Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 78: Người của Quốc gia đến
Edit: Trứng ốp la
Chân Vĩ Đại thật sự buồn bực.
Bực đến cực điểm.
Ai mà không tức? Trong một trò chơi thực tế ảo siêu vượt thời đại, bị "tử vong đóng tài khoản", thật sự là đả kích tinh thần nghiêm trọng.
Cảm giác ảo não này... không từ nào diễn tả được.
Hối hận. Thật sự hối hận.
Hối hận vì đã ngu mà leo núi.
Hối hận vì mù quáng tìm mỏ.
Hối hận vì chết lãng xẹt đến mức ngay cả mì gói ăn liền "hương vị thịt bò xa xỉ" cũng nuốt không vô.
Rõ ràng, mọi thứ đã lên kế hoạch hoàn hảo, chỉ cần tông chủ ngầm đồng ý, hắn ta có thể giúp nàng xây dựng nên tông môn công nghiệp hóa đầu tiên tại Vân Châu đại lục.
Kết quả?
Chưa khởi nghiệp đã tử trận.
Những ngày trước, hắn ta còn mất ngủ, thức trắng đêm tra đủ loại tài liệu về khoáng sản, xem bách khoa toàn thư, phác thảo bản vẽ sơ đồ công nghiệp hóa, tất cả giờ đều trở thành công cốc.
Ngay lúc hắn ta đang ngồi phịch trên ghế, mắt nhìn trân trối trần nhà, thì...
"Cốc, cốc, cốc ——"
Một tràng tiếng gõ cửa vang lên ngoài hành lang.
Chân Vĩ Đại sững người.
Hắn ta sống một mình, bình thường chẳng ai tới tìm, bạn bè cũng không, giao hàng thì toàn gửi dưới lầu.
Lạ.
Hắn ta nhấc mông khỏi ghế, bước ra cửa, trong lúc tay chưa kịp vặn nắm đấm đã theo phản xạ hỏi vọng: "Ai đấy?"
Một giọng đàn ông trầm thấp, không quen thuộc đáp lại: "Chào anh. Bên điện lực phát hiện nhà anh có lượng tiêu thụ điện bất thường. Chúng tôi tới để kiểm tra đường dây hạ thế."
Chân Vĩ Đại: "..."
Nghe hợp lý không? Có hơi... quá hợp lý.
Đủ hợp lý để khiến hắn ta lập tức nổi chuông báo động trong đầu.
Nhưng điều khiến hắn ta thật sự cảnh giác, không phải chỉ vì câu nói kia, mà là vì...
Từ phía sau cánh cửa, hắn ta rõ ràng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh như băng đang xuyên qua khe cửa mỏng, ép thẳng vào da đầu.
Tuy hắn ta chỉ là dân văn phòng, ngoài đời không phải người luyện võ luyện pháp gì hết... nhưng từ sau khi chơi game kia, không hiểu sao trực giác và cảm nhận nguy hiểm của hắn ta lại nhạy lên bất thường.
Rõ ràng phía sau cửa là người, nhưng luồng khí thế đó lại như quái vật đội lốt người.
Tim Chân Vĩ Đại đập thình thịch.
Rất không ổn. Rất rất không ổn.
Hắn ta... không dám mở cửa.
"Ngươi... là ai?"
Ngoài cửa không một tiếng đáp lại.
Trán Chân Vĩ Đại liền túa ra một tầng mồ hôi lạnh.
Hắn ta... không làm gì phạm pháp chứ? Sao cảm thấy cái tiết tấu này có chút... không thích hợp cho lắm?
Sớm biết vậy lúc trước đừng lười, trực tiếp gắn cái chuông cửa có camera!
Ít nhất cũng nhìn được bên ngoài là ai, còn biết đường mà... chuẩn bị tinh thần.
"Chân Cường! Còn chưa chịu mở cửa? Ở trong phòng bế quan dưỡng điểu đấy à?"
Giọng oang oang của bác gái ban quản lý chung cư truyền tới, khiến Chân Vĩ Đại thở phào một hơi.
Thì ra là... ban quản lý? ... Không đúng.
Nhưng...
Chân Vĩ Đại mơ hồ đoán được, người đang đứng ngoài cửa rốt cuộc là ai.
Chẳng qua không hợp lẽ thường cho lắm.
Hắn ta từ trước tới nay đều tuân thủ pháp luật, đến mức đạp xe còn chẳng bao giờ lấn vạch. Sao có thể... bị theo dõi?
Nghĩ đến đây, Chân Cường vẫn là chậm rãi mở cửa.
Ngoài dự đoán, không có bất kỳ hành vi bạo lực phá cửa nào cả. Nhưng ba người đứng sừng sững trước mặt, đầu đinh, đồng phục, cao ráo thẳng tắp vẫn khiến hắn ta theo bản năng nhắm tịt hai mắt.
Đứng trước ba người đó là một phụ nữ đeo kính, ăn mặc chỉnh tề trong bộ đồng phục đen. Nụ cười của cô ta ôn hoà nhưng... áp lực: "Chào anh, Chân Cường. Có thể vào trong trò chuyện một chút không?"
Bác gái ban quản lý thấy Chân Cường chịu mở cửa thì vội vàng nở nụ cười ngượng nghịu, rồi... rút lui rất có kỹ thuật.
Chân Cường ngơ ngẩn đón khách vào nhà.
Đối phương rút ra một tấm thẻ căn cước nào đó, thứ mà hắn ta nhìn mãi cũng chẳng hiểu, không giới thiệu danh tính, chỉ liếc qua phòng khách một lượt, rồi quay lại nhìn hắn ta, giọng vẫn nhẹ nhàng:
"Không cần khẩn trương. Chúng tôi chỉ đến hỏi vài chuyện nhỏ thôi."
Chân Cường chột dạ: "Chẳng lẽ... tôi vô tình đi ngang qua hiện trường vụ án mạng nào đó à?"
Người phụ nữ bật cười: "Đương nhiên không phải. Chuyện đó không thuộc thẩm quyền của chúng tôi. Trò chơi 《Bắt đầu với một tông môn rách nát》 tôi đoán anh quen thuộc chứ?"
"..."
Hoá ra thật sự là vì cái trò chơi kia?
Chân Cường hơi sững sờ, nhưng sau lại... chẳng thấy bất ngờ là bao.
Nếu quốc gia thật sự có năng lực kỹ thuật như vậy, ai lại đem đi làm game giải trí?
Chỉ là cái trò chơi đó quá mức... nghịch thiên, đến độ bị đưa vào tầm ngắm cũng là chuyện dễ hiểu.
"Các cô... nhanh như vậy đã tra được tôi là người chơi à?"
Sắc mặt nữ nhân nghiêm túc hơn vài phần: "Rất xin lỗi. Nhưng chuyện này không còn là vấn đề thông thường nữa. Trong tình huống đặc biệt, buộc lòng chúng tôi phải dùng thủ đoạn đặc biệt để thu thập thông tin."
"Lý do chúng tôi tìm đến anh là vì nhân vật của anh trong trò chơi đã xác nhận tử vong, tài khoản bị đóng. So với những người chơi khác, tôi nghĩ hiện tại anh có thể trò chuyện với chúng tôi cởi mở hơn một chút."
Bị người ta chọc đúng chỗ đau, hai hàng lệ của Chân Cường tức thì trào ra. Giọng hắn ta nghẹn ngào: "Tôi đâu có muốn chết..."
Người phụ nữ nhẹ nhàng gật đầu: "Tôi hiểu. Bất kỳ ai sau khi phát hiện ra sự thần kỳ của trò chơi đó, tuyệt đối cũng không muốn nhân vật của mình tử vong."
"Ngồi xuống đi. Tôi họ Lưu, anh có thể gọi tôi là Tiểu Lưu."
Chân Cường nào dám! Người ta nhìn là biết lớn tuổi hơn, lại còn ra vẻ khách khí, hắn ta đâu dám nhận chứ?
"Lưu tiểu thư..."
"Đừng khách sáo, Chân tiên sinh. Cứ yên tâm, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ để tìm hiểu vài thông tin về trò chơi. Sẽ không làm gì bất lợi cho anh cả, cũng tuyệt đối không để chuyện hôm nay lộ ra ngoài. Quốc gia cam đoan với anh."
Có câu ấy, tâm lý phòng bị trong lòng Chân Cường lập tức tan ra một mảng lớn.
Hắn ta vội ngồi xuống, gật đầu răm rắp: "Muốn hỏi gì cứ hỏi. Miễn là tôi biết, tôi đều nói hết."
Người ta Hàn Thiên còn có thể livestream công khai kìa, hắn ta chỉ khai vài thứ tính là gì?
Ba người phía sau cô Lưu mở laptop, đồng thời tiến hành kiểm tra khắp phòng xem có thiết bị theo dõi hay không.
Xác nhận không có gì dị thường, cô Lưu mới bắt đầu mở lời.
Câu hỏi đầu tiên khiến Chân Cường hơi sửng sốt:
"Chân tiên sinh, lúc anh tiến vào trò chơi, có cảm giác bản thân thực sự bước vào một thế giới khác? Mọi thứ đều chân thực như đời thật, bao gồm cả ngũ giác?"
"Chắc chắn có."
Chân Cường đáp không chút do dự: "Tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào, nhưng cảm giác hệt như thật sự xuyên không. Tuy không phải đi vệ sinh, cũng không bật chế độ đau đớn, nhưng nhéo thịt bản thân thì rõ ràng cảm nhận được xúc giác. Mùi vị, âm thanh... đều có cả. Thực sự rất thần kỳ."
Cô Lưu gật đầu: "Vấn đề thứ hai: thiết bị anh dùng để kết nối trò chơi là gì?"
"Bên kia." Chân Cường chỉ về phía góc phòng khách. Nhà hắn ta nhỏ, nên toàn chơi ở đó.
"Bộ VR kia là hàng của hãng V, tôi mua từ năm ngoái. Trò chơi là tải bản cài về máy, rồi liên kết vào kho trò chơi là vào được. Bình thường tôi chỉ cần đeo kính VR là có thể đăng nhập."
"Nhưng vào trong rồi thì... hoàn toàn không có cảm giác là mình đang đeo kính gì cả."
Chân Cường cười khổ: "Giờ thì... tôi không vào được nữa. Mỗi lần đăng nhập đều hiển thị ‘Tài khoản đã bị đóng cửa’."
Cảm giác mất mát trong lời hắn ta gần như không che giấu được, có cố cũng không diễn ra nổi.
Cô Lưu an ủi hắn ta vài câu, sau đó hỏi tiếp:
"Anh hiểu biết bao nhiêu về tông chủ Tống Tửu Lai trong trò chơi?"
"Tông chủ hả..."
Chân Cường ngẫm nghĩ: "Thật ra cũng không rõ lắm. Tôi chỉ gặp đúng một lần, lúc mới vào game, được cô ấy phát cho nhiệm vụ tân thủ với đan dược mở linh căn. Ngoại hình cô ấy rất xinh, nhìn y như thần nữ ấy."
"Cho nên ngoài ấn tượng ấy ra, anh không biết gì thêm?"
"Đúng vậy. Trò chơi mới khởi đầu, vẫn chưa có cốt truyện chủ tuyến gì, nên chưa đụng chạm nhiều đến tông chủ đâu. Dù sao nhiệm vụ chính của bọn tôi là làm cho tông môn càng lúc càng lớn mạnh, mà quan trọng nhất là: tuyệt đối không để tông chủ tử vong."
"Nếu tông chủ chết, trò chơi sẽ kết thúc."