Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 105: Rút thẻ

Trong lúc suy nghĩ, cô bắt đầu tìm kiếm thông tin dữ liệu của Quản Trò trong đầu.

Một ảnh đại diện đeo mặt nạ thỏ hiện ra, phần mắt thỏ dường như là lớp lưới chống bụi đen kịt, không thể nhìn rõ.

【Quản Trò màn này: Mão Thời – Hội Trọng Tài Mười Hai Thời Thần】

【Chiều cao 145cm, cân nặng 60g, sinh ra từ Mão Thời, thích yên tĩnh, thích người chết.】

【Sở thích: sudoku. Cực kỳ nghiêm khắc với các con số. Vượt quá dự toán, chặt xác vạn đoạn. Khi ngủ sẽ nhe răng, xin đừng làm phiền lúc ngủ, nếu không răng cửa sẽ cắn thủng hộp sọ loài người. Khi tỉnh tính cách ôn hòa, dễ ở chung.】

Lúc mở mắt lần nữa, một chiếc mặt nạ thỏ bất ngờ dí sát vào mặt cô.

Hô hấp Túc Miên khựng lại. Trong đôi mắt thỏ đen ngòm kia là lớp lưới chống bụi dày đặc khiến người ta cực kỳ khó chịu.

"Ngủ rồi à?"

Mão Thời rất thấp, chỉ cao hơn mặt bàn dài một chút. Ánh mắt của những người chơi khác đều tập trung về phía này, âm thầm đổ mồ hôi thay Túc Miên.

Vừa vào đã bị Quản Trò chú ý, có thể nói là vô cùng "may mắn".

Túc Miên chớp mắt, gật đầu.

Mão Thời nhìn cô một lúc rồi quay lại phía trước bàn dài.

Thích yên tĩnh mà, không nói chuyện là được.

Người phụ nữ kia thở phào thay cô, vuốt bụng mình rồi nhìn về cuối bàn dài.

"Chào mừng đến với trò chơi lần này, các thám tử."

"Cơ chế của màn chơi này sẽ hơi khác một chút. Vì tối qua quốc vương chết vào lúc mười hai giờ tại buổi dạ tiệc, nên phù thủy vô cùng tức giận. À, mà phù thủy đó chính là tôi."

"Vì vậy, tôi nghi ngờ tất cả các người đều là nghi phạm của vụ án này."

"Một thợ săn, một ông chủ xưởng đồ hộp, một chủ nông trại, một tiên răng, cùng hai người phụ nữ được quốc vương yêu quý nhất là hoàng hậu và công chúa."

Khi nói chuyện cơ thể cô ta hoàn toàn không nhúc nhích, có lẽ là lười động đậy, cả người như bị kẹt cứng tại đó.

"Cho nên trong cơn tức giận, phép thuật của tôi xảy ra trục trặc, khiến tất cả các người đều mất trí nhớ."

"Nói cách khác..."

Cô ta kéo dài âm cuối: "Trong phó bản này, hung thủ không biết mình là hung thủ."

Lời vừa dứt, cả bàn lập tức xôn xao.

Chỉ riêng trong mắt Túc Miên hiện lên chút hưng phấn mờ nhạt.

"Im lặng, các người ồn quá."

Mão Thời giật một bên tai của mình xuống ngoáy ngoáy, sau đó cái tai tự bật trở về vị trí cũ.

"Độ tự do của thế giới này rất cao. Ngoài hiện trường vụ án ra, các người còn cần tìm NPC để thu thập manh mối."

"Chúng ta sẽ dùng phương thức rút thẻ để nhận thêm thông tin."

"Mỗi ngày sẽ phát ba lá bài. Có thể tự chọn thẻ kỹ năng hoặc thẻ manh mối, nhưng thẻ kỹ năng chưa chắc hữu dụng, nên hãy cân nhắc kỹ."

"Bây giờ, hãy chọn manh mối của người mà các người muốn."

Sau khi nói xong, Mão Thời hơi ngẩng đầu nhìn mọi người.

Các người chơi bắt đầu bàn tán, nhìn trái ngó phải.

Túc Miên giơ tay: "Tôi muốn manh mối của chính mình."

Lá bài đầu tiên, để an toàn thì nên chọn bản thân mình.

Thứ nhất là để không đắc tội bất kỳ ai ở đây.

Thứ hai là để không làm lệch thiết lập nhân vật.

Ngay sau đó, một lá Át Cơ rơi vào lòng bàn tay cô.

Cô không xem ngay mà lặng lẽ cất đi.

Có người mở đầu rồi, những người chơi còn lại cũng lần lượt chọn bài.

Chỉ riêng người cuối cùng khi giơ tay lại chỉ thẳng về phía Túc Miên.

"Tôi muốn manh mối của cô ấy."

Giọng nói truyền tới từ phía sau lưng Túc Miên.

Cô sững người, lập tức quay đầu lại.

Khoảnh khắc hai người đối mắt, đồng tử Túc Miên co rút, hai tay vô thức siết chặt.

Điền Noãn.

Điền Noãn không nhìn cô, sau khi nhận lá bài thì mỉm cười ngọt ngào với mọi người.

Nhưng vì thân phận của cô ta là hoàng hậu, lớp trang điểm trên mặt dày đến đáng sợ.

Phấn phủ dày cộp cùng màu mắt xanh đậm khiến chẳng ai dám nhìn thẳng vào cô ta.

Nụ cười ngọt ngào ấy trong mắt người khác chẳng khác gì một mụ phù thủy.

Túc Miên hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

Bây giờ chỉ cần nhìn thấy Điền Noãn, cô sẽ nghĩ ngay tới cái chết của Bồ Câu Trắng.

Đó thật sự không phải chuyện tốt đẹp gì.

Cũng không biết nghiệt duyên gì mà cô lại đụng phải Điền Noãn thêm lần nữa.

"Được rồi, bây giờ bắt đầu tự giới thiệu đi. Giới hạn mười phút. Quá giờ thì tôi sẽ lấy sọ của các người làm bữa tối."

Cô ta nhảy khỏi ghế, đá mạnh vào ghế của thợ săn.

Sức lực lớn đến kinh người, suýt nữa đá ngã người chơi đó xuống đất.

Felix toát mồ hôi lạnh, chật vật bò dậy.

Khóe mắt Túc Miên giật giật.

Đây mà gọi là tính cách ôn hòa?

"T... tôi tên Felix, là một thợ săn sống trong khu rừng Hoàng Hôn."

Anh ta trông yếu đuối vô dụng, nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu, nói xong liền lập tức ngồi xuống.

Người đàn ông béo bên cạnh còn chưa đợi cô ta đi tới đã bật dậy trước, nở nụ cười thương nghiệp.

"Tôi tên Vero, chủ xưởng đồ hộp."

"Tiên răng, Pit."

Pit tranh thủ chen lời.

Túc Miên tò mò nhìn sang.

Ngoại hình của hắn ta khá giống tinh linh trong truyện cổ tích, có đôi tai dài nhọn hoắt.

Cổ rất dài, chiếm tỷ lệ cực lớn trên cơ thể. Càng gần đầu càng nhỏ, nhìn qua cứ như không đỡ nổi cái đầu vậy.

Toàn thân cao khoảng mét chín mấy.

Tỷ lệ cơ thể mất cân đối, gầy như cây sào.

Lưng hơi gù, hai chiếc răng cửa lộ ra ngoài, có chút giống Mão Thời.

Quản Trò dường như khá có thiện cảm với hắn ta, nghe xong còn gật đầu với hắn ta một cái.

"T... tôi tên Luna, là một chủ nông trại."

Người phụ nữ đỡ bụng đứng dậy, cúi đầu vài cái rồi lại ngồi xuống.

Túc Miên: "Tôi tên Elizabeth, con gái của quốc vương."

Điền Noãn: "Tôi tên Melissa, vợ của quốc vương."

"Được rồi! Phần tự giới thiệu kết thúc tại đây!"

Mão Thời vì sắp tan làm nên tâm trạng cực kỳ tốt.

"Từ hôm qua trở đi, mỗi tối hoàng cung đều sẽ tổ chức dạ tiệc."

"Chim sơn ca sẽ chọn ra người thể hiện tốt nhất trong buổi tiệc và tặng cho người đó đôi giày múa đỏ."

"Bất kỳ ai cũng có thể sở hữu đôi giày đỏ đó, bất kể nam nữ già trẻ. Nó là vinh quang tối cao, là biểu tượng của sức hấp dẫn tuyệt đối."

Nhưng những người chơi ở đây đều tỏ vẻ khó hiểu.

Tại sao họ phải tranh giành đôi giày đỏ đó?

Chẳng phải chỉ cần tìm ra hung thủ là được sao?

Thế nhưng Mão Thời hoàn toàn không cho họ cơ hội đặt câu hỏi.

Cô ta ngáp một cái, rồi như làm ảo thuật lấy ra một chiếc mũ từ trong túi, búng tay một cái rồi tự nhét mình vào trong chiếc mũ ấy, biến mất ngay tại chỗ.

Các người chơi nhìn nhau hồi lâu rồi cũng tự tản đi.

Lúc rời đi, Điền Noãn cố tình đụng mạnh vào vai Túc Miên, sau đó quay đầu lại, dùng quạt che mặt, âm u nhìn cô.

Ánh mắt ấy dường như đang nói: "Tao sẽ không để mày dễ chịu đâu."

Một người hầu bước tới, mỉm cười với Túc Miên.

"Điện hạ muốn đi đâu?"

Túc Miên suy nghĩ một lát rồi nói:

"Đưa tôi tới sảnh dạ tiệc."

Người hầu gật đầu.

Trong lúc đi, Túc Miên lấy lá bài kia ra nhìn lướt thật nhanh, lông mày khẽ nhướng lên.

【Ngươi xấu xí vô cùng, nhưng lại cực kỳ mê trai.】

【Ngươi thu thập vô số đàn ông đẹp trai trong thành, nhốt họ trong hoàng cung, hành hạ tàn nhẫn, khiến họ vĩnh viễn không thể rời đi.】

......

Nhất thời cô không biết nên chú ý câu nào trước, cuối cùng dứt khoát bỏ cuộc.

Vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc bên cạnh có một tấm gương.

Cô tiện mắt nhìn thoáng qua.

Trong gương, mặt cô đầy vết mụn đỏ, lông mày vừa rậm vừa đen, quầng mắt đậm chẳng khác nào gấu trúc.

Nếu không nhìn thật kỹ, cô còn suýt không nhận ra đây là mặt mình.

Điền Noãn vẫn nhận ra cô được thì đúng là nhân tài.

Túc Miên âm thầm tặc lưỡi.

Rất nhanh, cô đã tới hiện trường vụ án.

truyenfull,truyenfull vn