Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 115: Người đứng xem

Hắn nhẹ nhàng nhấc quân hậu khỏi vị trí ban đầu ở cánh hậu, vượt qua muôn vàn quân cờ đang chém giết trên bàn cờ, rồi vững vàng đặt nó bên cạnh quân Vua đen.

Một vị trí tương đối an toàn, nhưng lại hoàn toàn tách khỏi tuyến tấn công lẫn điểm phòng thủ trọng yếu.

Vị trí này rất vi diệu.

Quân hậu ở đây vừa không thể tạo thành uy h**p hiệu quả với phe trắng, cũng chẳng thể bảo vệ nghiêm ngặt cho quân Vua, càng giống như... một kẻ đứng ngoài cuộc được cố ý cách ly ra, sạch sẽ và vô can.

Kẻ đứng ngoài cuộc.

Ánh mắt Túc Miên khẽ dao động.

"Hoàng hậu của ta... rất xinh đẹp."

Hắn cười ngốc nghếch, lời nói đầy ẩn ý.

"Nhưng vị trí nàng đứng... chậc, quá xa trung tâm đổ máu rồi. Một hoàng hậu cách xa giết chóc như vậy... sao có thể là hung thủ cầm dao được chứ?"

"Đến lượt cô đi rồi, điện hạ. Quốc vương của cô... hình như vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm đâu."

Nhưng Túc Miên lại đứng dậy, nói lời cảm ơn.

"Cảm ơn, phần còn lại tôi biết nên đi thế nào rồi, không làm lãng phí thời gian của ngài nữa."

Hoàng tử heo đen khụt khịt hai tiếng, lộ ra tám chiếc răng cửa lớn.

"Vinh hạnh của ta."

"Chắc chắn anh biết gì đó đúng không! Mau nói cho tôi!"

Pit lắc mạnh vai người lùn, suýt nữa nhổ bật cả người ta lên.

Người lùn đội mũ chóp xanh lá chỉ "hu hu hu" khóc nức nở, không nói lấy một lời, trông vô cùng tủi thân.

Pit hết cách, chỉ có thể ngồi xổm xuống đưa tay chạm vào anh ta, nhưng người lùn lại không cho đụng, sợ hãi lùi ra sau.

Một đám người lùn đội mũ đủ màu sắc vây tới, tức giận nhìn chằm chằm Pit.

"Không phải... tôi chỉ muốn hỏi thôi mà—"

Pit còn chưa nói hết câu đã bị Luna kéo mạnh ra.

"Cậu trai trẻ, dùng não chút đi!"

Luna mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc đầu phân tích:

"Đám NPC này chắc chắn có tuyến cốt truyện riêng, giống như Apple Jacket với hoàng tử heo đen ấy. Anh phải khiến họ mở lòng. Nhìn điện hạ Elizabeth kìa, chỉ chơi cờ với hoàng tử heo đen một ván là moi được thông tin rồi."

"Chưa từng chơi escape room à? NPC cốt truyện nào mà chẳng phải đi hết tình tiết mới chịu đưa manh mối?"

Mắt Pit sáng lên.

"Đúng ha! Dì Luna tiên tiến thật đấy, còn chơi escape room nữa."

Luna trợn mắt nhìn anh ta.

"Tôi mới hơn bốn mươi thôi, đừng gọi tôi là dì!"

Vero nói: "Theo tôi biết thì đám người lùn này là thợ đóng giày nổi tiếng trong thành."

Không biết Vero chui từ đâu ra.

"Một trong các cậu giả vờ giày hỏng, nhờ họ sửa thử xem."

Hai người cùng quay sang nhìn Pit. Pit chớp chớp mắt, bất lực thở dài.

"Được rồi, được rồi, để tôi."

Anh ta tháo giày ra, ngồi xổm xuống đưa cho một người lùn mặc vest, giọng điệu ôn hòa.

"Ờm... thưa ngài, có thể giúp tôi sửa giày được không?"

Người lùn lúc ấy đang ngắm nghía đồng tiền cổ vừa kiếm được. Động tác anh ta khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi mắt to bất thường với đồng tử màu hổ phách hơi co lại, ánh nhìn dừng trên đôi giày Pit đưa tới vài giây, rồi chuyển lên mặt cậu.

Sau đó, khóe miệng anh ta bắt đầu nhếch lên.

Pit tưởng mình thành công nên hơi vui mừng, còn đang thắc mắc sao đối phương chưa nhận lấy giày, nhưng anh ta hoàn toàn hiểu sai rồi.

Đó dường như không phải nụ cười.

Ban đầu chỉ cong lên một chút, nhưng rồi khóe miệng người lùn càng lúc càng kéo rộng, mãi tới tận mang tai.

Môi anh ta lật ngược ra sau, để lộ hàm răng nhọn hoắt như răng cá mập xếp kín một vòng.

!!!

Tiếng hét của Pit mắc nghẹn trong cổ họng. Cậu ngã bật ra sau, đúng lúc đôi giày bị hất văng thì người lùn lao bổ tới.

"A a a a a a a––!!!"

Thân hình thấp bé rắn chắc bộc phát tốc độ kinh người, như một quả pháo đạn lao thẳng về phía ba người.

"Chạy mau!" Luna phản ứng đầu tiên, kéo mạnh Pit một cái.

Tiếng động lớn lập tức thu hút đám đông, không ít người quay đầu nhìn, sau đó bùng nổ tiếng hét còn kinh hoàng hơn.

"Gia tộc Victor nổi giận rồi!!!"

"Mau chạy! Mau chạy!"

Đám đông chen lấn, bỏ chạy tán loạn, bàn ghế bị húc đổ, tiếng ly đĩa vỡ vang lên không dứt.

Buổi dạ hội hóa trang lộng lẫy phút chốc biến thành hiện trường chạy trốn kinh hoàng.

"Cứu mạng! Đừng qua đây!" Pit hồn vía lên mây, trong lúc nguy cấp liền lách người sang bên.

Người lùn vồ hụt, đâm thẳng vào hoàng tử heo đen phía sau Pit. Hàm răng nháy mắt khép lại, hoàng tử heo đen kêu thảm một tiếng rồi hiện nguyên hình.

Cơ thể hắn vặn vẹo, phình to, biến dạng ngay trước mắt mọi người, lễ phục bị xé toạc.

Làn da trơn láng bị lớp lông đen thô ráp bao phủ, mũi nhô dài về phía trước, tai dựng to lên.

Hai mắt đỏ rực, nanh nhọn lộ ra ngoài, một cú đá hất tung bàn cờ bên cạnh.

Pit sợ tới mềm nhũn chân, vừa bò vừa lăn, lao tới ôm chặt lấy vạt váy của Túc Miên bên cạnh.

"Điđiđiđiđiện hạ Elizabeth, cứu cứu mạng!!!"

Túc Miên còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, trên tay vẫn cầm ly rượu dùng để nói chuyện lúc nãy. Bị Pit nhào tới làm rượu đổ hết lên váy.

Cô nhìn người lùn đang lao tới dữ tợn, lùi một bước rồi đưa tay nắm lấy chiếc mũ của hắn.

Người lùn lập tức như bị nắm được điểm yếu, thắng gấp ngay tại chỗ, gương mặt vừa hoảng vừa giận.

Anh ta vừa định há miệng thì bàn tay mảnh khảnh kia đã chỉnh chiếc lông vũ trên vành mũ sang hướng khác.

"Mũ của ngài lệch rồi, ngài Victor."

Người lùn hung dữ đáng sợ kia lập tức dừng khựng. Biểu cảm dữ tợn trên mặt hắn như thủy triều rút đi, thay vào đó là hoảng hốt và lúng túng.

Anh ta nhanh chóng đứng thẳng người, giơ tay chỉnh lại mũ, nơ cổ, vuốt tóc mai cho gọn gàng.

"Ôi! Thật xin lỗi, thất lễ quá rồi, điện hạ Elizabeth xinh đẹp mê người của tôi."

Giọng nói trở nên hoảng hốt và khiêm nhường.

"Để ngài phải kinh hãi, chuyện này thật quá không nên."

Pit: "......"

"Không phải..." Pit ló nửa cái đầu từ phía sau Túc Miên ra, giọng khô khốc, "Cái này... hợp lý hả?" Đổi mặt kiểu Xuyên kịch cũng không nhanh tới vậy đâu.

Anh ta thở hổn hển một hơi, đột nhiên cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình. Pit ngẩng mạnh đầu lên, từ dưới nhìn lên rồi chạm phải đôi mắt có chút mất kiên nhẫn kia.

"Xin lỗi xin lỗi!"

Pit lập tức lùi ra ngoài hai bước. Không biết vì chạy trối chết hay vì lý do nào khác mà mặt anh ta đỏ bừng bất thường.

Vạt váy của Elizabeth có mùi táo xanh, ngọt ngọt... tương phản quá lớn với khuôn mặt lạnh lùng kia...

"Hahahaha..."

Một tràng cười sảng khoái kéo mọi người trở lại thực tại. Trên cầu thang tầng hai, Felix xem kịch từ nãy tới giờ, cười tới mức suýt không thở nổi vì dáng vẻ của Pit.

"Các người đúng là trong lúc người ta đang nghỉ phép quý giá còn cố xông lên bàn chuyện công việc, lại còn là sửa giày, loại việc phiền phức như thế. Đổi lại là tôi, tôi cũng khó chịu tới mức muốn cắn người."

Nói rồi cậu ta đưa tay lên miệng, làm động tác cắn người, vừa há miệng vừa wink một cái, khiến Túc Miên bị "dầu mỡ" tới mức nhíu chặt mày.

Pit ngẩn ra, sau đó bừng tỉnh đại ngộ.

Anh ta tức giận nhìn Vero, còn Vero thì ngượng ngùng sờ mũi, tỏ vẻ bản thân cũng không ngờ lại như vậy.

truyenfull,truyenfull vn