Chương 163: Chọn lọc
"Ôi trời ơi."
Kiều Nhất Nặc vừa nhìn thấy Túc Miên liền kích động đến không chịu nổi, lập tức lao tới ôm chầm lấy cô.
"Mèo Ragdoll! Tuyệt quá rồi, lần này lại được carry(*) nữa rồi!!!"
(* có thể hiểu là gánh team)
Túc Miên: ...
Lần này thì thật sự không carry nổi nữa.
Tiffany bước tới.
"Phó bản đó... là cô cứu tôi đúng không?"
Túc Miên gật đầu.
Trong phó bản trước, một trong những nữ streamer tử vong chính là Tiffany.
Bug được xóa bỏ, đương nhiên cô ta cũng sống lại.
Tiffany kích động lau nước mắt.
"Cảm ơn cô, Mèo Radoll."
Bị hai người ôm chặt khiến Túc Miên hơi khó thở.
Cặp sinh đôi kia nghe thấy cái tên "Mèo Ragdoll" thì sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Ngoài vị thần thoại thắng liên tiếp kia ra, gần đây trên diễn đàn còn thường xuyên có người đăng bài kiểu như "lại được Mèo Ragdoll carry rồi", đủ để thấy đây là một người chơi cực kỳ lợi hại.
Hôm nay cuối cùng cũng gặp được người thật.
Không ngờ lại là một cô gái nhìn mong manh yếu ớt như vậy.
"Mấy cô đừng đứng ngoài cửa nữa, tìm chỗ ngồi đi."
Bà thím quét dọn cầm chổi tiến lại gần.
Mấy cái bàn tròn đã được bày xong.
Khăn trải bàn là loại nhựa đỏ tươi, góc bàn đè bằng ấm trà và cốc men sứ. Miệng cốc va vào nhau phát ra tiếng leng keng thanh thúy.
Các cô lặng lẽ đi tới một bàn tròn không người rồi ngồi xuống.
Trong bếp bốc lên hơi nóng, mùi dầu khói trộn với hương thịt hấp lượn quanh sân. Thỉnh thoảng vang lên tiếng muôi chạm thành nồi, có người ôm ghế ra ra vào vào.
Dưới chân tường chất từng bó pháo hoa và pháo đỏ, lớp giấy đỏ bên ngoài bị ánh nắng chiếu đến bóng loáng.
Hôm nay là ngày đính hôn của Mao Vinh Tuấn.
Mọi thứ đều vui vẻ hòa hợp như vậy.
Nhưng ngay khi họ vừa ngồi xuống, những người hàng xóm xung quanh lập tức đồng loạt nhìn sang.
Từng đôi mắt trợn trừng, thần sắc quỷ dị vô cùng.
Cô gái người mới nuốt nước bọt, cúi đầu thấp hơn nữa.
Túc Miên tiện tay bốc một nắm kẹo bắp trong khay sắt bỏ vào túi, vẻ mặt bình thản.
"Tân nương..."
"Tân nương..."
Tiếng thì thầm vang lên từ bốn phương tám hướng khiến da đầu mọi người tê dại.
Cho đến khi cha của Mao Vinh Tuấn bước ra từ trong nhà, bọn họ mới thu lại ánh mắt.
Cha Mao mặc một bộ đồ Trung Sơn màu xanh đậm mới tinh nhưng hơi chật, cổ áo cài kín mít.
Trên tay ông ta bưng một khay sơn đỏ, bên trên đặt một cây kéo quấn chỉ đỏ, một chiếc lược gỗ và vài sợi dây đỏ.
Ông ta đi tới giữa sân, hắng giọng.
Tiếng ồn ào xung quanh lập tức nhỏ xuống, chỉ còn tiếng muôi va vào nồi trong bếp.
"Mặc dù... Vinh Tuấn có việc đột xuất, cần chút thời gian mới quay lại được. Nhưng giờ lành không thể lỡ, lễ nghi... vẫn phải tiến hành như cũ."
Trong sân đông nghịt người, lập tức vang lên tiếng vỗ tay.
Mấy người chơi lộ vẻ nghi hoặc.
Kiều Nhất Nặc ghé sát hỏi nhỏ: "Ý gì đây? Chúng ta chẳng phải khách tới ăn tiệc sao? Sao lại thành cô dâu rồi?"
Tiffany liếc cô nàng ngốc nghếch kia một cái.
"Ý của hệ thống là, cô dâu nằm trong số chúng ta."
Kiều Nhất Nặc "ồ" một tiếng rồi nhíu mày nhìn Tiffany.
"Ánh mắt đó là sao?"
"Không có ý gì đâu." Tiffany mỉm cười dịu dàng, chẳng khác gì lúc ở Vebens.
Vẫn hiền lành thân thiện như vậy.
"Chỉ đau lòng cho Mèo Ragdoll phải carry quá nhiều người thôi."
Vẫn trà xanh y hệt.
Chỉ có điều lần này đối tượng bị trà xanh dường như đổi người rồi.
Kiều Nhất Nặc cạn lời trợn to mắt, kéo mạnh cánh tay Túc Miên rồi nhướng mày khiêu khích Tiffany.
Túc Miên: ...
Cô gãi gãi mặt, nhất thời không biết có nên tham gia chiến trường hay không.
Trên bục, cha Mao cầm micro, giọng âm u.
"Tìm cô dâu..."
Ông ta nhìn sang phía họ.
"Bước đầu tiên, chải tóc. Tóc của cô dâu phải suôn, phải bóng. Buộc chỉ đỏ lên, tượng trưng vợ chồng đồng lòng."
Ông ta cầm chiếc lược gỗ trên khay lên, lại nhặt một sợi dây đỏ, bưng khay từng bước từng bước đi về phía bàn của họ.
Người mới nhìn trái ngó phải, liếc một cái rồi vội vàng thu mắt lại, bất an hỏi: "Ý... ý gì vậy? Muốn... muốn chải tóc cho chúng ta sao? Người bị chọn sẽ thế nào?"
Không ai trả lời cô ta.
Tất cả đều căng cứng người.
Cha Mao đứng lại bên bàn.
Ở khoảng cách gần có thể ngửi thấy mùi băng phiến cũ kỹ trên người ông ta, hòa lẫn với mùi nhang đèn nhàn nhạt.
Ông ta đứng phía sau Tiffany.
"Ngẩng đầu."
Tiffany hơi ngẩng đầu lên.
Trong ánh mắt kinh hãi của những người khác, ông ta thật sự cầm lược lên chải từng chút một.
Từ chân tóc chải xuống ngọn tóc, kéo đến mức da đầu đau nhói, nhưng Tiffany vẫn không lộ chút biểu cảm nào.
"Chưa đủ mượt."
Ông ta lẩm bẩm rồi chuyển sang người tiếp theo.
Kiều Nhất Nặc cố giữ bình tĩnh, mặc cho ông ta chải tóc.
"Tóc quá cứng, không tốt."
Cho đến lúc chải đến người chơi mới kia, mắt ông ta chậm rãi sáng lên.
Ông ta lấy dây đỏ ra, thắt một nút chết lên tóc cô ta.
Cô gái mới che miệng, cầu cứu nhìn về phía mọi người.
Nhưng cha Mao vẫn tiếp tục chải tóc.
Túc Miên nghi hoặc trong thoáng chốc rồi dường như hiểu ra điều gì đó.
Cặp sinh đôi đều bị loại.
Người cuối cùng là Túc Miên.
Cô cũng bị buộc dây đỏ lên tóc.
Tiffany và Kiều Nhất Nặc lo lắng nhìn cô.
Mọi người đều tưởng đã kết thúc, nhưng cha Mao lại cầm micro lên.
"Bước thứ hai, cắt chữ hỷ. Tay cô dâu phải khéo, chữ hỷ cắt ra phải vuông vắn, phải may mắn."
"Còn nữa hả???"
Kiều Nhất Nặc muốn khóc không ra nước mắt.
Túc Miên lộ vẻ đã hiểu.
"Ông ta sẽ không bỏ qua bất kỳ ai có khả năng trở thành cô dâu."
"Chúng ta hai người đã được đánh dấu rồi. Nếu chữ hỷ cắt không tốt... e là sẽ không dễ chịu đâu."
Giấy đỏ bóng loáng đã được đưa tới trước mặt.
Mỗi người cầm lấy một tờ.
Cha Mao đưa kéo tới.
Nghe Túc Miên nói vậy, Kiều Nhất Nặc càng căng thẳng hơn.
Cô ấy có kết hôn đâu mà biết cắt chữ "hỷ" thế nào?
Chỉ đành len lén nhìn quanh.
Thấy Túc Miên đang tự gấp giấy, cô ấy liền bắt chước theo.
Túc Miên đương nhiên biết cắt.
Dù sao trước khi tới cô đã nghiên cứu rồi.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa cô tuyệt đối không thể cắt ra một chữ "hỷ" hoàn hảo.
Nếu sau này người chơi tìm manh mối phát hiện cô dâu thật sự biết cắt chữ hỷ, chắc chắn sẽ liên tưởng tới cảnh tượng hiện tại.
Sợi dây đỏ vừa rồi đã giúp cô có đường lui.
Cho nên chữ "hỷ" này, nhất định không thể cắt thành công.
Điều đáng sợ nhất chính là hung thủ tự cho mình thông minh, cắt ra một tác phẩm hoàn mỹ, cuối cùng mới phát hiện đó lại là manh mối quan trọng.
Ngày trước lúc chơi trò chơi giữa màn của kịch bản giết người, Túc Miên suýt nữa cũng mắc bẫy như vậy.
Thế nên khi phát hiện Kiều Nhất Nặc không biết làm, cô chỉ làm các bước bình thường.
Đợi Kiều Nhất Nặc cắt xong, cô lại lén cắt thêm vài nhát khiến thành phẩm trở nên chẳng ra đâu vào đâu.
Cha Mao nhìn chữ kỳ quái cô cắt ra, nhíu mày phất tay rồi chuyển sang xem người khác.
Cặp sinh đôi cắt rất đẹp.
Người mới lóng ngóng nửa ngày vẫn không cắt ra nổi, nhưng cô ta đã có dây đỏ ở vòng đầu bảo mạng, nên cha Mao cũng không nói gì.
Kiều Nhất Nặc sau khi nhìn lén Túc Miên thì thuận lợi thoát nạn.
Sau khi tuần tra một vòng, tất cả người chơi đều lọt vào danh sách ứng viên cô dâu.
Điều đó chứng minh họ đều có thể sống tiếp.
Cha Mao quay trở lại bục, ánh mắt nhìn sang một phía khác.
Bàn gần cửa nhất có vài người ăn mặc đặc biệt trang trọng, vest giày chỉnh tề, hoàn toàn khác biệt với những người còn lại.
Trong đó có một người đàn ông trung niên đứng lên, nở nụ cười hiền hòa.