Khúc Nhạc Của Bóng Tối

Chương 9: Sát thủ trong bóng tối

Màn đêm buông xuống, bóng tối dường như dày đặc hơn, như một tấm chăn nặng nề đè lên vương quốc Umbra. Tô Minh và Lê Thiên đứng bên bờ vực của một cuộc chiến không thể tránh khỏi, trong khi Đinh Hạo lo âu nhìn quanh, cảm nhận được sự hiện diện của một mối nguy hiểm đang rình rập.

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Đinh Hạo nói, đôi mắt nâu thẫm của anh ánh lên sự cảnh giác.

“Bình tĩnh nào, Hạo,” Tô Minh đáp, giọng anh trầm tĩnh. “Chúng ta đã chuẩn bị cho tình huống này. Nếu Hoàng Minh Tâm đã gửi một sát thủ, thì chắc chắn hắn sẽ không ngần ngại tấn công.”

Lê Thiên gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt cô. “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ. Hãy chú ý đến mọi chi tiết xung quanh.”

Những bóng đen dường như lẩn khuất trong bóng tối, nhưng không ai trong số họ có thể xác định được chính xác vị trí của kẻ thù. Tô Minh tập trung, khả năng "Đọc tâm trí" của anh đang hoạt động, nhưng không tìm thấy dấu hiệu gì rõ ràng. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau.

“Cẩn thận!” Tô Minh quát, nhưng đã quá muộn. Một bóng đen lao tới, nhanh như chớp, nhắm thẳng vào Đinh Hạo.

“Tránh ra!” Lê Thiên hét lên, lao tới đẩy Đinh Hạo sang một bên. Cú tấn công trượt qua, để lại một vệt lửa nóng bỏng xẹt qua không gian.

“Sát thủ!” Tô Minh thốt lên, cảm giác lạnh lẽo dâng trào trong lòng. Anh không chỉ cảm nhận được sự đe dọa, mà còn hiểu rằng kẻ này không phải là một đối thủ tầm thường.

Bóng đen dừng lại, lộ ra hình dáng của một người đàn ông cao lớn, với ánh mắt lạnh lẽo và một nụ cười đầy tự mãn. “Cuối cùng cũng gặp được các ngươi,” hắn nói, giọng điệu sắc lạnh như dao. “Hoàng Minh Tâm đã gửi ta để kết thúc những gì các ngươi bắt đầu.”

“Ngươi là ai?” Đinh Hạo hỏi, sự kiêu ngạo trong giọng nói của hắn khiến anh cảm thấy sôi sục.

“Ta là Kira, sát thủ của bóng tối,” hắn đáp, đôi mắt nâu thẫm như của Đinh Hạo nhưng lại đầy thù hận. “Và ta sẽ không để các ngươi cản trở kế hoạch của chủ nhân ta.”

Lê Thiên đứng thẳng dậy, sự mạnh mẽ toát ra từ cô như một tấm khiên bảo vệ. “Chúng ta sẽ không để ngươi thực hiện điều đó!”

Kira cười khẩy, rồi đột ngột lao về phía họ. Tô Minh không chần chừ, anh nhanh chóng kích hoạt khả năng "Đọc tâm trí". Ý nghĩ của Kira hiện lên trong đầu anh như một bức tranh rõ nét. Hắn định tấn công Lê Thiên trước, rồi sẽ quay sang Đinh Hạo.

“Thiên! Hướng trái!” Tô Minh hô lớn, và Lê Thiên lập tức di chuyển. Đinh Hạo cũng sẵn sàng, nắm chặt bàn tay, chuẩn bị cho cuộc chiến.

Cuộc chiến nổ ra, cả ba người cùng nhau phản công. Kira ra đòn nhanh và mạnh mẽ, nhưng sự phối hợp của Tô Minh và Lê Thiên khiến hắn không thể chiếm ưu thế. Tô Minh đã sử dụng khả năng của mình để dự đoán mỗi bước đi của Kira, trong khi Lê Thiên với khả năng "Đối kháng" của mình, chống lại những đòn tấn công tâm lý.“Không thể nào!” Kira gầm lên, sự tức giận hiện rõ trên gương mặt hắn. “Các ngươi đang cản trở ta! Ta sẽ không tha cho bất cứ ai!”

Lê Thiên không hề nao núng, cô nắm chặt tay, một ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ cơ thể. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Cô dũng cảm đáp trả, và một cú đấm mạnh mẽ của cô lao thẳng vào Kira.

Kira ngã lùi lại, nhưng ngay lập tức đứng dậy, đôi mắt hắn lóe lên sự giận dữ. “Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn rút từ trong áo ra một con dao sắc lạnh, ánh sáng lấp lánh như một mũi tên.

Tô Minh cảm nhận được sự chuyển mình của Kira, hắn chuẩn bị tấn công. “Hạo! Giúp ta!” Tô Minh hô to, và Đinh Hạo ngay lập tức lao về phía Kira, hai người cùng nhau tấn công.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, từng đòn đánh như những nhát dao sắc bén, và những tiếng gầm rú vang vọng trong không gian. Tô Minh tập trung, đọc từng suy nghĩ của Kira, tìm cách tìm ra điểm yếu của hắn.

“Ngươi không thể thắng!” Tô Minh gào lên, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ bảo vệ bí mật của Nhạc Vô Hình!”

“Nhạc Vô Hình?!” Kira bỗng dừng lại, sự hoài nghi hiện lên trong ánh mắt hắn. “Có điều gì đặc biệt về nó sao?”

“Chỉ có những kẻ như ngươi mới không hiểu được sức mạnh của nó!” Lê Thiên đáp, không bỏ lỡ cơ hội. Cô lao tới, tung một cú đá mạnh vào Kira, khiến hắn lảo đảo.

Bầu không khí đang dần thay đổi, những ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc sáng, phản chiếu sức mạnh của Nhạc Vô Hình. Tô Minh và Lê Thiên, mặc cho những thương tích, không lùi bước. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là để sống sót, mà còn là để bảo vệ những gì quý giá nhất.

Kira lùi lại, hắn cảm thấy sự kiệt sức đang lan tỏa. “Đủ rồi! Ta sẽ quay lại!” Hắn gầm lên, rồi biến mất vào bóng tối, để lại sau lưng sự tức giận và thù hận.

“Chúng ta đã thắng?” Đinh Hạo thở hổn hển, nhưng Tô Minh không trả lời ngay lập tức. Anh vẫn đứng đó, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.

“Chưa đâu,” Tô Minh nói, ánh mắt dõi theo những bóng đen dần khuất. “Hắn sẽ quay lại, và lần này không chỉ có mình hắn.”

“Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Lê Thiên nói, sự kiên quyết trong giọng nói của cô khiến Tô Minh cảm thấy ấm lòng.

“Đúng vậy,” anh đồng tình, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. “Nhạc Vô Hình không chỉ là sức mạnh, mà còn là một bí mật mà chúng ta phải bảo vệ.”

Họ đứng lại, nhìn về phía bóng tối, biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Mỗi bước đi của họ giờ đây đều mang nặng trách nhiệm, và những gì đang chờ đợi phía trước sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn