Chương 161: Nguyện vọng trở thành sự thật
Con rắn nhỏ rất hoạt bát, phần đuôi cứ liên tục quấn quanh không ngừng.
Nó ngẩng cái đầu dẹt lên, chiếc lưỡi chạm vào má Túc Miên.
Túc Miên theo bản năng né tránh, nhưng con rắn nhỏ cũng không tiếp tục nữa, chỉ bò quanh cánh tay cô không ngừng, dường như rất vui vẻ.
"Vị Sơn thần này... không phải là mày đấy chứ?"
Túc Miên dùng đầu ngón tay chọc chọc đầu nó. Cái đuôi rắn trong đài sen của pho tượng kia tuy đã bong sơn, nhưng màu sắc lại giống hệt con rắn nhỏ này.
Toàn thân đen nhánh, nhưng lại phản chiếu ánh huỳnh quang đủ màu — đúng kiểu "màu đen ngũ sắc" trong truyền thuyết.
Cô lập tức liên tưởng đến Tỵ Thời.
Nói mới nhớ, cái đuôi của Tỵ Thời cũng như vậy, xúc cảm cũng rất giống. Thế nên ánh mắt Túc Miên nhìn con rắn nhỏ càng lúc càng nghi ngờ hơn.
Phó bản trước, rồi cả phó bản trước nữa, trước trước nữa... Túc Miên suýt chút nữa đã không nhận ra Tỵ Thời, biết đâu lần này thật sự là anh thì sao.
Vì thế Túc Miên bảo 4399 điều hồ sơ Quản trò của màn chơi này tới. Cô liếc một cái, quả nhiên là Tỵ Thời.
Nhưng thân phận lần này của anh lại là một nhân vật lớn trong hệ thống nhà nước, đúng lúc Lý Mỹ Lệ kết hôn thì xuống nông thôn khảo sát.
Nghĩ vậy lại khiến Túc Miên xua tan nghi ngờ.
Con rắn nhỏ là thú nuôi thả của ông nội, theo lý cũng phải là NPC, hoàn toàn không khớp được.
Ngay lúc cô định rút lui, cơ thể bỗng mềm nhũn, bên tai vang lên tiếng chuông leng keng, đầu óc từng trận choáng váng rồi ngã thẳng ra sau.
Một đôi tay thon dài ôm lấy vai cô gái, cái đuôi rắn thuận thế quấn quanh giữ chặt cô lại.
Chiếc đuôi sói trước kia đã biến thành mái tóc dài, lướt qua gương mặt cô gái khiến Túc Miên thấy ngứa, trong lúc mê man còn khẽ nhíu mày.
Tỵ Thời thở dài, lẩm bẩm:
"Sao lại tìm tới đây đúng lúc này chứ..."
Anh muốn đưa người về, nhưng lại có chút không nỡ.
Rõ ràng cô gái cũng đã quen với mùi hương của anh, dù ý thức không tỉnh táo cũng chẳng hề giãy giụa.
Chỉ là dùng tay đẩy cái đuôi rắn xuống dưới một chút, hừ hừ hai tiếng, biểu thị mình hơi khó thở.
Tỵ Thời làm sao chịu nổi dáng vẻ ấy của cô chứ?
Anh tham lam thè lưỡi l**m lên gương mặt hồng hào của cô.
Chiếc đuôi rắn khổng lồ nâng Túc Miên lên, cả người cô nằm sấp trên đó. Hai tay mất điểm tựa, chỉ có thể ôm lấy cái đuôi.
Má bị l**m đến ngứa ngáy, cô cọ cọ vào chỗ "bảy tấc" của con rắn, khiến Tỵ Thời lập tức cứng người.
Anh nuốt nước bọt, muốn bế cô lên, nhưng phát hiện cô gái ôm chặt cái đuôi không chịu buông.
Trong lúc hôn mê, Túc Miên hoàn toàn thiếu cảm giác an toàn.
Tỵ Thời bật cười bất đắc dĩ, đáy mắt đã nhuốm vài phần d*c v*ng, nhưng lại chẳng có cách nào.
Người là do chính anh làm cho ngất đi.
Lợi dụng lúc cô ngủ mà làm chuyện kiểu này... có phải quá thiếu đạo đức rồi không?
Anh nghĩ như vậy.
Nhưng Túc Miên lại chẳng hề ngoan ngoãn, đột nhiên hôn lên lớp vảy của anh, lẩm bẩm nói gì đó.
Tỵ Thời nghe rõ rồi.
Cô đang gọi "A Tỵ".
Trong mơ, Túc Miên thấy Tỵ Thời tặng cô một chiếc vảy.
Cô rất vui, cười hì hì bỏ vào miệng cắn thử, phát hiện không phải vàng thì lập tức nổi trận lôi đình.
Tỵ Thời khóc chít chít xin lỗi cô, nói sau này chỉ tặng vàng cho cô thôi.
Túc Miên hài lòng gật đầu, nói tha thứ cho anh rồi.
...
Giấc mơ vốn dĩ luôn kỳ quái như vậy.
Dù sao mỗi lần tỉnh dậy, chỉ cần nghĩ tới giấc mơ này, khóe miệng Túc Miên đều cong lên vài phần. Vớ vẩn đến mức chính cô cũng cảm thấy buồn cười.
Mà Túc Miên đang chìm trong giấc ngủ hoàn toàn không biết rằng cú cắn kia lại khiến một con rắn nào đó càng thêm khó chịu.
Anh thấp giọng chửi một tiếng, chóp đuôi cuộn thành một cục, nơi thái dương rịn ra vài giọt mồ hôi mỏng.
Nhưng lại chỉ có thể mong chờ đôi môi cô động thêm một chút nữa.
...
Đợi vài giây, hoàn toàn không còn động tĩnh gì.
Ánh mắt Tỵ Thời trầm xuống, túm gáy cô gái nhấc lên, rồi dùng đuôi cọ lên cơ thể Túc Miên.
Anh cố nén phát ra vài tiếng th* d*c trầm thấp.
Giọng cô gái lúc lên lúc xuống, cảm giác ma sát kỳ quái khiến cô nhíu mày, rồi lại lẩm bẩm mở miệng.
"Không phải vàng thì đừng chạm vào tôi..."
Tỵ Thời chỉ nghe thấy ba chữ "đừng chạm vào tôi".
Cơ thể anh cứng đờ một chút, tủi thân cụp mắt xuống, ôm cô gái vào lòng rồi không động đậy nữa.
Xa xa truyền đến tiếng cành khô lá mục bị giẫm nát.
Tai Tỵ Thời khẽ động, ánh mắt tối xuống.
Mao Vinh Tuấn đi phía trước nhất, mặc chiếc áo dài đã giặt bạc màu nhưng vẫn được là phẳng phiu, bước chân vững vàng.
Sau lưng anh ta là hai người cùng thôn, trong đó có một kẻ họ Chu nói nhiều nhất, cái miệng không ngừng nghỉ.
"Cậu đúng là số hưởng đấy. Cô gái Lý Mỹ Lệ ấy, tôi từng gặp rồi. Trắng như quả trứng bóc vỏ, mắt long lanh, người lại yên tĩnh. Sau này sinh con cho cậu, đảm bảo thông minh."
Mao Vinh Tuấn cười cười, ngoài miệng khiêm tốn:
"Tôi còn chưa chính thức gặp nữa, đều do cha mẹ quyết định thôi."
Nhưng trong lòng anh ta đâu nghĩ vậy.
Loại phụ nữ quê mùa như Lý Mỹ Lệ làm sao xứng với anh ta? Có đẹp nữa cũng đẹp bằng mấy cô gái thành phố sao?
Chỉ là mấy cô thành phố kia chẳng có mắt nhìn, coi thường anh ta.
So ra thì Lý Mỹ Lệ điều kiện không tệ, người cũng thông minh, anh ta miễn cưỡng đồng ý vậy.
Trong rừng trúc sâu thẳm, ngôi miếu Sơn thần bong tróc sơn đỏ dần hiện ra giữa màn sương, bóng tối âm trầm.
Mao Vinh Tuấn lấy dải lụa đỏ cha mình chuẩn bị ra, cầm bút viết chữ. Nét chữ coi như ngay ngắn.
Anh ta có hơi khinh thường.
Người trong thôn đúng là mê tín.
Viết "sớm sinh quý tử" thì thật sự sinh được à?
Anh ta không tin, vẫn là dựa vào bản thân tốt hơn.
Nghĩ đến đây, đầu óc hắn lại bắt đầu mơ tưởng viển vông.
Mao Vinh Tuấn hạ bút.
"Sớm sinh quý tử."
Anh ta liếc nhìn miếu Sơn thần chỉ lộ ra một góc, cũng không nghĩ nhiều, đứng dưới gốc cây kiễng chân buộc dải cầu nguyện lên cao.
Mao Vinh Tuấn đứng nghiêng người. Tên họ Chu nhìn anh ta rồi trêu chọc:
"Cậu lên thành phố chuyến này, béo lên không ít đấy."
Mao Vinh Tuấn buộc xong dải cầu nguyện, nghe vậy liền nhíu mày.
Ngày nào anh ta cũng chạy đông chạy tây, đói đến vàng vọt gầy nhom, cái gì mà béo lên không ít?
"Cậu nói vậy là không đúng rồi nhé, tôi béo chỗ nào?"
Anh ta quay đầu lại, nhưng thấy ánh mắt hai người kia càng lúc càng kỳ quái.
Mao Vinh Tuấn chỉ cảm thấy bụng dưới siết chặt, như có thứ gì đó đang chuyển động bên trong.
Cái bụng dưới lớp áo dần phồng lên bằng mắt thường, giống như bị ai đó bơm khí từ bên trong, từng chút một căng phồng khiến vải áo căng cứng.
Lúc này anh ta mới hậu tri hậu giác nhận ra có gì đó không ổn.
"Cậu... cậu đây là..." Giọng người họ Chu run rẩy, theo bản năng lùi lại một bước.
"Mao... Mao ca..." Người còn lại đã bắt đầu run bần bật, "Không ổn rồi, không ổn rồi, chúng ta mau đi thôi..."
"Tôi... tôi không đi nổi nữa... qua đỡ tôi."
Mao Vinh Tuấn nghiến răng. Nỗi sợ khiến mặt anh ta mất sạch huyết sắc.
Cái bụng càng lúc càng nặng, nặng đến mức anh ta sắp ngã xuống.
Hai người kia định tiến tới đỡ anh ta.
Một tiếng "bụp" nặng nề vang lên từ bụng dưới của Mao Vinh Tuấn.
Giống như quả dưa chín bị thứ gì đó từ bên trong xé toạc.
Máu thịt lẫn với thứ trắng nhầy nhụa bắn tung tóe ra ngoài.
Dải lụa đỏ bị nhuộm ướt, "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Cơ thể Mao Vinh Tuấn cứng đờ một chút, miệng há ra nhưng không thể phát thêm âm thanh nào nữa, cả người đổ ầm về phía trước.
"Mẹ ơi! Mẹ ơi! A a a a a a a!!!"
Tên họ Chu bị máu bắn đầy mặt, đầu óc trống rỗng.
Anh ta há miệng hét chói tai, chân mềm nhũn không đứng nổi, trước mắt tối sầm rồi ngã vật xuống đất.
Người còn lại vừa định bỏ chạy thì đột nhiên mê man ngủ thiếp đi.
Rừng trúc lập tức yên tĩnh trở lại.
Một người đàn ông bước ra từ trong bóng tối.
Mái tóc dài buông xuống, anh ta đứng cạnh hai thi thể, thần sắc ôn hòa, thậm chí có thể gọi là tao nhã.
Anh cúi xuống nhặt tờ giấy đã nhuốm máu kia lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua dòng chữ phía trên.
"Sớm sinh quý tử..."
Anh lẩm bẩm, bật cười khẽ rồi vò nát tờ giấy, để những mảnh vụn rơi khỏi kẽ tay.
"Chúc mừng ngươi, điều ước thành sự thật rồi."