Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 71: Dưỡng mập để ăn Tết
Edit: Trứng ốp la
Vệ Quân không chơi game. Khi nhận được tin tức này, ông không biết nên khóc hay nên cười.
Lương Tuyết Nghiêu cũng chẳng nói rõ đầu đuôi. Vệ Quân suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn cử người hoạt bát nhất trong bộ đến — Tiểu Tình — đi kiểm tra tình hình giúp ông.
Bộ phận của Vệ Quân vốn đã là cơ cấu có thẩm quyền tương đối cao.
"Hơn nữa, trò chơi này được quảng cáo là mô phỏng thực tế ảo."
Tiểu Tình vừa xem tin tức trên mạng, trong lòng vẫn cảm thấy khó tin.
"Bộ trưởng, với trình độ công nghệ thông tin toàn cầu hiện tại, để tạo ra một thế giới mô phỏng chân thực trong não bộ, cho phép người chơi chỉ bằng ý thức mà cảm nhận đầy đủ xúc giác, khứu giác, vị giác... điều đó hoàn toàn bất khả thi. Còn chưa nói đến việc có thể phát sóng trực tiếp hình ảnh nữa..."
Nếu những người phát sóng đang nói dối, thì điều đó chứng minh họ đang nắm giữ công nghệ vượt trội, thậm chí còn hơn cả trình độ hiện tại của quốc gia.
Còn nếu họ không nói dối, vậy thì tín hiệu này còn đáng sợ hơn nữa.
Bất kể là tình huống nào, đều cho thấy đã xuất hiện một sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát.
Dù không hiểu rõ về trò chơi, Vệ Quân vẫn cảm nhận được ý nghĩa phía sau tin tức này. Ông nhanh chóng ra quyết định: "Đi điều tra người chơi đang livestream kia. Đồng thời theo dõi chặt chẽ hướng phát triển của trò chơi này. Tôi sẽ báo cáo thông tin lên cấp trên."
Trong lúc đi sắp xếp công việc, ông cũng gửi tin cho Lương Tuyết Nghiêu.
Xem ra, đã đến lúc gặp lại đồng chí Lương Tuyết Nghiêu một lần nữa.
"Trò chơi này cực kỳ tự do. Ít nhất tới giờ, ngoài một cốt truyện chính khá lớn, thì tông chủ hầu như không quản gì cả. Chúng ta cũng chẳng cần nhận nhiệm vụ hay làm mấy chuyện lấy hảo cảm với NPC."
Hàn Thiên vừa livestream vừa giải thích.
"Trừ việc tu luyện, đây gần như là một game sandbox tự do hoàn toàn."
Đi càng xa, Hàn Thiên và nhóm người đi cùng càng cảm thấy bản đồ trong trò chơi này lớn đến mức khó tin.
Anh còn cảm khái: "Ta chưa từng chơi game nào chân thật như vậy. Nếu không phải vì còn phải logout, nhiều lúc ta quên mất mình đang ở trong trò chơi."
[Thôi đi ông, kiếm đoàn phim diễn chung đi cho rồi. Diễn hơi bị đạt đấy]
[Nói thật hơi rợn rợn, tôi xem lâu rồi mà chưa thấy cảnh nào trùng lặp. Lại không tra được địa điểm thật ngoài đời. Dù là dựng hình ảnh hay hiệu ứng đặc biệt, khối lượng công việc này đã vượt quá mức bình thường rồi chứ?]
[Thật sự là game hả? Nếu đúng, thì công nghệ nước mình tiến bộ nhanh thật. Mô phỏng thực tế ảo mà tới mức này, tôi vẫn chưa thể tin nổi]
[Hàn Thiên còn không dám lộ mặt, các người thật sự tin là ảnh à?]
[Nhưng mà công nhận cơm livestream ngon thật! Tuy cốt truyện hơi chán chút nhưng hình ảnh xịn lắm. Từ hiệu ứng tới yêu thú đều còn chân thật hơn mấy phim nước ngoài. Quá k*ch th*ch, quá đã!]
Hàn Thiên không livestream liên tục mà vừa đi vừa ghi lại dữ liệu xung quanh.
Từ huyện Vọng An đến Đệ Nhất Sơn, phần lớn đều là rừng rậm rạp, phong cảnh đơn điệu, có phần nhàm chán.
Bởi vì vẫn phải đề phòng yêu thú không biết từ đâu xông ra, Hàn Thiên cũng rất ít khi giải thích.
Trong trò chơi, tốc độ dòng chảy thời gian nhanh hơn so với thực tế, vì vậy khi ngoài đời mới trôi qua hai tiếng, thì trong game bọn họ đã xuất phát được bốn giờ, vẫn còn đang trên đường.
Trời bắt đầu tối, Trần Miêu Miêu bảo có việc gấp nên phải đăng xuất.
Mấy người còn lại đành phải ngồi lại nghỉ ngơi một lúc.
Mà sau khi Trần Miêu Miêu đăng xuất, cơ thể cô như con rối gỗ, ngồi xếp bằng bất động, không phát ra tiếng động nào.
"Ta phát livestream chút, tiện thể đi quanh đây xem thử."
Hàn Thiên vừa nói xong, mấy người kia cũng không ý kiến gì, chỉ gật đầu đồng ý.
Chu Hiểu nhắc: "Ngươi cẩn thận chút nha, đừng để yêu thú đánh lén."
Hàn Thiên cười nhẹ: "Yên tâm, ta không sao đâu."
Anh điều khiển màn hình đi về phía khác, chủ yếu muốn xem có tìm được ít linh thảo dại nào hái được không.
Chỉ là khu này không thuộc loại nơi linh khí dồi dào, yêu thú cũng ít, tài liệu dại mọc hoang lại càng ít hơn.
Anh vừa đi vừa trò chuyện đôi câu với người xem trong livestream, thỉnh thoảng cúi xuống bốc ít đất hoang lên xem.
Hàn Thiên còn nói với người xem: "Nếu các ngươi thấy không giống trò chơi thì nhìn kỹ đám đất này đi."
Nói xong liền thi triển Ngự Thủy thuật, rất nhanh khiến đất trong tay biến thành bùn lầy.
Do máy quay phóng sát, hình ảnh thay đổi tạo cảm giác cực kỳ chân thực.
Bỗng nhiên, Hàn Thiên nhíu mày.
Anh... sao lại ngửi thấy mùi máu?
Từ khi trở thành tu sĩ, khứu giác trong game cũng được tăng cường, mùi xa thế nào cũng ngửi được.
Mùi máu yêu thú thường mang theo chút tanh nồng rất đặc trưng.
Nhưng mùi này... có vẻ là máu người.
Hàn Thiên theo bản năng lẩm bẩm: "Ta ngửi được mùi máu."
Tất nhiên người xem trong livestream không nghe được.
[Hí hửng, bắt đầu vào tình tiết chính rồi sao?]
[Theo mấy kịch bản phim truyền hình thường thấy, kiểu gì lát nữa cũng gặp một mỹ nhân bị thương để anh main nhặt về nuôi cho coi]
[Mỹ nhân đi! Mỹ nhân đi! Nam hay nữ đều được! Mau cho ta nhìn dung nhan xinh đẹp cái nào!]
Hàn Thiên lần theo mùi máu mà đi tiếp.
Tuy không cảm nhận được linh khí gì đặc biệt, nhưng anh vẫn cẩn thận, chỉ cần thấy tình huống không ổn là lập tức quay đầu bỏ chạy.
Rồi anh thấy một cảnh ngoài dự đoán.
Phía trước không xa, máu chảy lênh láng, "vật thể bị thương" đang nằm trên mặt đất trong rừng, phát ra tiếng r*n r* khe khẽ.
Là một con lợn rừng đen tuyền. Nhìn kỹ thì còn là heo con, đầu bé tẹo, nhiều lắm cũng chỉ nướng được một con heo sữa.
Bình luận lập tức nổ tung trong livestream:
[ ?????]
[Ơ?]
[Mỹ nhân của ta đâu rồi? Mỹ nhân của ta đâu mất rồi?]
[Cái gì đây? Ai viết cái kịch bản dở hơi vậy, ai lại đang yên đang lành giữa rừng nhặt được lợn rừng?]
[... Mà nghĩ lại thì gặp lợn rừng ngoài hoang dã cũng... bình thường mà]
Con lợn rừng bị thương một chân, vì da đen quá nên chỉ nhìn thấy dấu máu loang.
Nó vừa thấy Hàn Thiên thì lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như bị chọc tiết.
Tiếc rằng chân bị thương, chạy không nổi, chỉ biết vừa rên vừa nhìn Hàn Thiên, ánh mắt đầy ai oán.
Hàn Thiên sững người. "Hệ thống, cái quỷ gì đây?"
Câu này bị hệ thống chặn lại, nên khán giả trong phòng livestream không nghe được.
Hệ thống đáp nhạt: [Như ngươi thấy đấy, một con lợn rừng thuần chủng.]
Tuy chưa từng thấy trong tư liệu có ghi chép về giống lợn đen sì như vậy.
Quanh miệng con lợn còn mọc hai cái nanh nhỏ nhọn hoắt, nhưng chưa phát triển hoàn toàn.
Thậm chí nó không phải yêu thú, chỉ là một con vật thường thôi.
Dù sao ở đại lục Vân Châu vẫn có động vật bình thường. Nhưng do yêu thú tồn tại, môi trường sống của động vật trở nên khắc nghiệt, đa số chỉ dám quanh quẩn gần khu dân cư con người.
"Cho dù là lợn rừng đi nữa, thì cái này cũng đen quá đáng rồi."
Con lợn rừng đen tuyền từ đầu tới chân, không chút tạp sắc. Hàn Thiên sống ở hiện thực cũng chưa từng thấy con nào giống vậy.
Anh bước tới. Con lợn rừng giãy giụa muốn đứng dậy, kết quả mới oằn chân một cái, máu chảy thành dòng, tiếng kêu heo nghe mà ai oán đứt ruột.
"Thôi đừng rên nữa, mày gặp may đấy, tao ăn chay trong game."
Thấy con lợn bị thương nặng, Hàn Thiên nghĩ nghĩ, tiện tay lấy ra một viên Bổ Huyết Đan rồi ném cho nó.
Bổ Huyết Đan vốn là loại đan dược cứu mạng của người thường ở Vân Châu đại lục, cho lợn ăn vẫn hữu hiệu.
Con lợn rừng dường như cảm nhận được đây là thứ cứu mạng, nuốt chửng cái ực. Chỉ chốc lát sau, máu ở chân nó đã bắt đầu ngừng chảy, miệng vết thương cũng liền lại trông thấy rõ.
Lợn rừng cảm thấy khí lực toàn thân hồi phục, lập tức nhận định Hàn Thiên là người tốt, nhảy cẫng đến cọ cọ vào chân anh.
Hàn Thiên cúi xuống bế nó lên, nó cũng không giãy giụa.
Đen thế này, ngược lại nhìn còn thú vị.
Đôi mắt nó cũng đen tuyền, nhắm mắt lại thì giữa đêm tối không ai thấy được.
Hàn Thiên ôm nó đi.
Cứ nuôi trước đã, còn nhỏ quá.
Nuôi béo rồi... ăn Tết thể.