Khúc Ca Của Đất Trời

Chương 16: Cuộc Đối Đầu Cuối Cùng

Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng không khí nặng nề vẫn bao trùm khắp nơi. Những người nông dân, mặc dù mệt mỏi, vẫn đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn về phía Đại Thần Vương. Lâm Thanh và Trương Minh bước đến gần nhau, ánh mắt họ hướng về kẻ thù đang nắm giữ quyền lực.

“Chúng ta không thể để hắn ta yên ổn,” Trương Minh nói, giọng trầm và đầy quyết tâm. “Hắn sẽ không dừng lại đâu.”

“Đúng vậy,” Lâm Thanh gật đầu. “Hắn sẽ tổ chức một cuộc tấn công khác, và lần này chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Mọi người đã thấy được sức mạnh của đoàn kết.”

Ngọc Hoa, vẫn còn thở hổn hển, tiến lại gần. “Chúng ta cần một chiến lược rõ ràng. Không thể chỉ dựa vào sức mạnh mà không có kế hoạch.”

“Nguyễn Tâm!” Lâm Thanh gọi, khi thấy cô đứng ở một bên, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng. “Cô có thể giúp chúng tôi không?”

Nguyễn Tâm tiến lại, vẻ mặt nghiêm túc. “Cha tôi có rất nhiều tay sai và tài nguyên. Hắn sẽ không ngại sử dụng mọi cách để tiêu diệt các bạn. Nhưng tôi có một số thông tin có thể giúp.”

Cả nhóm im lặng, lắng nghe từng lời cô nói. “Hắn có một kho vũ khí bí mật ở phía Bắc. Nếu chúng ta có thể chiếm lấy kho vũ khí đó, chúng ta sẽ có cơ hội lớn hơn.”

Lâm Thanh nhìn Nguyễn Tâm, trong lòng cảm thấy một chút tin tưởng. “Cô có thể dẫn đường cho chúng tôi không?”

“Được,” cô đáp, ánh mắt kiên định. “Nhưng chúng ta cần hành động nhanh chóng. Cha tôi sẽ không chờ đợi lâu đâu.”

“Vậy thì, chúng ta sẽ chia thành hai nhóm,” Trương Minh đề xuất. “Một nhóm sẽ đi chiếm kho vũ khí, nhóm còn lại sẽ ở lại bảo vệ làng.”

“Ngọc Hoa, cô sẽ ở lại với nhóm bảo vệ,” Lâm Thanh nói, giọng đầy quyết đoán. “Cô có khả năng chữa bệnh. Nếu có ai bị thương, cô sẽ giúp họ.”

“Còn anh thì sao?” Ngọc Hoa hỏi, lo lắng. “Anh phải cẩn thận.”

“Anh sẽ ổn,” Lâm Thanh mỉm cười, nhưng trong lòng anh không thể che giấu sự lo lắng. “Chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

Mọi người bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch. Họ thu thập những vũ khí đơn giản, mài sắc dao và gươm. Tiếng nói cười thỉnh thoảng vang lên, nhưng cũng có những ánh mắt lo lắng. Họ biết rằng cuộc chiến này có thể là cuộc chiến quyết định cho tương lai của họ.

Khi màn đêm buông xuống, Lâm Thanh và nhóm của anh lặng lẽ tiến về phía Bắc. Họ đi trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng chân bước nhẹ trên mặt đất. Ánh trăng sáng soi rọi, tạo ra những bóng đổ dài, làm cho không khí thêm phần căng thẳng.“Đến rồi,” Nguyễn Tâm thì thầm, chỉ về phía trước. Một tòa nhà lớn hiện lên, có vẻ là nơi cất giữ vũ khí. Họ dừng lại, mắt chăm chú quan sát.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Lâm Thanh nói. “Hãy tìm cách vào bên trong mà không gây tiếng động.”

Nhóm chia ra, lén lút tiếp cận tòa nhà. Lâm Thanh dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ đến gần cánh cửa, và Nguyễn Tâm nhẹ nhàng mở nó ra. Bên trong, những thùng vũ khí chất đống, ánh sáng mờ mờ phản chiếu lên bề mặt kim loại.

“Chúng ta phải nhanh chóng,” Trương Minh nói, bắt đầu mở các thùng ra. “Lấy càng nhiều càng tốt!”

Trong khi nhóm của họ đang làm việc, tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau. Một nhóm lính của Đại Thần Vương đã phát hiện ra họ. “Có kẻ xâm nhập!” Một giọng nói vang lên.

“Chạy!” Lâm Thanh hét lên, lập tức quay lại hướng ra cửa. Họ không thể để bị bắt.

Cả nhóm lao ra ngoài, nhưng lính canh đã xuất hiện, chặn đường họ. “Không thể thoát được!” Một tên lính cười nhạo.

Trong giây phút căng thẳng, Lâm Thanh nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát. “Nguyễn Tâm, có đường nào khác không?” anh hỏi.

“Phía bên trái có một lối đi nhỏ,” cô đáp, giọng run rẩy nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Chúng ta phải đi nhanh!”

Họ quay đầu, chạy về phía lối đi đó. Tiếng gươm va chạm vang lên, và Lâm Thanh cảm thấy tim mình đập thình thịch. Họ phải thoát ra trước khi bị bao vây.

Khi đến được lối đi, họ lao vào trong, chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển của nhau. “Chúng ta phải tìm cách liên lạc với nhóm còn lại,” Ngọc Hoa nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Nếu họ không biết chúng ta đang gặp nguy hiểm…”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Lâm Thanh trấn an. “Chỉ cần giữ bình tĩnh.”

Nhưng khi họ bước ra khỏi lối đi, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Đại Thần Vương đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo, nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên gương mặt ông ta. “Ta đã chờ các ngươi,” hắn nói, giọng trầm thấp. “Các ngươi không thể thoát được.”

Lâm Thanh cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. Họ đã rơi vào bẫy. “Chạy!” anh hét lên, nhưng không còn đường lui nữa. Cuộc đối đầu cuối cùng đang bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn