Túc Miên đóng nhật ký lại.
"Lần đầu gặp ở tầng bốn, cô bé kia nói phòng 4–2 có ma, nhưng trong nhật ký lại ghi là 4–1 có ma. Vậy chắc chắn có một người nói sai."
"Đoạn thứ hai này đã chứng minh hung thủ hoàn toàn không biết tới sự tồn tại của phòng 4–1. Nói cách khác, trong nhận thức của cô ta, vốn dĩ không hề có 4–1."
"Cho nên trong thế giới được tạo nên từ ý thức của cô ta, bất kỳ ai bước vào 4–1 đều sẽ biến mất. Đó chính là nguyên nhân."
"Bởi vì cô ta cho rằng tầng bốn ngoài 4–2 — nơi cô ta và bà sống — thì không còn cư dân nào khác."
Mạnh Tử Kỳ gật đầu, tiếp tục suy luận theo hướng của cô.
"Vậy nghĩa là... thế giới này chính là ý thức của cô ta, còn bốn người các cậu là những thể ý thức ở các giai đoạn khác nhau của cô ta."
"Sau cùng trở thành chủ nhà... tôi đoán cô ta đã biến tất cả mọi người thành tượng sáp, rồi mới trở thành chủ nhà."
Kiều Nhất Nặc hoàn toàn ở trạng thái ngoan ngoãn nghe giảng, miệng hơi hé ra vì kinh ngạc.
Túc Miên gật đầu, tiếp tục: "Bởi vì động tác tay 'ok' quá dễ kích hoạt, nên đến cuối cùng chắc chắn cô ta đã từng biến người khác thành tượng sáp."
"Cho nên tình huống hiện tại chính là giai đoạn cô ta vừa mới bắt đầu giết người. Giai đoạn đầu tiên... là lúc cô ta vừa từ thời cấp ba trở về, cũng chính là Tiểu Lý."
Mạnh Tử Kỳ khẽ gật đầu, đồng ý với lời cô nói, sau đó cong môi cười.
"Không hổ là người chơi duy nhất cùng tôi giữ chuỗi thắng liên tiếp. Cô xứng đáng thật đấy."
Mấy người xuống xe.
Mưa như trút nước, hai tòa chung cư chìm trong màn mưa trắng xóa.
Kiều Nhất Nặc mặc áo mưa, trực tiếp chạy nhanh về phía trước.
Túc Miên mang theo ô, cúi xuống tìm trong ghế sau một lúc mới lôi ra từ khe hẹp.
Chỉ có Mạnh Tử Kỳ là tay không nhẹ nhàng.
"Đi chung không?"
Túc Miên hỏi.
Trước đó cô hắt bột ớt lên người anh tA, trong lòng vẫn có chút áy náy, dù khi ấy cũng là để ngăn con quái vật kia đột nhiên phát điên.
Mạnh Tử Kỳ cười cảm ơn, chủ động cầm ô che cho cô.
Hai người chậm rãi đi về phía trước.
Trong màn mưa mờ ảo hiện ra một bóng người.
Túc Miên khựng lại.
Người đàn ông mặc một chiếc sơ mi mỏng, đã bị nước mưa thấm ướt hoàn toàn.
Mái tóc đỏ mềm oặt rũ xuống, giọt nước men theo xương mày chảy vào hốc mắt sâu thẳm.
Tỵ Thời ôm một thùng hàng trong tay, bên trong là ba chiếc chuông trang trí vẫn chưa được lấy đi.
"Anh đứng đây làm gì?"
Túc Miên bước nhanh tới.
Cô mím môi, dùng tay áo len lau nước trên mặt anh.
Đầu ngón tay chạm lên má, nhiệt độ còn lạnh hơn cả tay cô.
Tỵ Thời giơ chiếc hộp trong tay lên.
"Đợi em bỏ phiếu."
"Đợi em bỏ phiếu thì vào trong đợi đi, đứng đây dầm mưa làm gì? Quần áo ướt hết rồi. Anh không phải có áo len sao? Sao lại mặc sơ mi?"
Túc Miên bị nhiệt độ cơ thể anh dọa cho hoảng, nhất thời càm ràm không ngừng.
Tỵ Thời cúi mắt nhìn cô, thích thú ngắm biểu cảm trên gương mặt cô vì lo lắng mà thay đổi rất nhẹ.
"Áo len đem giặt rồi..."
Anh không trả lời câu hỏi trước đó, chỉ nhẹ giọng nói.
Khi ngẩng mắt lên, ánh nhìn lập tức lạnh đi, lướt qua Mạnh Tử Kỳ đang che ô cho Túc Miên.
Ban đầu Mạnh Tử Kỳ còn chưa chắc lắm, nhưng vừa nhận ánh mắt kia là hiểu hết.
Anh ta bất đắc dĩ cười một tiếng, cạn lời đưa ô cho Túc Miên.
"Che cho anh ta đi, tôi đi bỏ phiếu trước."
Nói xong cầm một chiếc chuông nhỏ rồi lên lầu.
Túc Miên không nhận ra có gì bất thường, nhận lấy ô che cho Tỵ Thời, kéo anh đi về phía tòa nhà số một.
"Cô chủ nhà, nên đi bỏ phiếu rồi."
Tỵ Thời giả vờ nhắc nhở cô.
Túc Miên trừng anh một cái.
"Về thay đồ trước đã. Đợi anh tắm xong em mới đi bỏ phiếu."
Nói rồi kéo anh lên tầng bảy.
Khi đi ngang tầng bốn, Túc Miên khựng lại.
Vế đối phía dưới đã xuất hiện.
Lúc cô mới tới đây, phòng 4–1 chỉ có vế trên.
"Mượn được bộ xương linh lung, tạm mô phỏng bi hoan dừng trong khoảnh khắc."
Còn vế dưới là—
"Khoang rỗng đầy người, từ nay âm dương chung một lầu."
Hoành phi vẫn là "Bốn mùa bình an".
Đây chính là kết cục.
Kết cục cuối cùng của cư dân trong tòa nhà này.
Tất cả bọn họ đều biến thành "khoang trống", cũng chính là tượng sáp.
Túc Miên thu hồi ánh nhìn, kéo Tỵ Thời — người vẫn dán mắt lên người cô tiếp tục lên lầu.
Tỵ Thời mở cửa.
Chiếc vali cuối cùng cũng được cất đi rồi.
Ngoài ban công đang phơi hai bộ quần áo, trong đó có chiếc áo len kia.
Tỵ Thời không nói dối.
Nhưng đó cũng không phải lý do khiến anh đứng ngốc giữa mưa.
Túc Miên nhìn anh đi vào phòng ngủ lấy quần áo, càng lúc càng chắc suy nghĩ của mình đúng, vừa buồn cười vừa bất lực.
Rốt cuộc là lên cơn gì chứ?
Chẳng lẽ thật sự vì Mạnh Tử Kỳ che ô cho cô?
Túc Miên nhớ tới biểu cảm khi nãy của Mạnh Tử Kỳ lúc đưa ô cho cô, đột nhiên trầm mặc.
Rất nhanh, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Nước đập xuống nền hòa cùng tiếng mưa lớn, biến thành thứ tạp âm trắng kéo dài không dứt.
Ánh đèn xuyên qua khe cửa hắt ra ngoài.
Khoảng thời gian chờ đợi có chút nhàm chán.
Túc Miên theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, liếc một cái đã thấy căn phòng đối diện, nơi cô ở.
Một suy nghĩ bỗng hiện lên.
Cô từng lén nhìn Tỵ Thời...
Vậy có phải đôi khi Tỵ Thời cũng lén nhìn cô không?
Nếu không sao anh biết cô không khỏe, còn tới kịp lúc như vậy.
Bỗng nhiên, cảnh tượng trong giấc mơ hôm nọ lại hiện lên trong đầu cô.
Cô như bị điện giật mà lập tức thu hồi ánh mắt, ngón tay vô thức vuốt nhẹ đầu ngón tay mình.
Thôi.
Giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Vài phút sau, Tỵ Thời tắm xong.
Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước tranh nhau ùa ra ngoài, quanh người anh mang theo hương bồ kết nhàn nhạt.
Chiếc khăn vắt trên vai áo gió màu đen, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước.
Túc Miên thấy anh lấy thêm một chiếc áo khoác mới, càng khẳng định suy đoán của mình, không nhịn được vừa buồn cười vừa bất lực.
"Anh không sấy tóc à?"
"Không có máy sấy."
Anh đi tới trước mặt cô.
Một người cao lớn đứng đó, tóc còn nhỏ nước, trông hơi đáng thương.
Khóe mắt Túc Miên giật nhẹ, cô kiễng chân dùng khăn bọc tóc anh lại.
Tỵ Thời cúi đầu tiến lại gần.
Mùi rượu brandy hòa với hương chanh và bồ kết lập tức len vào chóp mũi cô.
"Vậy thì quấn tóc lại đi, không là nước sẽ làm ướt quần áo."
Hồi nhỏ Túc Miên cũng không thích lau tóc.
Gội đầu xong đi đâu cũng mang mái tóc ướt khắp nơi.
Sau đó bị cảm, bị mẹ mắng cho một trận, từ đó mới ngoan ngoãn quấn tóc.
Gương mặt Tỵ Thời thật sự quá mức đẹp trai.
Dù tạo hình hiện tại rất kỳ quặc, giống người da đỏ, nhưng vẫn không cản nổi vẻ tuấn mỹ ấy.
Túc Miên không nhịn được bật cười.
Tỵ Thời không biết cô cười cái gì, chỉ nhìn cô chằm chằm, tiện tay chọc chọc má cô.
"Bây giờ em cười tự nhiên hơn nhiều."
"Đẹp hơn lần ở Vebens cầm khung ảnh mà cười nhiều."
Vừa nghe câu này, Túc Miên lập tức thu nụ cười lại, khóe môi căng thẳng, vành tai hơi đỏ lên.
"Em đi bỏ phiếu đây. Anh mau lau khô tóc đi."
Nói xong, cô cứng đờ bước ra ngoài cửa.
Lại còn lén nhìn anh một cái, rồi "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Điểm bỏ phiếu của Tiểu Lý ở tầng một.
Trên hộp đồng hồ nước treo ba chiếc chuông, tức là ngoài chính cậu ta ra, tất cả mọi người đều bỏ phiếu cho cậu ta.
Nếu đoán không sai, cậu ta cũng từng dùng đạo cụ.
Khi đó Mạnh Tử Kỳ nói Kiều Nhất Nặc đã bỏ cả phiếu của cô và phiếu của mình cho chính bản thân.
Chắc chắn là bị người khác thao túng.
Mà thủ phạm chính là phần mềm giao thực phẩm tươi sống kia.