Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 74: Ngự Hỏa Thuật – Xiên nướng tay cầm, véo một cái là ăn (2)

Edit: Trứng ốp la

Võ Đại Hổ còn ga lăng đưa xiên cánh gà mình nướng xong cho Đạo Trường: "Của ngươi nè, nướng thử cái coi. Ăn rồi mới hiểu thế nào là đạo."

Chỉ là, bên cạnh, Lữ Vinh Vũ — từ lúc cánh gà bắt đầu tỏa hương — ánh mắt đã có chút... không đúng.

Tay nghề tốt, chính là khởi nguồn của tội lỗi.

Gia vị quá nồng đậm, hoàn toàn khác với đạo lý "thanh đạm dưỡng sinh" mà tu sĩ Vân Châu đại lục hằng tâm niệm.

Bình thường, tu sĩ ăn uống rất đơn giản, ăn cháo loãng, uống nước mưa, ngay cả phàm nhân ở đây cũng theo chân học đòi thanh đạm.

Nhưng nói thật, họ chỉ bắt buộc thanh đạm, chứ không phải thật lòng thích thanh đạm.

Cũng vì thế mà Chu Hiểu mới có thể hợp tác với mấy tửu lâu ở Vọng An huyện để phát triển thực đơn tu tiên phiên bản cải cách.

Chỉ là làn gió cải cách ấy... vẫn chưa thổi đến nổi Đào Hoa Tông nơi hắn sinh sống.

Mà mùi hương này thơm quá đáng!

Lữ Vinh Vũ trước nay chưa từng ngửi thấy món ăn nào có thể tỏa ra loại mùi thơm khiến người run rẩy như vậy.

Nướng đồ thì hắn biết. Nhưng phàm nhân nướng thịt? Xin lỗi, chưa từng thấy món nào khiến hắn chỉ muốn đập nồi tu tiên quay xe về làm đầu bếp như hiện tại.

Cánh gà bóng loáng lớp dầu, mật ong nhỏ từng giọt, tỏa mùi thơm ngọt ngào như câu hồn đoạt phách. Mà khứu giác tu sĩ lại cực kỳ nhạy bén, khiến Lữ Vinh Vũ không nhịn được... nuốt nước miếng một cái rõ to.

Tại sao... phàm nhân lại có thể ăn ngon đến như vậy?

Cái gì mà thanh tâm quả dục, đều là lừa người hết!

Người mới Luyện Khí kỳ như hắn mà còn chưa khắc chế nổi một cái cánh gà, vậy sau này còn tu cái gì nữa?

Lữ Vinh Vũ, tuổi mới mười bốn, chưa biết mùi đời, càng không biết mùi cánh gà. Hồi trước không thèm ăn... chẳng qua vì chưa bao giờ được ngửi thấy cái thứ gọi là 'hương nhân gian' này mà thôi!

Hắn liếc mắt nhìn xiên cánh gà, ánh mắt lập lòe, rõ ràng là muốn ăn, nhưng lại đang... giằng co nội tâm.

Dù gì hắn cũng vừa mới từ chối người ta.

Giờ mà quay sang nói: "Cho ta nếm thử cái coi," chẳng phải sẽ bị cả bốn người kia chê cười sao?

Là thể diện quan trọng, hay là một miếng cánh gà nướng nóng hổi quan trọng hơn?

Trong khi Lữ Vinh Vũ còn đang nội chiến, thì bên này, Mã Tiểu Điểu và Mã Tiểu Bôn đã mỗi người gặm một cái, ăn đến mức phải đập đùi khen lấy khen để: "Má ơi cái cánh gà này, ngon tới mức xém chút ta muốn cưới luôn đầu bếp!"

Linh khí hòa quyện trong món ăn, vị giác như mở ra một tầng cảnh giới mới, tiên vị chân chính, mỹ vị vô song.

Chu Hiểu mà đặt món này vào nhà hàng ngoài đời thật thì đảm bảo Michelin cũng phải phong tặng danh hiệu ‘Gà Cánh Cấp Vạn Giới’.

Tuyệt sát!

Mã Tiểu Điểu không nhịn được cảm thán: "Trò chơi này... sao mà bá quá vậy trời."

Lúc này, Đạo Trường đã để ý thấy ánh mắt của Lữ Vinh Vũ... hình như muốn ăn mà còn mắc cỡ?

Tuổi còn nhỏ, kỹ năng "diễn kịch" chưa cao, một ánh mắt nhìn chằm chằm là lộ sạch tâm tư.

Đạo Trường cười hề hề: "Lữ sư huynh, đây là tay nghề độc môn của đầu bếp trong tông môn chúng ta. Hay là... huynh nếm thử một xiên?"

Lữ Vinh Vũ cố làm cao: "Không cần... ta vốn không có d*c v*ng với đồ ăn."

Đạo Trường không tha: "Chúng ta mang nhiều lắm, huynh nếm thử một cái thôi, ngon thật đó!"

Lữ Vinh Vũ do dự ba giây rồi lạnh nhạt phun ra hai chữ: "... Vậy đi."

Ngữ khí có vẻ vô cùng miễn cưỡng, như thể đang cố gắng giữ mình không bị "cám dỗ nhân gian" lay động.

Đạo Trường lập tức đưa xiên cánh gà còn nóng hổi chưa đụng tới qua tay hắn.

Vài phút sau.

Tất cả cánh gà mang theo đã bị hắn ăn sạch.

Khóe miệng còn dính mật, Lữ Vinh Vũ nghiêm túc nhìn chằm chằm giới tử túi của cả bọn: "Còn không?"

Bốn người: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn