Túc Miên ngã xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa, hít lấy từng ngụm không khí tanh mùi nước sông.
Tý Thời cúi đầu, đôi mắt đồng tử dựng thẳng lạnh lẽo nhìn chằm chằm xuống chân mình.
Cơ mặt ông ta co giật một cái, cánh mũi khẽ động, bắt lấy mùi hương cực kỳ nhạt trong không khí.
Sau đó, dưới ánh mắt khó tin của Túc Miên, vị thủ lĩnh Hội Trọng Tài vừa mới muốn giết cô lúc trước lại đưa hai ngón tay ra, nhặt từng hạt đậu phộng, kỷ tử, đậu xanh trên mặt đất lên.
Tý Thời cầm một hạt đậu xanh, đưa lên trước mũi ngửi ngửi, trong đôi mắt hình kim hiện lên chút hài lòng.
"Cống cho ta à?"
Đầu óc Túc Miên vẫn còn choáng váng vì thiếu oxy, theo bản năng gật đầu, tiện tay lôi luôn cả túi trong túi áo ra.
Cô đã chuẩn bị sẵn một túi lớn đồ bổ khí huyết.
Biết tối nay mình sẽ không ngủ được nên định dùng ấm nước nóng ngâm uống.
Dù sao thân phận hung thủ cũng đã lộ, thủ phạm gây nhảy aptomat cả tầng cũng không cần giấu nữa.
Tý Thời lập tức "cướp" lấy, động tác nhanh như chớp, móng vuốt lướt qua mu bàn tay lạnh ngắt của Túc Miên.
Ngay khoảnh khắc chạm vào, Tý Thời chợt khựng lại.
"Tay cô..." Ông ta nhíu mày, "Sao lạnh thế này?... Giống hệt con gái tôi trước kia! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, người trẻ tuổi dương khí đủ thì phải vận động nhiều vào!"
"Đừng có suốt ngày ru rú, nghĩ mấy chuyện vô dụng rồi tự hành hạ cơ thể mình... tay chân lạnh như băng, khí huyết hư tổn, sau này có mà chịu thiệt!"
Ông ta càng nói càng thuận miệng, cho đến khi bắt gặp đôi mắt của Túc Miên dần chuyển từ mờ mịt sang kinh ngạc.
!
Âm thanh của Tý Thời đột ngột dừng lại.
"Tôi... tôinói với cô mấy thứ linh tinh này làm cái quái gì!!!"
Ông ta phất tay áo, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội khiến Túc Miên phải nhắm mắt lần nữa.
...
Vậy rốt cuộc kết quả xử lý là gì?
Giá trị sinh mệnh của Túc Miên lúc này đã thấp đến mức chẳng còn sức nghĩ nhiều, cô lê bước khó nhọc trở về ký túc xá.
Mặc kệ vậy, dù sao cũng chẳng ai có thể bình thản chấp nhận cái chết hơn cô.
Nhưng đến lúc bắt đầu bỏ phiếu, Túc Miên lại không thấy Tỵ Thời đâu, thay vào đó là một trọng tài da xám với đôi mắt trắng bệch.
Hắn ta im lặng phất tay một cái, các người chơi lập tức bị đưa đến giữa phòng thi.
"Mời thám tử bỏ phiếu."
Hắn ta chỉ nói ngắn gọn vài chữ rồi khoanh tay đứng trên bục giảng, nheo mắt lại.
【Hãy viết tên hung thủ mà bạn cho là đúng lên giấy thi, nộp lên bục trong vòng mười phút.】
Mấy người chơi im lặng điền xong bài.
Sửu Thời mở mắt, lướt nhìn qua loa vài lần rồi tuyên bố: "Hòa phiếu."
Kinh Trập sững người trong chốc lát, nhìn sang Thường An Ninh.
Chẳng lẽ cô ta bỏ phiếu cho Thẩm Giai Nhuế?
Cao thủ vẫn còn cao thủ hơn.
Thẩm Giai Nhuế siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn Thường An Ninh đầy căm hận, hai mắt đỏ ngầu như muốn lao lên b*p ch*t cô ta.
Đều tại người phụ nữ này, đều tại cô ta!
Cô ta chỉ còn thiếu chút nữa là thắng rồi, chỉ một chút nữa thôi!
Túc Miên không có cảm xúc gì, thần sắc bình thản ngẩng đầu.
"Tỵ Thời đâu?"
Sửu Thời đang sắp xếp bài thi, chiếc khuyên mũi đung đưa trong không trung, nghe vậy thì khựng tay lại, sau đó thở dài:
"Đó không phải điều cô nên biết, cô thám tử."
Nói xong hắn ta quay người bước đi: "Đơn kháng nghị của cô đã được thông qua."
Sửu Thời nhìn chằm chằm Túc Miên: "Hãy cố gắng hết sức để sống sót."
Túc Miên còn chưa hiểu câu đó có ý gì thì âm thanh hệ thống đã vang lên trong đầu.
【Chúc mừng thám tử kháng nghị thành công, điểm tích lũy đã được hoàn trả.】
【Đinh đông, do ván chơi này hòa phiếu, hệ thống sẽ mở nhánh suy luận phụ. Xin hai nghi phạm cuối cùng tiến vào Không Gian Hộp Giấy. Thám tử giành chiến thắng trước sẽ được sống sót.】
"Không Gian... Hộp Giấy?"
Túc Miên lẩm bẩm.
Trên bục giảng đột nhiên xuất hiện hai chiếc hộp giấy cỡ nắm tay.
Một chiếc, trên tất cả các mặt đều viết số "1".
Chiếc còn lại, mặt trên cùng vẽ một bông hoa.
Thẩm Giai Nhuế lập tức giật lấy chiếc hộp có hoa ôm vào lòng, nước mắt còn chưa lau khô.
"Tôi... tôi chọn xong rồi."
Túc Miên nhún vai không để tâm.
Khi đầu ngón tay cô chạm vào chiếc hộp trên bục, cả hai đồng thời ngất đi.
【Chào mừng đến với Không Gian Hộp Giấy.】
【Mỗi hộp giấy đều ghi chép những bản thảo chưa từng được sử dụng trong Kịch Bản giết người vô hạn.】
【Nơi này có thể dùng để nâng cao năng lực suy luận, có thể dùng để trừng phạt các thám tử vi phạm quy tắc, cũng có thể dùng để vứt bỏ những dị loại bị đào thải khỏi phó bản.】
【Không Gian Hộp Giấy hiện tại: "Mộng Đẹp".】
【Hãy quan sát mọi thứ trong không gian. Tất cả đều có thể trở thành manh mối. Dựa vào manh mối để suy luận và khôi phục sự kiện.】
【Không Gian Hộp Giấy sẽ bắt đầu tính giờ cho bạn.】
Túc Miên mở mắt.
Không gian cô đang ở là một phòng bệnh của phòng khám chỉ rộng vài mét vuông.
Bên ngoài cửa sổ là hư vô, trời đang mưa.
Cô lập tức tập trung quan sát bài trí trong phòng.
Sau khi quét mắt toàn bộ, cô nhanh chóng tổng hợp thông tin hữu ích:
Đồng hồ treo tường: Dừng lại, kim giây đã biến mất.
Ghế chờ khám: Dưới chiếc ghế thứ ba có một vệt khô màu nâu sẫm từ lâu.
Tủ hồ sơ bệnh án: Ngăn kéo dưới cùng hé mở, bên trong chỉ có một bệnh án, tên đã bị bôi đen, trên tập tài liệu trống có ghi rất nhiều vạch ngang.
Bồn rửa tay: Vòi nước đang nhỏ giọt, trên gương có một dòng chữ cào bằng móng tay: "Đừng để hắn ngủ."
Thùng rác: Bên trong có rất nhiều ống tiêm dùng một lần, toàn bộ kim tiêm đều bị bẻ gãy bằng tay.
Khe cửa phòng trong: Bên trong truyền ra tiếng hít thở chậm rãi đều đặn, nhưng phòng khám đã đóng cửa từ nhiều năm trước.
Mặt đất: Có dấu vết kéo lê từ phòng trong kéo dài đến trước chân cô rồi đột ngột biến mất.
【Nhiệm vụ cập nhật: Hãy khôi phục câu chuyện, đồng thời xác định người đang ngủ ở phòng trong là ai?】
Túc Miên chăm chú nhìn bệnh án, lúc này mới phát hiện trên tài liệu không phải là những vạch ngang đơn thuần.
Chúng được ngắt quãng.
Nếu không nhìn kỹ thì căn bản không nhận ra.
Cô chợt nhớ đến chiếc hộp giấy, trên mỗi mặt đều viết số "1".
Có lẽ đó là manh mối quan trọng.
Thời gian đã dừng lại, chứng tỏ câu chuyện có liên quan đến vòng lặp.
Lực bẻ gãy kim tiêm trong thùng rác chắc chắn xuất phát từ cùng một người.
Cô tiến lại gần phòng trong, phát hiện tiếng hít thở ngày càng gần hơn.
Không phải gần về khoảng cách, mà là về cảm giác thính giác.
Âm thanh ấy vốn luôn ở bên tai cô.
Chỉ là khi tới gần phòng trong, nó sẽ càng lúc càng lớn hơn.
Là ảo giác.
Nếu suy nghĩ quá đơn giản, chắc chắn sẽ cho rằng bên trong có người.
Nhưng Túc Miên thử đi thử lại nhiều lần mới xác nhận rằng âm thanh đó thực ra ở ngay bên tai mình.
"Là tôi sao?"
"Người đang ngủ ở phòng trong... là chính tôi sao?"
【Trả lời chính xác! Xin thám tử tiếp tục suy luận, khôi phục chân tướng câu chuyện.】
Túc Miên thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên.
Người trên bệnh án đại khái chính là "cô ấy", mà "cô ấy" là một bệnh nhân tâm thần bị nhốt ở đây, mỗi ngày lặp đi lặp lại những việc đã từng làm.
"Tôi là một bệnh nhân tâm thần, bị người ta kéo tới đây nhốt lại."
"Vòng lặp thời gian khiến tôi không thể rời khỏi nơi này."
"Sau khi bị tiêm thuốc, tôi buộc phải ngủ."
"Vì thế mỗi ngày tôi đều đánh dấu lên bệnh án, dòng chữ trên gương là để nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo thì mới có thể trốn thoát."
【Không hoàn toàn chính xác, xin thám tử tiếp tục suy luận~】