Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 138: Vô đạo đức

"Món bắt buộc mà tất cả mọi người phải mua hôm nay."

"Chúng ta cũng phải mua."

Cô lẩm bẩm, Kiều Nhất Nặc gật đầu, lập tức đặt một phần, do dự nói:

"Nhưng phần mua bắt buộc hôm nay chỉ đủ cho hai bữa, có thể mua thêm chút đồ khác không?"

Túc Miên lắc đầu.

"Tốt nhất đừng. Trước tiên chúng ta không rõ 'hoa tồn tại' tiêu hao cái gì, tiêu hết sẽ có hậu quả gì."

Kiều Nhất Nặc cảm thấy cô nói rất có lý, vì vậy ghép đơn với dì Lưu đầu tiên. Sau khi ghép đơn, số "tiền rau" phải trả chỉ bằng một nửa so với trước.

Trời dần tối, Túc Miên trở về căn hộ của mình, đặt một phần "giao thực phẩm tươi sống".

Lúc này tất cả cư dân đều đã ở trong nhà riêng của mình, con phố ngăn cách giữa hai tòa nhà vắng tanh không một bóng người.

Túc Miên cầm chiếc ống nhòm bị sứt một góc lên, nhìn sang cư dân đối diện. Ban công tầng bốn có hai hộ.

Vì vậy đúng như cô đoán, cửa của một hộ đã bị người ta dùng xi măng bịt kín, còn cửa ban công của hộ còn lại vẫn dán niêm phong, không nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Cô chuyển tầm mắt sang nơi khác.

Dì Lưu ở tầng một đang đan khăn trong vườn, bên cạnh đặt một chiếc radio, trông vô cùng thong dong tự tại.

Bà ấy đeo kính lão, lúc xỏ kim đặc biệt cẩn thận, nhưng xỏ mãi vẫn không vào.

Kiều Nhất Nặc ở tầng hai và cô gái đối diện đều đang livestream. Kiều Nhất Nặc rõ ràng đã thích nghi rất nhanh, hướng về phía camera thả tim hôn gió, khiến khóe mắt Túc Miên giật giật.

Vương Tiểu Nam tầng ba không có ở đó, hàng xóm Đỗ Nguyệt Khang đang cặm cụi làm bài tập, Mạnh Tử Kỳ tầng năm cũng không thấy đâu.

Cô dịch ống kính, đột nhiên ánh mắt khựng lại. Một bóng người màu xanh đang lén lút trong nhà của hộ đối diện Mạnh Tử Kỳ. Cậu ta kéo thấp vành mũ, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng đi vào phòng ngủ.

Là Tiểu Lý, người chơi giả làm nhân viên kiểm tra đồng hồ nước mà cô gặp ngoài hành lang hôm nay.

Nơi này trông không giống chỗ ở của cậu ta.

Túc Miên thầm nghi hoặc, nâng ống nhòm lên cao hơn.

Tầng sáu không thấy ai, còn người đàn ông tóc đỏ ở tầng bảy đang chống khuỷu tay lên ban công hút thuốc. Có vẻ hắn vừa tắm xong, đuôi tóc còn ướt.

Ánh mắt Túc Miên dừng lại trên người hắn rất lâu, tầm nhìn như bị hắn kéo theo, chăm chú mà lưu luyến.

Nước men theo cổ chảy xuống, lướt qua yết hầu, nhỏ vào xương quai xanh. Trong làn khói thuốc lượn lờ, không nhìn rõ khuôn mặt.

Chỉ thấy mái tóc đỏ rực bắt mắt.

Trong khoảnh khắc, Túc Miên đem hắn chồng lên khuôn mặt của người kia, rồi từ đó không thể dừng lại được nữa.

Nhịp tim cô đột ngột tăng nhanh, lồng ngực nóng rực cuộn trào.

"Thế thân" hay "nhìn trộm", từ nào cũng khiến cô cảm thấy vô đạo đức, nhưng lại nghiện đến lạ thường.

Một góc nhìn chỉ thuộc riêng về bạn.

Bạn có thể không chút gánh nặng, không chút kiêng dè mà ngắm nhìn, phác họa, chiếm hữu.

Lén trốn vào không gian riêng tư của hắn trong khoảnh khắc hắn thả lỏng nhất.

Ý nghĩ ấy ngày càng mãnh liệt, mạnh đến mức như có ai đó túm lấy gáy cô, ép cô phát ra một tiếng th* d*c bị đè nén như thú nhỏ.

Cô mất kiểm soát chỉnh tiêu cự của ống nhòm một chút, tầm nhìn lập tức thu hẹp, trong mắt chỉ còn hắn.

Hình xăm thật đẹp.

Cô nghĩ.

Hình xăm bộ xương rắn ôm theo đường cong cơ bắp, lên xuống theo nhịp thở, như linh hồn tà ác đến từ vườn địa đàng điên cuồng sinh trưởng.

Mang theo cảm giác hung bạo của cướp đoạt và tàn dư sau khi ký sinh, nhưng đóa hồng nở rộ lại vừa khéo trung hòa tất cả.

Con rắn đã chết, nhưng vẫn quấn quanh đóa hồng.

Giống như đánh dấu, cũng giống như chấp niệm.

Túc Miên khó chịu đến mức trán rịn mồ hôi, tim đập như trống dồn. Cô cắn môi cố ép bản thân tỉnh táo hơn, nhưng ánh mắt lại không thể kiềm chế mà ghim chặt trên người hắn.

Cảm giác tê dại do cấm kỵ mang lại lan khắp cơ thể.

Đột nhiên khói thuốc tan đi, người đàn ông búng tàn thuốc, tiện tay ném vào bể thủy tinh bên cạnh, dùng khăn lau mái tóc còn chưa khô.

Túc Miên lập tức tỉnh táo, như bị cưỡng ép kéo ra khỏi một giấc mộng quá nóng bỏng. Sau gáy vẫn còn tê dại, cô nuốt khan, khó khăn điều chỉnh hô hấp.

Cô chậm nửa nhịp mới nhận ra tư thế của mình — bả vai căng cứng, nhưng eo lại mềm nhũn, đầu ngón chân hơi co lại.

Trạng thái cơ thể vừa chật vật vừa xấu hổ khiến tai cô hơi đỏ lên. Tay vẫn duy trì tư thế giơ cao, nhưng lúc ngẩng mắt lên, cô bỗng cứng đờ.

Trong ống kính, người đàn ông đang cười với cô.

Khóe môi nhếch lên, dáng vẻ lười nhác.

Đầu óc Túc Miên "ong" một tiếng trống rỗng, máu toàn thân như chảy ngược, hơi lạnh nổ tung dọc sống lưng.

Bị phát hiện rồi.

Túc Miên cứng đờ tại chỗ, quên cả né tránh. Ánh mắt hoảng loạn dời đi, lại không biết nên nhìn đâu.

Tiêu cự chỉnh quá gần rồi.

Cô cắn răng, bị cái buff thiết lập nhân vật chết tiệt làm cho chật vật không chịu nổi.

Ngay giây sau, người đàn ông vẫy tay. Một con vẹt nhỏ sặc sỡ đáp xuống giá phơi đồ để hãm tốc, rồi nhào lên mu bàn tay hắn.

Túc Miên mạnh mẽ thở phào một hơi, vai hạ xuống, lưng dựa vào tường rồi từ từ trượt xuống như bị rút cạn sức lực.

...

Hóa ra không phải cười với cô.

Một màn hài kịch câm lặng cứ thế kết thúc.

Cô lại tiếp tục quan sát nơi khác thêm một lúc.

Người livestream thì livestream, người ra ngoài thì ra ngoài. Dì Lưu vẫn đang đan khăn, còn cậu học sinh cấp ba làm bài tập kia đã ngủ từ sớm.

Nhận ra đã muộn, Túc Miên cất ống nhòm đi, bước vào phòng tắm rửa sạch mồ hôi trên người.

Cô mở vòi sen để nước chảy xuống cơ thể mình, đầu ngón tay lướt qua, hàng mi run nhẹ.

Ướt rồi.

...

Đêm khuya.

Trong căn phòng tối tăm, Túc Miên đã chìm vào giấc ngủ sâu. Một tràng tiếng gõ khiến cô mơ màng tỉnh lại. Âm thanh rất khẽ, giống như có thứ gì đó đang rung lên, ngắt quãng từng hồi.

Cô nheo mắt nhìn về phía cửa, lắng nghe kỹ mới phát hiện không phải tiếng gõ cửa. Âm thanh vang lên vài lần rồi lại dừng.

Túc Miên day thái dương rồi tiếp tục nằm xuống.

Yên tĩnh được một lúc, tiếng động lại vang lên, kèm theo tiếng rung lắc ngày càng dữ dội.

Cô khó chịu mở mắt, lúc này mới phát hiện không phải có người gõ cửa, mà là chiếc tủ quần áo cuối giường đang rung.

Biên độ rất nhỏ, trong đêm không nhìn rõ, nhưng đồ vật trong tủ cũng bị rung theo nên phát ra tiếng động lớn. Một lúc sau lại dừng.

Túc Miên đau đầu đến không chịu nổi, ý thức hỗn loạn, định để mai rồi xem.

Nửa đêm về sáng, chiếc tủ lại bắt đầu phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt", như thể thứ gì đó bên trong sắp bò ra ngoài. Ngay cả tấm vải Túc Miên dùng che gương cũng bị rung rơi xuống, âm thanh càng lúc càng lớn.

Túc Miên "chậc" một tiếng, tức giận đá tung chăn, chộp lấy gối ném mạnh về phía tủ quần áo.

Ngay giây tiếp theo, mọi động tĩnh lập tức im bặt.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Túc Miên hài lòng dụi dụi gối, lại chìm vào giấc ngủ.

Mọi thứ đều yên bình như thế.

Ánh trăng vẫn sáng.

Hơi thở vẫn đều.

Mà dì Lưu ở tòa đối diện... vẫn đang đan áo len.

...

Sáng sớm.

"Cái này... cái này chân thật quá rồi đấy."

"Nói thật, nhìn giống người thật luôn."

"Chứ còn gì nữa. Sáng nay tôi qua trả đồ cho bà ấy, còn nghĩ bà ấy chăm chỉ ghê, vẫn còn đang đan áo len. Tôi đi tới vỗ một cái... ôi trời, cứng ngắc luôn!"

...

Một đám người vây trước nhà dì Lưu ở tầng một tòa nhà số hai, đứng ngoài ban công thì thầm bàn tán.

Tỵ Thời đá tung cửa, mặc áo khoác đỏ nhưng dưới chân lại đi dép bông màu xám, hai tay đút túi, dáng vẻ nhàn nhã tự tại.

truyenfull,truyenfull vn