Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 110: Đổ oan

Túc Miên cười lạnh một tiếng. Sau khi khách khứa giải tán, nơi này liền trở thành chỗ để các người chơi bàn bạc.

"Tôi lại thấy người ít đáng nghi nhất chính là tôi."

"Vì sao cô nói vậy?"

Vero gãi đầu.

Túc Miên nói: "Tất cả những người đến tham gia vũ hội gần như đều vì đôi giày múa đỏ, bao gồm cả sáu người chúng ta. Nhưng người được chọn hai lần đều là tôi, điều đó không chứng minh được gì cả."

"Nếu những ngày tiếp theo người được chọn vẫn là tôi, thì tôi có một suy đoán khá táo bạo."

Túc Miên nhìn con sơn ca trên cao, mà con sơn ca cũng đang nhìn cô.

"Tôi là người đã được định sẵn sẽ mang đôi giày múa đỏ cuối cùng. Mà người có quyền định đoạt chuyện đó, nhất định chỉ có quốc vương đứng trên vạn người."

Cô lấy lá bài liên quan đến hoàng hậu Melissa đưa cho mọi người.

Các người chơi ghé lại xem.

【Melissa dường như không ân ái với quốc vương như vẻ ngoài, bà ta cũng không thích con gái mình là Elizabeth cho lắm.】

"Quốc vương yêu tôi, thậm chí còn hơn cả hoàng hậu. Vì vậy bà ghen tị với tôi, cũng ghen tị vì tôi có thể nhận được đôi giày múa đỏ. Lá bài này vừa hay chứng minh điều đó."

"Còn manh mối quốc vương yêu tôi là do tôi vừa dò hỏi được từ một vị khách tên Apple Jacket, Luna có thể làm chứng."

Nói xong, Luna gật đầu, Túc Miên liền dang hai tay.

"Đó chính là tuyến cốt truyện đại khái của nhân vật tôi."

Lời vừa dứt, không khí im lặng trong chốc lát, rồi có người hít mạnh một hơi lạnh, ánh mắt tất cả đều tràn đầy kinh ngạc.

Nửa ngày.

Mới chưa đến nửa ngày mà người chơi đóng vai Elizabeth đã gần như suy luận ra tuyến truyện của bản thân rồi.

Năng lực này quả thực đáng sợ, gần như là đả kích giảm chiều.

Vero nghĩ lại mà thấy sợ, thầm may mắn vì mình không giống tên thợ săn kia đi đánh giá người khác qua ngoại hình.

Túc Miên nở nụ cười như có như không nhìn Điền Noãn.

"Nếu tiếp tục suy luận theo hướng này, có người phát hiện chuyện đã được nội định nên nổi giận giết quốc vương, vậy tôi lại càng không thể là hung thủ."

"Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán thôi. Dù sao vũ hội còn kéo dài nhiều ngày nữa, sẽ xảy ra chuyện gì thì chẳng ai biết được."

"Cô nói có lý."

Pit gật đầu đầy tán đồng, thiện cảm với Túc Miên cũng tăng vọt.

Từ lúc rời bàn chơi đến giờ chẳng ai muốn đi cùng anh ta. Bạn nhảy cũng là do anh ta tranh thủ lúc Vero chưa phản ứng mà kéo tới.

Chỉ có Túc Miên là không dùng ánh mắt khác thường nhìn anh ta, thậm chí còn trêu chọc anh ta.

Giờ lại thêm màn phân tích bình tĩnh này, trong mắt Pit chẳng khác nào đại lão. Anh ta âm thầm quyết định nhất định phải giống Luna, bám chặt lấy cô.

Sắc mặt Điền Noãn xanh mét.

Kể từ lần thất bại rồi tự sát kia, cô ta đã hoàn toàn không còn sự ung dung trước đây nữa.

"Hận thù" chiếm cứ đầu óc cô ta, khiến vẻ ngoài ngọt ngào trở nên méo mó đáng sợ.

Cô ta mang vẻ mặt âm trầm, chưa đợi mọi người bàn luận xong đã bỏ đi, để lại đám người chơi ngơ ngác.

Pit hỏi: "Cô ta bị gì vậy?"

Vero lắc đầu: "Không biết."

Người khác không rõ, nhưng Túc Miên hiểu rất rõ.

Điền Noãn liên tục chịu thiệt trước cô, tâm lý đã mất cân bằng, tinh thần gần như sụp đổ.

Túc Miên thở dài. Có thể trở thành người chơi cấp cao chứng tỏ vốn là người rất thông minh, vậy mà chỉ vì hận cô nên ăn nói mất kiểm soát, trong tối ngoài sáng đều tìm cách gây khó dễ.

Đương nhiên cô cũng hận Điền Noãn, vì cô ta đã cướp đi mạng sống của Bổ Câu Trắng.

Chỉ là Túc Miên vẫn còn lý trí. Cô biết hiện tại chưa phải lúc báo thù.

Túc Miên đè nén cảm xúc trong mắt xuống, lại thấy Pit yếu ớt giơ tay.

"Tôi... tôi có một đề nghị."

"Quản trò nói sau mười hai giờ ra ngoài sẽ nhìn thấy thứ đáng sợ, hay là chúng ta..."

Vero lập tức lắc đầu.

"Không không không không... đáng sợ quá, tôi không dám mạo hiểm."

Luna cũng lộ vẻ khó xử, Pit đành bỏ cuộc. Nhưng sau khi nghe anh ta nói, Túc Miên lại trầm ngâm suy nghĩ.

Tiếng chuông mười giờ vang lên, cả tòa lâu đài đã yên tĩnh trở lại. Người hầu dọn sạch rác và thức ăn thừa sau buổi tiệc.

Có một người hầu nhìn trước ngó sau, lom khom như ăn trộm đi đến trước sofa.

Cô ta nhặt một quả táo rơi dưới đất lên. Túc Miên đang định rời đi cùng những người chơi thì khóe mắt giật giật, nhỏ giọng nói:

"Tốt nhất đừng ăn quả táo đó."

"A! Điện hạ..."

Người hầu sợ đến mức ném quả táo xuống đất lần nữa, mặt trắng bệch, cũng chẳng hỏi nguyên nhân mà liên tục xin lỗi rồi run rẩy bỏ đi.

...

"Ủa? Elizabeth, cô không về phòng sao?"

Luna ngáp một cái, khóe mắt hiện lên nếp nhăn. Việc nhảy múa đã tiêu hao quá nhiều sức lực của cô.

Túc Miên lắc đầu.

"Cô về trước đi."

Nói xong, cô đi về phòng tranh nằm sâu nhất tầng một.

Bên trong truyền ra tiếng cãi vã, nghe giống giọng của một người phụ nữ đang tức giận.

"Điện hạ đã nói ngươi không được đụng vào những bức tranh này! Gan ngươi lớn thật đấy, con chuột hôi hám! Ta chỉ vào dọn vệ sinh thôi mà giờ đã bắt được ngươi rồi!"

"Ta sẽ đi báo cho điện hạ ngay!"

Forty đè nén sự mất kiên nhẫn trong mắt, bàn tay giấu dưới mép giường siết chặt, sát ý trào dâng.

Người hầu kia lại hoàn toàn không nhận ra, vẫn không ngừng lải nhải om sòm.

Ngay lúc người đàn ông chuẩn bị đứng dậy, một bóng dáng nhỏ nhắn đẩy cửa bước vào.

"Muốn báo cho ta chuyện gì?"

"Điện hạ!"

Người hầu đặt cây chổi sang một bên rồi hành lễ.

Túc Miên phất tay, quan sát phòng tranh.

Rõ ràng ngay cửa có một bức tranh đã bị dịch chuyển.

Hơn nữa cô còn phát hiện một chi tiết nhỏ.

Túc Miên chưa từng nói với đám người hầu phải đặt giường ở vị trí nào, nhưng bọn họ lại đặt nó vào sâu nhất bên trong.

Điều đó có nghĩa là nếu Forty muốn đi ngủ thì phải đi xuyên qua toàn bộ tranh mà không được chạm vào chúng.

Đúng là độc ác.

Túc Miên thầm đánh giá.

Cô cúi đầu nhìn người hầu vẫn đang khóc lóc kể lể, rồi ánh mắt dừng trên người Forty cạnh giường.

Quần áo hắn đã được thay thành áo sơ mi và áo ghi lê đơn giản, để lộ cánh tay rắn chắc.

Cúc trên cùng của áo ghi lê không cài được, có lẽ vì không vừa kích cỡ.

Trên người cũng chẳng còn vết máu nào, ngược lại còn có vài phần tuấn tú.

Cô im lặng rất lâu, cuối cùng hơi ngẩng cằm lên, lạnh lùng nói ra hai chữ:

"Giết đi."

Người hầu vội đứng bật dậy, định nhường chỗ cho lính canh ngoài cửa tiến vào, nhưng Túc Miên lại nắm lấy cánh tay cô ta.

"Ta nói là ngươi."

"C... cái gì? Điện hạ, tôi không hiểu ý người..."

Túc Miên chẳng buồn giải thích, trực tiếp phất tay để hai tên lính kéo cô ta đi.

Trong tiếng hét thảm xen lẫn tiếng khóc, căn phòng dần yên tĩnh trở lại.

Forty trông có vẻ kinh ngạc.

Hắn nghiêng đầu, chống tay vào mép giường rồi đứng lên.

"Ta biết ngươi không đụng vào nó."

Túc Miên đặt bức tranh trở về vị trí cũ, từ lâu đã đoán ra chân tướng.

Nếu Forty muốn đi vào trong cùng, một là dựa vào thân pháp không chạm vào bất kỳ bức tranh nào, hai là mặc kệ tất cả mà đi thẳng.

Chỉ đụng trúng đúng một bức tranh, điều đó chỉ có thể chứng minh người làm không phải hắn, mà là người hầu khi vào dọn dẹp đã vô tình va phải, rồi đổ lỗi cho Forty câm.

Túc Miên day day mi tâm, bị đống chuyện rách nát này làm đau đầu.

Không biết từ lúc nào, Forty đã đi tới trước mặt cô.

Hắn đặt hai tay ở hai bên đầu cô, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô, mỗi lần nhấc tay lên xiềng xích lại vang lên leng keng.

truyenfull,truyenfull vn