Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 135: Phạm nhân mới ra tù

Cô đột nhiên có một suy nghĩ táo bạo.

Người trong đoạn ký ức nhìn trộm kỳ quái kia... chẳng lẽ chính là tên sát nhân ở tầng trên?

Trong ký ức, ban công mà cô quan sát dường như nằm ở tầng cao nhất, mà nơi ở của cô cũng là tầng bảy của tòa nhà đối diện.

Sau khi người đàn ông b*p ch*t kẻ đòi nợ, hắn lập tức quay đầu lại đầy nhạy bén. Khoảng cách xa như vậy mà còn có thể phát hiện ra điều gì đó, Túc Miên cảm thấy mình khó thoát khỏi kiếp nạn này.

Cô chỉ có thể cầu nguyện rằng hắn chỉ vô tình quay đầu, chứ không thực sự phát hiện ra điều gì.

...

Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, cô gõ cửa.

Một lần.

Hai lần.

Không có ai đáp lại.

Nhưng nhịp tim của Túc Miên lại rối loạn trước.

Cô đang định gõ thêm lần nữa thì bên trong đột nhiên vang lên một tiếng động rất khẽ, giống như có người đứng dậy kéo ghế.

Cánh cửa hé mở một khe nhỏ.

Ánh đèn mờ tối trong phòng tràn ra từ khe cửa, chiếu lên một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, hổ khẩu có lớp chai mỏng, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Người phía sau cửa không lập tức lộ diện, chỉ đứng trong bóng tối như đang quan sát cô.

"Có việc gì?"

Giọng đàn ông trầm thấp, lạnh nhạt, không mang theo cảm xúc dư thừa, nhưng lại khiến người ta theo bản năng căng thẳng thần kinh.

Túc Miên ngẩng đầu.

Hắn còn cao hơn bóng dáng mơ hồ trong ký ức, đường vai sắc nét, thân hình cực kỳ nổi bật.

Ánh đèn rơi lên nửa khuôn mặt hắn, đường nét lạnh lùng cứng rắn, xương mày ép rất thấp.

"Tôi là chủ nhà, tới thu tiền thuê nhà."

Túc Miên chớp mắt, nhìn chằm chằm gương mặt bị bóng tối che khuất của hắn, như đang suy nghĩ điều gì.

"Hừ."

Hắn mở miệng, phun ra một vòng khói, giọng điệu bình thản.

"Mấy kẻ đòi nợ đã thay cô hỏi thăm tôi trước rồi."

"Vậy à."

Cô giả vờ không hiểu, đầu óc vận chuyển cực nhanh để nghĩ cách đối phó.

Tiền thuê này... thu hay không thu?

Ngay lúc Túc Miên đang do dự giữa việc giữ mạng hay tiếp tục nhiệm vụ, hắn đột nhiên đưa tay đẩy mạnh cửa ra.

Túc Miên theo phản xạ lùi lại một bước.

Cánh cửa cọ vào tường phát ra âm thanh két két khó nghe.

Toàn bộ căn phòng lập tức hiện ra trước mắt cô — sạch sẽ, trống trải, không có bất kỳ vật dụng thừa thãi nào, giống như một nơi ở tạm thời có thể xách hành lý rời đi bất cứ lúc nào.

Không có vết máu.

Không có thi thể.

Nhưng cảm giác nguy hiểm kia lại không hề biến mất, trái lại còn trở nên nồng đậm hơn vì không gian chật hẹp.

Người đàn ông nghiêng người, chừa ra một lối đi, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt trên người cô.

"Muốn vào không, cô chủ nhà?"

Hắn dừng lại một chút, ngữ khí đầy ẩn ý.

"Cô đứng ngoài cửa trông giống như đang xác nhận xem... tôi có giết cô hay không."

Trong chớp mắt, mồ hôi lạnh của Túc Miên túa ra.

Trong đầu cô điên cuồng nảy sinh ý nghĩ quay đầu bỏ chạy.

Đôi chân đã muốn cử động, nhưng lại mềm nhũn. Trực giác mách bảo cô rằng nếu bây giờ chạy trốn, có lẽ sẽ chết còn thảm hơn.

...

Cô ôm chặt cuốn sổ vào ngực, im lặng bước vào phòng.

Tỵ Thời cúi mắt nhìn động tác thiếu cảm giác an toàn của cô, không hiểu sao lại thấy rất thú vị, ý nghĩ muốn dọa mèo nhỏ càng mạnh hơn.

Không nhận ra hắn, vậy thì biết làm sao đây?

Người chơi lão luyện khi vào game, việc đầu tiên sẽ là xem thông tin Quản trò của màn này. Hiểu được tính cách của trọng tài sẽ tăng tỷ lệ sống sót.

Nhưng mèo nhỏ vẫn chưa hình thành thói quen đó, quả thật nên chịu chút bài học.

"Tên mới ra tù" tựa vào cửa, đầu ngón tay gõ nhẹ, tàn thuốc rơi xuống, đốm lửa lập lòe, lười biếng ngước mắt.

Rầm—

Cửa đóng lại.

Túc Miên quay lưng về phía hắn, nghe thấy tiếng đóng cửa liền lập tức dừng bước. Đầu ngón tay cô siết chặt, ánh mắt vô định nhìn phía trước.

Một vùng bóng tối phủ xuống, kèm theo mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Người đàn ông cúi người, thở bên vai cô.

"Như cô thấy đấy, chẳng có gì cả."

"Trên người tôi không có nổi một đồng."

Khi nói câu này, hắn chẳng hề thấy xấu hổ, thậm chí còn mang theo chút tùy hứng và vui vẻ, như chỉ đang trò chuyện chuyện thường ngày, nhưng bên trong lại ngầm chứa ý uy h**p.

Hắn không có tiền, mà cô cũng không thể đuổi hắn đi. Dù cô là chủ nhà, nếu còn không biết điều, kết cục sẽ giống những kẻ đòi nợ kia — chết không tiếng động.

Nhưng thiết lập nhân vật lại buộc cô phải thu tiền thuê. Nếu tiếp tục kiên trì, có thể sẽ dẫn đến họa sát thân. Nhưng nếu lùi bước, Quản trò có thể sẽ tìm tới cô.

Cô căng mặt suy nghĩ đối sách.

"Nếu không có tiền, có tay có chân thì vẫn có thể làm việc chứ."

Cô đánh tráo khái niệm, dùng một cách khác để thu tiền thuê.

Hệ thống đâu có nói tiền thuê nhất định phải là tiền, chỉ không biết người này có đồng ý hay không thôi.

Người phía sau im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tim Túc Miên gần như nhảy lên cổ họng, hắn mới đột nhiên khẽ mở miệng.

"Cô chủ nhà muốn tôi làm việc gì?"

"Tôi chẳng biết làm gì đâu, làm bẩn địa bàn của cô thì không tốt lắm."

"Quét nhà, lau nhà, rửa bát... gì cũng được."

Túc Miên cảm thấy hơi thở của hắn ép đến mức cô khó thở, tốc độ nói cũng nhanh hơn vài phần, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi đây.

"Ồ."

...

"Được thôi."

Hắn hờ hững đáp, dường như còn hơi thất vọng, nghiêng người mở cửa.

Túc Miên lập tức cúi người lao vụt ra ngoài, hít lấy hít để không khí tươi mới.

"Vậy cứ thế nhé, tôi đi trước đây."

Sau đó đôi chân chạy cực nhanh, giống hệt một con thỏ lao xuống lầu.

Tỵ Thời: ...

Hắn vuốt cằm suy nghĩ xem có phải mình diễn hơi đáng sợ quá không. Nhưng một kẻ mới ra tù thì có thể hiền lành đến mức nào chứ?

Hắn lắc đầu, dụi đầu thuốc vào gạt tàn thủy tinh.

Ừm, hắn không thích hút thuốc, nhưng vì thiết lập nhân vật nên cũng hết cách.

...

Túc Miên vừa lao từ tầng bảy xuống thì không để ý có người trong hành lang, trực tiếp đâm vào vai đối phương.

Nam sinh kia đau đến kêu lên một tiếng. Túc Miên nhỏ giọng xin lỗi rồi phát hiện đó là một người chơi.

Vậy tức là phó bản này có tổng cộng năm người chơi.

Nam sinh mặc áo khoác gió màu xanh, rụt rè giấu mặt dưới mũ áo, trong tay ôm một cuốn sổ với nét chữ nguệch ngoạc.

Túc Miên lục lại ký ức, thân phận của cậu ta là Tiểu Lý — người đi ghi đồng hồ nước của tòa nhà này.

"Cô chủ nhà, tôi... tôi vẫn còn vài hộ chưa ghi xong, tôi lên trước đây."

Nói xong liền vội vàng chạy đi, Túc Miên còn chưa kịp mở miệng. Cô cảm thấy có chút kỳ lạ, chớp mắt rồi cũng không nghĩ nhiều nữa, quay về căn hộ của mình ở tòa nhà đối diện.

Khoảnh khắc mở cửa phòng, Túc Miên hoàn toàn sững sờ.

Căn nhà nhỏ hơn cô tưởng rất nhiều. Cửa vừa mở gần như đã chạm ngay bức tường đối diện, xoay người cũng thấy chật chội.

Phòng khách miễn cưỡng coi như là có. Một chiếc sofa cũ bong tróc đặt sát tường, lớp m*t đã xẹp lép, phần đệm ở giữa lõm xuống như có người thường xuyên ngồi đúng một chỗ suốt thời gian dài.

Bàn trà được ghép từ mấy tấm ván gỗ, đi thêm hai bước là tới phòng ngủ, thậm chí còn chẳng có cửa ngăn cách.

Nói thật, đây giống nơi một bà chủ cho thuê nhà ở sao? Dù gì cô cũng là "tư bản" đi thu tiền thuê mà, sao có thể sống khổ sở đến mức này???

Ngoài căn nhà cũ kỹ, cách bài trí cũng vô cùng quái dị.

Trên tờ lịch kiểu mấy chục năm trước in hình em bé phúc tinh với nụ cười kỳ quái, trong chiếc tủ gỗ thấp là một chồng bát đen phủ đầy bụi, trên bàn trà còn đặt một xâu tiền đồng.

Càng nhìn cô càng thấy không đúng, vừa bước thêm vài bước đã tới phòng ngủ.

Trên chiếc tủ quần áo kiểu cũ trong phòng ngủ gắn một tấm gương toàn thân đối diện thẳng với giường. Phản giường bị khoét rỗng, còn đôi dép cạnh giường lại hướng thẳng ra phía cửa.

truyenfull,truyenfull vn