Kịch Bản Giết Người Vô Hạn
Chương 1: Nhập vai
"Chào mừng cô tham gia Học viện trinh thám Sữa Không Lạnh, tôi là DM* của buổi ngày hôm nay. Trong quá trình tham gia trò chơi không được gặp mặt trực tiếp, không để lộ thân phận, không ra khỏi khu vực trò chơi, có chuyện gì hãy giơ tay phát biểu."
Nhân viên của viện trinh thám mặc bộ vest đen kém chất lượng cầm cặp tài liệu, dáng người tròn trịa nói với giọng điệu như một phát thanh viên không chuẩn.
(*Người chủ trì trò chơi, mình sẽ để quản trò)
"Mời các thám tử đọc kịch bàn trên bàn, đọc xong hãy rung chuông gọi tôi nhé."
Quản trò cầm chuông trên bàn, tượng trưng rung hai cái reng reng rồi quay người bước ra ngoài.
Ngay khi cửa vừa đóng lại, anh ta đã duỗi người, mệt mỏi liếc nhìn đồng hồ.
Mười hai giờ mà vẫn có người đến chơi phó bản, thật sự không sợ chơi xong về nhà sẽ gặp ác mộng à.
Thôi kệ đi, dù sao anh ta cũng có tiền làm thêm, còn trách gì được nữa.
Đang chuẩn bị châm điếu thuốc hút thì bờ vai có người vỗ nhẹ, quản trò sửng số quay đầu lại nhìn.
Là một cô gái nhỏ nhắn mảnh mai xinh đẹp, làn da trắng ngần, đôi môi hồng nhạt toát lên vẻ ốm yếu bệnh tật.
Hốc mắt sâu với đôi mắt ửng đỏ, đuôi mắt rũ xuống nhìn ai cũng mềm mại dịu dàng, lúc này đang nhìn anh ta một cách "lén lút".
"Quý khách, có chuyện gì sao?"
Túc Miêu mở miệng, vô cảm nói: "Bây giờ có thể nhảy ra khỏi xe không?"
Quản trò lập tức lộ vẻ khó xử.
"Quý khách, chuyến này vốn dành cho 5 đến 8 người, nhóm này đã ít người nhất rồi, bây giờ nhảy ra thì... ý tôi là, tôi rất khó xử."
Tệ hơn là tiền làm thêm của anh ta cũng bay luôn.
"Hơn nữa tôi nhớ cô đang chạy đua mà, thế càng khó hơn, cô nói mấy người quen nhau thì còn đỡ..."
"Chính vì vậy đó."
Túc Miên ngừng lại nhìn anh ta: "Bên trong có bạn trai cũ của tôi."
Cái tên khốn lăng nhăng, Chu Diệc Thần.
Miệng quản trò há hốc ra, đây là lần đầu tiên anh ta gặp chuyện như này, nhất thời không biết xử lý như nào.
Túc Miên hơi nhíu mày, môi mím lại thành một đường thẳng.
Cô là người yêu thích trò chơi kịch bản giết người, tất cả các loại kịch bản gốc, đặc biệt là có yếu tố kinh dị đều có sức hút mãnh liệt với cô.
Bạn cùng phòng người cosplay, còn cô chơi phó bản, bạn cùng phòng đi hát karaoke, cô chơi phó bản, bạn cùng phòng đi thư viện học, cô vẫn đang chơi phó bản.
Thậm chí tốc độ xuất bản trò chơi của các tiệm trò chơi trinh thám phá án xung quanh trường học còn không kịp cho cô chơi.
CÓ lẽ hôm nay đi ra ngoài quên xem lịch, nên cô mới gặp tên khốn rác rưởi đó.
Nhưng kịch bản "Oan hồn cô nhi" này cô đã muốn chơi từ lâu rồi, chỉ còn hai ngày nữa là tuần cuối cùng của học kỳ, sẽ càng bận rộn hơn.
Túc Miên che miệng ho hai tiếng, cô thốt lên một tiếng "shit" rồi nói "thôi bỏ đi", sau đó xoay người quay lại phòng trò chơi.
Trên bàn chỉ còn lại kịch bản cuối cùng, trên bìa viết hai chữ "Mễ Quả"
Hiển nhiên đây là kịch bản của nhân vật chính.
Cô tiện tay cầm lên xem lướt qua.
Chàng trai ngồi đối diện cô rõ ràng cũng nhận ra cô, nhưng hoàn toàn không bối rối tí nào, ôm eo cô gái tết tóc bên cạnh, khiêu khích rung chuông gọi.
Rõ ràng cố ý không cho cô thời gian xem.
Quản trò nhanh chóng trở lại hiện trường, đọc phần giới thiệu, anh ta đang vội nên không thấy có gì kỳ lạ.
"Các thám tử đã nắm được thân phận của mình rồi, các bạn là những đứa trẻ vừa được đưa vào viện mồ côi Ánh Dương, ở đây các bạn là những đứa trẻ có thói quen kỳ quặc."
Anh ta đột nhiên hạ giọng, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, bỗng nhiên từ đâu đó vang lên bài đồng dao kỳ lạ.
Cô gái tết tóc bị hù dọa đến mức rúc vào vòng tay Chu Diệc Thần, anh ta dịu dàng vỗ về an ủi cô ta, trong mắt thoáng hiện lên vẻ đắc ý.
Ngư Mạo Mạo là bạn gái anh ta mới quen tuần trước, cô ta ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, hào phóng chỉ là không quá chủ động, nên anh ta mới dẫn cô ta đi chơi mấy trò k*ch th*ch một chút.
Kết quả cô ta nhất định không đồng ý chơi trò Trốn khỏi mật thất, hai người đành chọn game kịch bản giết người này.
Không ngờ lại gặp bạn gái cũ Túc Miên của anh ta.
Một cảm giác ưu việt khoái chí bỗng trào lên, anh ta vênh váo liếc nhìn người đối diện, nhưng chỉ thấy cô đang cúi đầu chăm chú lật xem kịch bản, hoàn toàn không để ý đến anh ta.
...
Khuôn mặt vô hồn tẻ nhạt.
"Mục tiêu cuối cùng của trò chơi là hãy tìm ra ai trong số những người có mặt ở đây là trẻ mồ côi thật sự."
Quản trò mở miệng nói đầy ẩn ý, đột nhiên "bốp" một cái, cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn sót lại vài ngọn nến điện với ánh sáng vàng hắt lên mặt người.
"Trời ơi, được đấy, mở màn đã gay cấn vậy rồi, có con ma nào chui ra dọa chúng ta không nhỉ?"
Quản trò: "..."
Nói thật là anh ta cũng không ngờ sẽ tắt đèn nhưng vì sự chuyên nghiệp, anh ta chỉ có thể cắn răng tiếp tục.
Có thể là quản lý cửa hàng ra về, quên rằng vẫn còn khách nên khi tan ca đã dập cầu dao tổng xuống.
Quản trò suy đoán lung tung, không biết từ đâu ra có cơn gió lạnh thổi khiến cổ anh ta mát lạnh.
"Bây giờ hãy tay các bạn lên con dấu mực trước mặt và điểm chỉ lên thỏa thuận của cô nhi viện."
Túc Miên đưa tay ra trước, đặt vào hộp mực tròn, lập tức lòng bàn tay cô nhuốm đỏ, đôi đồng tử của cô run lên lập tức rút tay lại.
Cảm giác lạnh lẽo mang theo mùi máu thoang thoảng.
Không phải mực đóng dấu.
Là máu loãng.
Trong chớp mắt, tất cả những ngọn nến điện đều tắt, tiếng hét của NGư Mạo Mạo bị nuốt chửng vào trong cơn lốc hỗn loạn.
"Cái gì vậy, sao lại là chất lỏng thế?"
"Cậu chạm vào chưa?"
"Tôi chạm vào rồi, chẳng phải đều như nhau à..."
Làm sao giống nhau được?
Trái tim Túc Miên đập thình thịch, cô đưa tay lên mũi ngửi thử, xác nhận lại lần nữa.
Chính là máu!
Không được ký vào thỏa thuận này, không kịp nghĩ kỹ Túc Miên đã muốn đứng dậy trong vô thức nhưng không ngờ cổ tay cô lại bị nắm chặt lấy.
Bàn tay kia đeo găng tay trắng đỏ đè tay cô xuống.
Là Quản trò sao?
Một cơn gió lạnh thốc đến từ phía sau, cô nuốt một ngụm nước bọt, hơi nghiêng đầu qua.
Cùng một bộ vest đen nhưng dáng người đó cao lớn thon dài, rõ ràng không phải cùng một người.
Trán cô vã một tầng mồ hôi lạnh, chuông báo động trong lòng vang lên, cô nghiến răng rút tay mình ra sau nhưng sức lực hoàn toàn không đọ được với người đó.
Cổ tay bị níu chặt.
Ấn xuống.
Dấu tay đỏ cuối cùng cũng bị ấn lên bản hợp đồng.
Cô thở hổn hển, mu bàn tay run rẩy không kiểm soát được, "Quản trò" đè tay cô bỗng nhiên biến mất, bài hát đồng dao kỳ quái cũng dần ngừng lại.
Thế giới khôi phục ánh sáng.
Bên tai là tiếng ồn ào của trẻ con.
Rất có thể bọn họ không còn ở trong cửa hàng trinh thám nữa.
Ý thức được điều này, cơ thể Túc Miên cứng đờ.
Dường như đang nằm mơ vậy, không có dấu hiệu gì mà nổi da gà.
Thật sự xuất hiện trong một cô nhi viện.