh khảnh. Tóc mai dán bên cổ lay động, gương mặt không để lộ chút cảm xúc nào.
【Đinh đông — Chúc mừng thám tử hoàn thành nhiệm vụ hung thủ. Xin hãy cố gắng che giấu và sống sót đến khi trò chơi kết thúc.】
Nước theo ngọn tóc người phụ nữ nhỏ xuống từng giọt, từng giọt rơi vào nền bùn.
Đôi mắt bà ta hé mở, như vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, trống rỗng nhìn bầu trời xám trắng.
Các chú công an nhanh chóng phong tỏa hiện trường, tiến hành kiểm tra sơ bộ thi thể Phùng Lệ Bình.
Nhóm cán bộ công chức kia không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Tỵ Thời đứng ở hàng đầu. Đám dân làng còn đang cãi cọ lập tức im bặt, chỉ cảm thấy mất mặt.
Người ta xuống làng giúp phát triển kinh tế là coi trọng nơi này, cảm thấy có tiềm năng phát triển.
Giờ xảy ra chuyện lớn thế này, danh tiếng e là bị ảnh hưởng mất rồi. Sau này còn ai dám tới đây đầu tư phát triển kinh tế nữa?
Vai diễn Trần Hy Hoài dường như có chức vụ khá lớn. Anh bước lên một bước, mấy chú công an lập tức cúi đầu chào hỏi.
Cha Mao lúc này hoàn toàn không còn biểu cảm, như thể người vừa khóc đến tan nát ban nãy không phải ông ta. Ông ta lặng lẽ đứng cách thi thể không xa, trông có chút đáng sợ.
"Lãnh... lãnh đạo Trần à, chuyện lớn thế này chúng tôi cũng không ngờ tới..."
"Ngài yên tâm, người trong thônmiệng kín lắm, sẽ không truyền ra ngoài đâu. Cứ giao cho người nhà họ tự xử lý là được."
Trưởng thôn cười nịnh nọt với Tỵ Thời, sợ bọn họ vì vụ án này mà bỏ luôn dự án.
"Ngài xem..."
"Chú Hoàng à, cháu hiểu ý chú."
Tỵ Thời cười cười, chỉnh lại găng tay.
"Chúng tôi sẽ không vì mấy chuyện này mà bỏ mặc nơi đây đâu."
"Ngược lại..."
Anh nhìn thi thể với ánh mắt đầy ẩn ý.
"Nổi tiếng theo một cách khác cũng có thể thu hút rất nhiều khách."
Trưởng thôn chỉ biết gật đầu lia lịa "Vâng vâng vâng", hoàn toàn không hiểu hàm ý trong câu nói đó, chỉ biết bọn họ vẫn tiếp tục dự án thì ngôi làng này vẫn còn hy vọng.
Túc Miên thì hiểu.
Một ngôi làng cổ từng có người chết, dân làng tử vong bí ẩn, vụ án phong kín chưa có lời giải.
Bất kỳ tiêu đề nào trong số đó cũng đủ thu hút rất nhiều blogger hoặc khách thích tìm cảm giác mạnh.
Nổi kiểu này cũng là nổi mà.
Cô bật cười khẽ. Đối diện ánh mắt đầy ranh mãnh của Tỵ Thời, cô lườm anh một cái rồi dời mắt đi.
Dưới sự ra hiệu của Trần Hy Hoài, hai cảnh sát mặc đồng phục bắt đầu thông báo sơ bộ tình hình với cán bộ thôn và đại diện người thân có mặt tại hiện trường.
"Bước đầu phán đoán nạn nhân do trượt chân ngã xuống sông dẫn đến ngạt nước tử vong. Sau đó thi thể cần được mang về để xét nghiệm thêm. Trong thời gian này, tất cả người trong làng không được rời đi, mong mọi người phối hợp điều tra."
Dứt lời, mấy người đàn ông khiêng thi thể lên xe rồi phóng đi.
Phía dân làng lập tức xì xào bàn tán, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống sẽ giữ kín miệng.
Trưởng thôn vội duy trì trật tự. Cha Mao trông tinh thần không được bình thường, mấy người hàng xóm phải dìu ông trở về nhà.