Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 38: Chuyện này... không phải thao tác cơ bản à? (1)
Edit: Trứng ốp la
"Đừng nói giỡn."
Đây là câu trả lời của cha Khương Thiên Nhai.
Ông đang rất bận, nói xong câu đó thì cau mày, bổ sung thêm: "Ta bận lắm, không có thời gian quan tâm mấy cái suy nghĩ kỳ quái của con."
Chính mấy lời này khiến Khương Thiên Nhai nghẹn lời, không tiếp tục mở miệng nữa.
Đợi đến khi cha rời đi, mẹ Khương Thiên Nhai mới có chút thất vọng nhìn hắn: "Khi nào thì con mới hiểu chuyện một chút? Chuyện lần trước mẹ nói với con, con suy nghĩ kỹ chưa?"
Khương Thiên Nhai kiên định đáp: "Con không muốn ra nước ngoài."
Bà chỉ nhẹ giọng nói: "Vậy tùy con thôi."
Khương Thiên Nhai thấy phiền đến muốn bốc hỏa. Tin nhắn trong đàn game vẫn nhảy liên tục.
Từ lúc rạng sáng logout tới giờ hắn vẫn chưa vào lại. Giờ đột nhiên lại muốn lên game xả stress một chút.
Sau khi login, đi ra khỏi điểm an toàn trong viện, bên ngoài đã là một cảnh tượng náo nhiệt.
A Ô đang dựng một cái bệ bếp tạm bên cạnh nhà, nhưng nhìn không giống kiểu đang xây phòng ở.
ID trong game của hắn là Khương Nhai, đi tới hỏi: "Các ngươi đang làm gì đấy?"
Người đang làm kiến trúc là Chu Hiểu.
Chu Hiểu ngẩng đầu lên, thấy hắn vừa login thì nói luôn: "Đại lão online rồi? Bọn ta đang mở rộng phòng bếp và dựng thêm tửu phường, có người trong đàn biết ủ rượu, định dùng kỹ thuật đó đổi tiền với phàm nhân dưới chân núi."
"Miêu Miêu đại lão còn nói thử xem có cách nào kết hợp linh thảo, tách hiệu quả thuốc ra thay vì cứ nén lại thành một viên thuốc."
Khương Nhai hơi ngạc nhiên: "Vậy luôn hả?"
Chỉ tiếc là giai đoạn hiện tại hắn vẫn chưa hứng thú lắm với mấy chuyện này.
Chu Hiểu bỗng nhiên nói: "Với cả, người chơi xuống núi hình như vừa phát hiện đại cốt truyện chính của game rồi."
Khương Nhai sững lại: "Cốt truyện chính? Tôi tưởng nhiệm vụ chính của tụi mình là giúp tông môn mạnh lên mà?"
"Đó là nhiệm vụ bên ngoài thôi, mấy cái đó có nhánh thì sao lại không có cốt truyện chính được? Sáng sớm nay, người chơi ID Phạm Cô Chu với A Ô lúc xuống núi bán linh thảo thì phát hiện."
"Chủ tiệm thuốc dưới núi nói tháng sau Vạn Tiên Tông sẽ tổ chức Tế Tiên Đại Điển, các tông môn lớn ở Vân Châu đại lục đều sẽ cử người tham gia. Nghe là biết chuyện lớn rồi. A Ô biết trước rồi mà không thèm nói với ai hết."
Khương Nhai: "Cái đại điển nghe thôi cũng thấy ghê gớm rồi, tông môn hạng ba như tụi mình chắc không có tư cách tham gia đâu ha?"
Chu Hiểu gật đầu: "Chắc vậy, nhưng nếu là đại hoạt động trong game thì không lý nào lại không cho người chơi tham dự đúng không?"
Chỉ là... tham dự kiểu gì thì không ai biết.
Chu Hiểu cũng chưa rõ.
Hoạt động kiểu này chắc chắn toàn tu sĩ cấp cao, mấy đứa Luyện Khí kỳ như bọn họ chỉ cần đại năng nào đó hắt xì một cái là đi sạch nửa đội hình.
Nhưng dù vậy, đã biết có hoạt động rồi thì dù không tham gia cũng phải nghe ké cho bằng người ta. Không thì ai chịu nổi?
Không biết người khác thế nào, chứ hiện giờ Tống Tửu Lai đang một mình đi trên con đường dẫn tới Động Ma Cốc.
Nàng không mang theo gì nhiều, trong đầu ngoài bách khoa toàn thư vật tư Vân Châu đại lục, thì chỉ còn có hai chiêu pháp tu luyện cơ bản.
Một là Hỏa Cầu Thuật, hai là Ngự Thủy Thuật.
Tiện, dễ dùng.
Đủ xài khi đụng phải yêu ma cấp một.
Mấu chốt nhất là: nếu thực sự gặp nguy hiểm chết người, hệ thống còn có thể cứu Tống Tửu Lai một mạng.
Ít nhất là nó nói thế.
Dĩ nhiên, nếu gặp tu sĩ cấp cao thì chịu chết thôi, không cãi được.
Dọc đường từ Vọng An huyện đến mục tiêu phía trước, nàng cũng gặp vài tu sĩ khác.
Ai cũng như nàng, cấp không cao, nhưng ít nhất đều là trung – hậu kỳ, hẳn là cũng đang rèn luyện.
Ai nấy đều vội vàng, không ai muốn gây chuyện.
Người như Tống Tửu Lai, cấp thấp mà đi sớm như vậy, vẫn là số ít.
Ra khỏi Vọng An huyện không bao xa, trên đường đã bắt đầu thấy bóng dáng yêu thú lảng vảng.
Phần lớn yêu thú dọc đường đều vô hại, ví dụ như chuột trộm linh thảo trên núi Phi Tước Tông.
Có tồn tại là có lý do.
Tống Tửu Lai cũng không thấy chán — ít nhất dọc đường còn có hệ thống trong đầu để "vặt lông" nhau.