Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 63: Nhưng người này cũng quá khoa trương

Edit: Trứng ốp la

Hiện thực, nửa đêm 12 giờ.

Lương Tuyết Nghiêu thật ra chẳng hồi hộp lắm. Nhưng anh họ cậu thì nhìn qua lại cực kỳ căng thẳng.

Trong nhà vốn có sẵn thiết bị VR, giờ chỉ đợi đúng giờ khởi động.

Lúc xảy ra biến cố kia, tâm trạng cậu tụt dốc đến mức muốn chết, cả nhà cuống cuồng tìm đủ cách để giúp cậu vượt qua. Họ thử đủ kiểu để giúp cậu giết thời gian, cuối cùng chỉ có vẽ tranh là khiến tâm trạng cậu bình ổn lại được phần nào.

Khương Thiên Nhai đang đọc tin trong group chat.

Có vài người chơi chuẩn bị đi ngủ, ngày mai còn phải đi làm, nên không vào game, chỉ chờ xem kết quả mười hai giờ.

[Tô Đại Cường: Má, bảo với bạn gái là trò này có thể bắt đầu lại cuộc đời, thế là nó cho tôi hai cái icon đại bức đấu, nói tôi điên rồi, hu hu hu]

[Mã Tiểu Điểu: Chờ nó vô game thấy ông là một tinh linh lam, chắc nó ném ông liền tại chỗ]

[Tề Đạt Tả: Hóng đêm nay có 20 người mới vào, nghe bảo Chu Nữ Tử tụi nó được cử làm hướng dẫn cho tân thủ?]

[Dương Mỹ Mỹ: Đúng vậy, cả Phạm Cô Chu cũng đi]

[Mã Tiểu Điểu: Hàn đại lão lần này PR kinh thật, bên phía cẩu kế hoạch chịu nhả 20 suất luôn]

[Cố Vân Khê: Trò chơi này ai chưa từng chơi qua thì thôi, chứ đã chơi rồi kiểu gì cũng mắng hai câu]

[Dương Mỹ Mỹ: Nhắc mới nhớ, cái group của Từ Thiện Gia đúng kiểu có vấn đề, bản thân hắn không tin, bảo tối nay lên game là biết nó là trò quảng cáo. Hắn còn nói Hàn đại lão đang làm truyền thông, nhất định phải vạch trần cái trò này ra]

[Tô Đại Cường: 20 suất ấy hắn muốn cướp là cướp được chắc? Đừng thấy trên Weibo mắng như mưa, chứ độ hot thế này thì đêm nay người vào game chắc chắn không ít đâu]

...

Lúc này, hai anh em họ đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.

Có giành được suất vào game hay không thì để số phận quyết.

Thấy Khương Thiên Nhai căng thẳng đến mức này, lại nghĩ đến anh họ mình vốn chẳng hay quan tâm ai, vậy mà sẵn sàng ở bên cạnh chờ cùng đến tận 12 giờ, Lương Tuyết Nghiêu đành phải tự nhủ phải nghiêm túc.

Có thể là mạng nhà cậu nhanh, cũng có thể máy tính mạnh hơn bình thường.

Khương Thiên Nhai còn bật cả đồng hồ quốc gia làm giờ đếm ngược cho cậu.

Cuối cùng, đúng 12 giờ, trang chủ cập nhật danh sách chiêu mộ. Vì trò chơi yêu cầu xác minh bằng gương mặt và khóa IP, nên chỉ có thể để Lương Tuyết Nghiêu thao tác.

Cậu click vào link ngay lập tức.

Tất cả thông tin đã điền sẵn, chỉ cần copy-paste là xong.

Mạng chạy mượt, không giật chút nào.

Lương Tuyết Nghiêu vốn không hồi hộp, giờ cũng bắt đầu có chút căng.

Ngay lúc điền xong, cậu lập tức bấm "xác nhận".

Toàn bộ quá trình chưa tới 15 giây.

[Chúc mừng, bạn đã giành được suất tham gia đợt thử nghiệm không reset của 《Bắt đầu với một tông môn rách nát》. Vui lòng đăng nhập trong vòng một tiếng, nếu không kênh truy cập sẽ bị đóng và suất tham gia sẽ bị hủy.]

"Hô ——"

Khoảnh khắc ấy, không phải cậu mà chính anh họ cậu mới là người thở phào.

"Tốt quá rồi! Quá tuyệt luôn!"

Vốn luôn điềm đạm, Khương Thiên Nhai lần này hiếm thấy vui mừng ra mặt, còn ôm chầm lấy Lương Tuyết Nghiêu: "Em có thể vào game rồi, cứ vô trước đi. Anh về nhà rồi cũng sẽ vào sau. ID trong game của anh là Khương Nhai, em không cần dùng tên thật, chọn cái gì đơn giản chút hoặc sửa tên khác cũng được, nhớ là đừng để lộ."

"Em nếu chưa rõ về cốt truyện hay tài liệu trò chơi thì có thể xem hướng dẫn trên trang web mà Hàn Thiên đại lão đăng. Tóm lại, cứ vào game trước đã, anh sẽ kéo em vào group của bọn anh. Có gì không hiểu thì hỏi trong đó. Giờ thì lên trò chơi đi."

Lương Tuyết Nghiêu: "Ờ... ờ..."

Khương Nhai lập tức kéo Lương Tuyết Nghiêu vào group.

Trong group lúc này đã cực kỳ náo nhiệt, chẳng ai để ý tới việc Khương Nhai vừa kéo thêm một người mới vào.

[Tô Đại Cường: Má nó, chưa tới 30 giây mà em họ tao đã bảo không cướp được suất. Mấy cái súc sinh nào nhanh tay vậy chứ?]

[Dương Mỹ Mỹ: 30 giây á? Quá khoa trương không? Lúc tao điền form thì phải chờ xoay vòng mất gần 10 phút... Chắc mạng tao chó quá mạnh rồi]

[Mã Tiểu Điểu: Đệt, Đạo Trường cũng cướp được à? Thật sự trâu bò luôn, vụ này chắc Từ Thiện Gia tức ói máu]

Ở một group khác:

[Lão Đạo Phi Thăng Lạp: Ahahahaha, nhờ tốc độ tay của kẻ FA 100 năm mà tao cướp được rồi! (ảnh)]

[Từ Thiện Gia: Mày cũng định đi làm hướng dẫn tân thủ hả?]

[Thái Dương Chiếu Vào Ngươi Hắc Ám Trong Lòng: Từ Thiện Gia, đừng nói vậy. Tao thấy trên Weibo có cả đống người đang giành danh ngạch. Có người chơi thì cũng bình thường thôi @Lão Đạo Phi Thăng Lạp, nhớ chia sẻ cảm nhận nhé]

[Lão Đạo Phi Thăng Lạp: OJBK, để tao tải game cái đã]

[Nhảy Đến Cao Nước Tiểu Xa: @Từ Thiện Gia, ngốc bức, đừng tỏ ra tỉnh táo một mình giữa đám người say nữa. Nói trước cho mà biết: sau này mày sẽ hối hận đến mức ruột cũng muốn trào ra]

[Tiểu Nữ Tử Lực Bạt Sơn Hề Khí Cái Thế: @Từ Thiện Gia, có gào thế nào cũng vô ích. Trò chơi chẳng vì thế mà nhả suất cho mày đâu]

[Từ Thiện Gia: Thôi thôi, trò gì tao chưa chơi. Mấy suất này, tao cũng chẳng ham]

[Tiểu Nữ Tử Lực Bạt Sơn Hề Khí Cái Thế: /cười nhẹ/ Vậy cố mà sống chết với cái miệng ngạo nghễ đó nhé]

...

Lương Tuyết Nghiêu bắt đầu tải trò chơi.

Trò này đúng là kỳ lạ thật. Dù mạng nhà cậu nhanh cỡ nào, thì chỉ một phút đã tải xong vẫn là hơi quá đáng.

Giao diện trò chơi lại càng đơn giản đến bất ngờ.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Khương Thiên Nhai, Lương Tuyết Nghiêu còn phải cột chặt đai an toàn quanh eo, sợ lúc đang chơi mà chân lỡ mất kiểm soát lại ngã sấp mặt.

Khi cậu đeo thiết bị VR vào, khoảnh khắc tiến vào trò chơi, trước mắt đột nhiên tối sầm.

Tiếp theo, giao diện xuất hiện giống hệt như lời anh họ đã nói từ trước.

[Bạn có đồng ý tiến vào trò chơi, trải nghiệm Vân Châu đại lục và chấp nhận sự sắp đặt của tông chủ Tống Tửu Lai không?]

Lương Tuyết Nghiêu đáp ngay: "Đồng ý."

[Đồng ý đồng nghĩa với việc ký kết. Chào mừng đến với Vân Châu đại lục. Bạn sẽ bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới!]

Ngay sau đó, đến phần chọn ID.

Lương Tuyết Nghiêu suy nghĩ một chút, đặt tên là "Tuyết Nghiêu". Dù sao khả năng bị nhận ra ngoài đời cũng thấp, cậu không để tâm lắm.

Tiếp theo là giao diện tạo hình nhân vật.

Điểm này thật sự khiến Lương Tuyết Nghiêu choáng váng.

Tạo hình bằng gương mặt thật?

Cậu vốn không quan tâm chuyện tạo hình trong game, mà ngoài đời thì... cậu đẹp trai thật. Biết rõ từ nhỏ. Cho nên, chơi mấy trò khác cậu cũng toàn dùng mặt mặc định.

Lần này cũng vậy, cậu cứ để mặc định gương mặt thật mà vào game.

Để rồi suốt một thời gian dài sau đó, cậu và cả Mộc Thu đêm nào cũng tỉnh dậy trong nước mắt, tự trách tại sao lúc đầu lại không chịu tạo hình cho đẹp hơn chút.

Cho đến khi Lương Tuyết Nghiêu mở mắt trong game...

Trời đất quay cuồng.

Toàn bộ thế giới quan hơn hai mươi năm của cậu, sụp đổ trong chớp mắt.

"Cái quái gì, nhanh như vậy đã vào rồi? Huynh đệ, ngươi không chỉnh mặt à? Ngươi xác định không hối hận chứ?"

Trước mặt cậu là bầu trời đêm yên tĩnh, trăng sáng và sao thưa.

Đối diện là một gương mặt phóng đại của nữ NPC. Sau lưng nàng là con suối róc rách chảy dưới ánh trăng, lấp lánh ánh sáng như bụi vàng rơi trên mặt nước.

Chu Hiểu nhếch môi: "Đẹp chứ? Vì để các tân thủ có trải nghiệm tốt, bọn ta cố tình chọn nơi có phong cảnh đẹp."

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Lương Tuyết Nghiêu cúi đầu.

Và rồi, toàn thân cậu run rẩy.

Cậu nhìn thấy đôi chân của mình.

Một đôi chân hoàn hảo, không một vết thương, không tì vết nào.

Cậu choáng váng, run run, chậm rãi, không thể tin nổi, bước đi bước đầu tiên.

Giống như một đứa trẻ lần đầu tập đi, từng bước một chậm chạp.

Và ngay khi cảm nhận rõ ràng lực truyền từ đùi xuống chân...

Nước mắt cậu tuôn ra như suối.

Chu Hiểu khựng lại: "...Má, huynh đệ, ta biết ngươi xúc động... nhưng ngươi như này... cũng quá khoa trương đi..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn