Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 145: Mất trí nhớ

Túc Miên không biết 4399 đang nghĩ gì, nhưng chuyện ăn uống mới là quan trọng nhất. Cô phải ăn no mới có sức suy nghĩ, thế là cứ vậy, Túc Miên cũng bắt đầu "đường đời gian nan" của riêng mình.

Ở tầng dưới, ông Trần vừa ăn cơm trưa xong, cầm tăm xỉa răng.

Ông còn đang nghĩ lát nữa nên rủ ông Trương với ông Lưu đánh cờ, hay đi nhảy quảng trường với dì Triệu, thì đột nhiên ngửi thấy mùi khét, ông nhíu mày.

Nhà ai nấu cháy đồ ăn vậy?

Cơ mà... tầng trên chẳng phải là cô chủ nhà sao? Mỗi lần đến giờ ăn đều chạy xuống dưới, chưa từng thấy nấu cơm mà.

Ông nằm phịch trên sofa nghĩ ngợi, nhưng mùi khét càng lúc càng nặng, ngay cả khói xám cũng bay sang ban công nhà ông. Ông Trần lập tức nghĩ ra gì đó.

Ông hoảng hốt lao khỏi nhà, vừa chạy vừa hét:

"Tai họa rồi, tai họa rồi!"

"Cháy rồi! Tầng bảy cháy rồi——!"

Không biết ai hét lên một câu, cả tòa nhà lập tức náo loạn.

Những người bên dưới vốn đang phơi chăn, nấu cơm, gọi điện đều thò đầu ra ngoài.

Có người mang dép lê chạy thẳng ra ngoài, có người đến cửa còn chưa khóa, cánh cửa sắt đập vang loảng xoảng.

Ngẩng đầu nhìn lên, cửa sổ hướng nam tầng bảy đang cuồn cuộn khói.

"Ôi trời đất ơi, sắp cháy sập luôn à?"

"Tầng bảy là ai ở thế?"

"Có phải dây điện cũ quá không?"

"Mau gọi điện đi! Gọi điện mau!"

Người xem càng lúc càng đông, rất nhanh dưới lầu đã kín một vòng người. Các người chơi chen trong đám đông, Mạnh Tử Kỳ cau mày, chẳng lẽ lại có người chết nữa?

Mà thủ phạm gây họa thì vẫn mặc tạp dề hoa nhí, đứng giữa đám đông, trên tay còn cầm xẻng nấu ăn, cả người ngơ ngác.

May mà rất nhanh đã có một sức mạnh thần bí dập lửa, NPC cũng chẳng thấy kỳ quái gì.

Người đang gọi cứu hỏa lập tức cúp máy, thản nhiên bỏ đi. Ông Trần – người đầu tiên phát hiện cháy – kẹp tờ báo, thong thả đi đánh cờ.

Để lại một đám người chơi nhìn nhau cạn lời.

Vương Tiểu Nam: "Ờm... chuyện gì vậy, có lên xem không?"

"Không cần."

Túc Miên vô cảm cắt ngang cô ấy: "Tôi lỡ làm cháy bếp thôi."

Vương Tiểu Nam: ...

Mạnh Tử Kỳ: ...

Tiểu Lý: ...

【Đúng là "lỡ tay" ghê luôn đó Miên Miên.】

4399 suýt nữa không nhịn được cười, cố nhịn đến nội thương. May mà nó bảo Túc Miên chạy nhanh, không thì giờ chẳng cười nổi nữa.

Mọi người thấy không có chuyện gì lớn cũng giải tán. Chỉ có Kiều Nhất Nặc vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm động tĩnh trên tầng.

Túc Miên xoa đầu ngón tay, vành tai nóng lên.

"Trước kia ở ký túc xá tớ chẳng phải cũng từng đốt cháy nồi nhỏ sao, cậu... cậu đừng nhìn nữa."

Cô tưởng Kiều Nhất Nặc đang kinh ngạc nên lúng túng tìm lời giải thích, kết quả vẻ mặt đối phương lại đầy nghi hoặc, quay đầu nhìn cô.

"Chúng ta... quen nhau à?"

...

Cái gì?

Trong nháy mắt, Túc Miên sững người.

Cô không để lộ biểu cảm dư thừa nào, chỉ là hàng mi run mạnh một cái, ngón tay cứng đờ rồi nhanh chóng buông lỏng, ép xuống vẻ kinh nghi trên mặt.

Đang diễn sao?

Không đúng... không giống.

Cô và Kiều Nhất Nặc ở cùng nhau ngày ngày, quá hiểu cô ấy.

Kiều Nhất Nặc vẫn nhìn cô, đưa tay vẫy trước mặt cô.

"Sao cậu không nói gì?"

Túc Miên bỗng hoàn hồn, nhưng sắc máu trên mặt chẳng biết đã biến mất từ lúc nào, môi trắng bệch.

"Không có gì," Cô bồn chồn xoa ngón tay, "Tôi nhận nhầm người thôi."

Nói xong liền lao lên tòa nhà số hai.

Loạn rồi.

Tất cả đều loạn hết rồi.

Đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ nổi gì nữa.

Túc Miên th* d*c, cô cảm thấy mình nên nghĩ ra điều gì đó, nhưng hiện tại tai ù dữ dội, thái dương đau âm ỉ đến mức khó thở.

Như thể có bức tường nào đó nứt ra, gió lạnh không ngừng tràn vào.

Làm máu cô lạnh toát, toàn thân rét buốt tận đỉnh đầu.

Không được.

Không được.

Cô phải bình tĩnh.

Phải nghĩ ra nguyên nhân.

Tại sao Kiều Nhất Nặc lại thành như vậy?

Túc Miên ôm đầu, cố kéo suy nghĩ trở lại, nhưng trong đầu đã không thể khống chế mà phát điên lên: Kiều Nhất Nặc mất trí nhớ rồi?

Sau khi mất trí nhớ sẽ thế nào?

Sẽ chết ở đây sao?

Hay sẽ mãi mãi bị giữ trong phó bản?

Hay sẽ...

"Cô chủ nhà."

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang.

Túc Miên ngồi xổm dưới đất, cả người còn run nhẹ. Một bàn tay lớn ôm lấy phần đùi cô rồi bế cô lên.

Túc Miên lạnh đến mức răng va lập cập, vừa được bế lên liền lập tức rúc vào lòng người kia.

"Đôi chân" của Tỵ Thời quấn quanh cô, chậm rãi đưa cô lên lầu.

Cạch.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, cô gái mới hơi hoàn hồn.

Cái đuôi của anh chiếm gần hết phòng khách, chóp đuôi cuộn lấy thức ăn đưa đến trước ngực Túc Miên.

"Ăn chút đi."

Túc Miên im lặng hai giây rồi gật đầu.

"Cảm ơn."

"Khách sáo vậy à?"

Tỵ Thời nhướng mày, cuộn cô trong lòng, nghịch tóc cô. Lần này cuối cùng cũng không còn ngồi trong vali nữa.

Túc Miên mặc áo len màu kem sữa, áo rộng thùng thình. Bị đuôi rắn siết quanh, rất nhanh cơ thể đã ấm lên, toàn thân nóng hổi.

Bữa cơm này diễn ra trong im lặng.

Dù bình thường Túc Miên ăn cơm cũng như vậy, nhưng hôm nay rõ ràng áp suất thấp hơn hẳn.

Tỵ Thời tết tóc cô thành bím lệch, đặt trên vai trái của cô, rồi cũng không nói thêm gì nữa.

...

Ngày thứ ba, tòa nhà số hai lại có người chết.

Người chết là nữ streamer đối diện phòng Kiều Nhất Nặc.

Tượng sáp của cô ta vẫn mang nụ cười ngồi trước máy tính, một tay giơ lên, ngón út dựng ra, dường như đang livestream, lúc chết còn đang nói chuyện với bình luận.

Nhưng màn hình máy tính đã tối đen, không thể phát hiện gì.

"Đúng là tạo nghiệp mà, hôm qua tôi còn xem livestream của cô ấy đấy! Tự nhiên đứng im luôn, đáng sợ chết đi được!"

"Đúng vậy đúng vậy, đột nhiên đờ ra, tôi còn tưởng lag, ai ngờ giây tiếp theo màn hình tắt luôn."

"C... chết ba người rồi đấy, mau chạy thôi, biết đâu người tiếp theo là chúng ta!"

"Tôi không có tiền, tôi cứ ở đây đấy. Không thù không oán, hắn dựa vào đâu mà giết tôi!"

Mạnh Tử Kỳ: "Án giết người hàng loạt?"

Nói xong, mấy người vào phòng kiểm tra.

Căn phòng vẫn chẳng có gì bất thường.

Không có thi thể.

Không có máu.

Không có nghi thức kỳ quái.

"Cô ta đang làm gì vậy?"

Kiều Nhất Nặc quan sát động tác của tượng sáp hồi lâu rồi nghi hoặc hỏi.

Tiểu Lý đáp:

"Ừm, chắc là đang đua bảng nổi tiếng. Trước đây tôi cũng xem livestream, có streamer thích vào thời khắc cuối cùng lao bảng, thường sẽ đếm ngược để fan tặng phiếu nổi tiếng."

Nghe xong, Túc Miên lập tức làm thử cùng một động tác.

Ánh mắt cô chuyển động, giơ năm ngón tay ra rồi lần lượt cụp xuống.

Đếm ngược sao?

Nhưng nếu đếm ngược, cuối cùng phải là ngón trỏ mới đúng, không phải ngón út.

Mạnh Tử Kỳ hiểu Túc Miên đang nghĩ gì, xoa cằm suy đoán: "Nếu là đếm ngược thì cô ta hẳn làm như này."

Mạnh Tử Kỳ ra hiệu mọi người nhìn mình, rồi giơ năm ngón tay.

"Một số người có thói quen đếm kiểu này."

Ra bốn: cụp ngón cái.

Ba: cụp ngón út.

Hai: cụp ngón áp út.

Sau đó là ngón giữa.

Khi còn một thì còn lại ngón trỏ.

"Còn một số người khác thì quen kiểu này."

Bốn thì giống cách trước.

Nhưng đến ba thì cụp ngón trỏ.

Tiếp theo là ngón giữa.

Cuối cùng là ngón áp út.

Để lại duy nhất ngón út.

truyenfull,truyenfull vn