Khương Nguyệt - Đại Bạch Thỏ Nải Đường

Chương 1

Sau

Để chơi xỏ thằng bạn chí tử kiêm đối thủ không đội trời chung, anh trai tôi đã lấy ảnh tôi làm "mồi nhử" để yêu đương qua mạng với hắn.

Cá vừa cắn câu, ông anh liền đá người ta cái rụp không một chút thương tiếc, còn bồi thêm hai câu chí mạng:
"Khương Thần – anh em của cậu đẹp trai hơn cậu nhiều."

"Xin lỗi nhé, tôi lỡ yêu cậu ấy đến mức vô phương cứu chữa mất rồi."

Ừm, anh trai tôi tên là Khương Thần.

Còn tôi thì hoàn toàn mù tịt về trò "báo" này của ông ấy.

Mãi cho đến buổi phỏng vấn vào Hội Học sinh trường đại học, tôi vừa mới nộp CV, còn chưa kịp mở miệng tự giới thiệu bản thân.

Anh chàng hội trưởng có khí chất cao lãnh, quý phái cực kỳ đã cụp mắt nhìn tôi, buông một câu vô cảm: "Mắt có vấn đề, loại."

"Khuyên em nên đi khám khoa mắt để kiểm tra lại thị lực sớm đi."

Chương 1

Trì Triệt cụp mắt nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại.

"Hôm nay không phải em bảo bận sao? Sao lại tới đây?" Chị khóa trên phụ trách đứng bật dậy hỏi.

"Ừm, vừa vặn gặp một người quen."

Trì Triệt đi thẳng về phía tôi, giơ tay rút phắt tờ CV tôi còn chưa kịp đưa ra.

"Đàn anh? Có vấn đề gì sao ạ?" Tôi rụt rè lên tiếng.

Anh ta nhướng mi, nhìn tôi chằm chằm: "Khương Nguyệt?"

Anh ta đọc chậm rãi từng chữ tên tôi, tông giọng trầm xuống như đang kiềm chế một cảm xúc mãnh liệt nào đó.

"… Vâng ạ."

"Xin lỗi, em không đạt tiêu chuẩn tuyển quân của Hội Học sinh chúng tôi." Trì Triệt nhếch môi, nhàn nhạt nói: "Mắt có vấn đề, khuyên em nên tranh thủ đi khám khoa mắt đi."

Cả phòng phỏng vấn bỗng chốc im phăng phắc, mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Tôi đứng hình mất vài giây:
"Em không hề bị cận. Sao anh lại bảo mắt em có vấn đề?"

Trì Triệt hơi cúi người, đôi mắt phượng đẹp đẽ ấy nhìn thẳng vào tôi: "Không ai rõ khả năng cảm quang ban đêm của em tệ đến mức nào hơn tôi đâu."

"Bằng chứng khách quan đâu ạ?" Tôi siết chặt nắm tay, cảm thấy vô cùng vô lý: "Đàn anh, chúng ta còn chẳng quen biết nhau, dựa vào đâu mà anh nói thế? Hơn nữa thông báo tuyển thành viên đâu có yêu cầu về thị lực. Anh đang cố tình nhắm vào em đúng không?"

Chị khóa trên bên cạnh hoang mang tột độ, vội vàng giảng hòa: "Hội trưởng, em khóa dưới này học ngành Báo chí, rất đúng chuyên ngành, em thấy..."

"Báo chí?" Trì Triệt như bị chọc cười, anh ta đập mạnh tờ CV của tôi xuống bàn: "Thế thì càng không được. Trí nhớ kém đến mức gặp người quen cũng không nhớ nổi, thì làm sao đưa tin khách quan, chính xác được."

Tôi trợn tròn mắt, định đứng lên lý luận thì chị khóa trên giữ chặt tôi lại, cười ái ngại: "Em ơi thông cảm nha, hôm nay hội trưởng tâm trạng không tốt lắm. Bọn chị sẽ cân nhắc kỹ, điều kiện của em rất hợp. Chị sẽ gửi thông báo trúng tuyển cho em ngay."

Chương 2

Về đến ký túc xá, đầu óc tôi vẫn tràn ngập ánh mắt u uất và kìm nén của Trì Triệt lúc nãy. Tôi đắc tội anh ta hồi nào chứ? Mới nhập học được một tuần, tôi còn chưa từng gặp anh ta bao giờ.

Đúng lúc đó, điện thoại reo lên. Màn hình hiển thị: Khương Thần.
Tin nhắn tiếp tục nhảy ra liên tục:

— "Hôm nay năm nhất tuyển câu lạc bộ đúng không? Mày đăng ký cái nào đấy?"

— "Có gặp thằng đàn ông lạ mặt nào kỳ quặc không?"

— "Về phòng chưa?!"

Tôi bực mình gõ chữ cành cạch trả lời:

— "Làm anh kiểu gì thế hả? Hôm qua em hỏi câu lạc bộ nào ngon nghẻ thì giờ mới trả lời! Đừng nhắc nữa, hôm nay phỏng vấn Hội Học sinh em bị lão hội trưởng găm cho một vố đây này. Trông thì bảnh bao ra dáng người ngợm lắm, mà làm việc thì không ra cái nước gì."

Khung chat hiển thị "đối phương đang nhập..." mất mấy lần. Mãi sau, anh tôi mới gửi qua một tràng tin nhắn thoại dài 60 giây:

— "Mày mò vào Hội Học sinh làm gì hả con đ.i.ê.n này??? Né gấp cho tao! Thằng Trì Triệt đó chính là thằng đối thủ truyền kiếp tao kể với mày đấy. Nó chắc chắn nhận ra mày là em gái tao nên mới cố tình bắt nạt mày!"

Tôi ngẩn người, ký ức bắt đầu ùa về. Anh trai tôi và Trì Triệt là bạn học từ cấp ba. Trì Triệt là học sinh chuyển trường, vừa đến đã cướp luôn danh hiệu nam thần trường học lẫn vị trí top 1 khối của anh tôi. Ngay cả đại hội thể thao, anh tôi cũng bị anh ta đè bẹp dí. Hồi đó tôi còn khuyên anh trai nên chấp nhận thực tế, ai dè cái tên Trì Triệt này ngoài đời lại nhỏ mọn và vô lý đến thế.

Mấy đứa bạn cùng phòng đang tụ tập bàn tán về ngày hội câu lạc bộ hôm nay:

"Trì Triệt đẹp trai dã man, đúng là visual đỉnh c.h.óp của trường A!"

"Người ta không chỉ đẹp trai đâu, GPA còn đứng đầu khóa, lại làm Hội trưởng Hội Học sinh, đúng kiểu toàn tài luôn ấy."

"Nghe nói nhà ảnh giàu lắm, ở biệt thự trên sườn núi cơ."

"Trời đất, cực phẩm thế này có thật ngoài đời hả?"

"À đúng rồi," Lâm Vãn Vãn ló đầu ra khỏi giường, "Tối nay Hội Học sinh có buổi tụ tập chào tân binh ở quán pub ngay cổng trường kìa, đi không? Biết đâu Trì Triệt cũng đến đấy."

Vì Trì Triệt, mấy đứa phòng tôi đều đi phỏng vấn Hội Học sinh. Cô bạn Hà Diệu Diệu lập tức giơ tay: "Đi đi đi! Tao phải ngắm trai đẹp ở cự ly gần!"

"Nguyệt Nguyệt đi chung không?"

"Còn lâu tao mới đi! Ngày mai tao sẽ nộp đơn xin rút khỏi Hội Học sinh. Nói cho tụi mày biết, cái lão Trì Triệt đó là đồ ngụy quân tử đạo mạo. Lão ghét anh trai tao nên hôm nay mới cố tình dìm tao ở buổi phỏng vấn đấy."

"Hả, thật á? Anh trai bồ cũng học trường A à? Không ngờ anh ta lại là loại người như thế."

"Nhưng mà càng thế thì mình càng không được chịu thua chứ! Điểm rèn luyện của Hội Học sinh cao lắm, bồ vất vả lắm mới đỗ, mắc gì phải bỏ!"

"Hội Học sinh đông người mà, tụi mình né lão ra là được."

Tôi tức tối đấm mạnh vào gối: "Có lý! Được, buổi đi chill tối nay tao nhất định phải đi!"

Lâm Vãn Vãn lập tức lôi điện thoại ra: "Thế mọi người gửi mã số sinh viên với tên qua đây để tao chốt danh sách."

8 giờ tối, tại quán pub.

Khi chúng tôi đến nơi thì quán đã khá đông, đa phần là các trưởng ban và thành viên Hội Học sinh đang ngồi uống rượu, tán gẫu. Chúng tôi chọn một góc khuất, mỗi đứa gọi một ly cocktail đặc chế.

"Ê, nhìn hướng kia kìa—" Hà Diệu Diệu bỗng huých tay tôi, hạ thấp giọng.

Tôi nhìn theo hướng mắt nó. Cửa quán pub bị đẩy ra, gió đêm mang theo hơi nóng từ bên ngoài ùa vào. Trì Triệt đã thay một chiếc sơ mi đen, cúc cổ mở hờ lộ ra xương quai xanh trắng ngần. Không còn vẻ bùng nổ hormone như lúc ở hồ bơi, trông anh ta bây giờ có phần lạnh lùng và cấm dục.

Đám đông đang ồn ào bỗng im bặt trong một giây. Một đàn anh đứng dậy trêu chọc: "Ối chà, Trì đại hội trưởng? Mọi khi mời anh như mời Phật sống mà chẳng thèm đi, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à?"

Sau