Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 33: Nỗi khổ của kiếp trâu ngựa công sở
Edit: Trứng ốp la
Này cũng coi như là một công trình lớn.
Hàn Thiên dụi mắt, tạm thời dựng một trang web đơn giản, đăng những thông tin cơ bản lên Weibo.
[Kinh Bạo Thiên V: Hoan nghênh các người chơi hứng thú đến tham quan trò chơi này. Ta dám đảm bảo, đây đúng là một trò chơi thực tế ảo mô phỏng. Bản đồ trong game tạm thời đi qua, ta đã vẽ lại hết rồi. Nói thật, quy mô bản đồ này lớn đến mức ta tưởng tượng cũng không nổi, coi như thế giới thứ hai thì cũng không sai.]
[Hiện tại phiên bản vẫn là giai đoạn đầu, Trường Sinh Tông bên ta tạm thời chưa có tuyến phát triển rõ ràng, trừ linh thảo ra thì hướng đi khác mong các vị đại lão góp ý thêm.]
Hàn Thiên đăng xong trang web, cũng chẳng quảng bá trò chơi ở nơi khác.
Dù người ta không tin, nhưng kiểu gì cũng có vài kẻ rảnh rỗi tò mò mò vào xem.
Trường Sinh Tông hiện giờ còn thiếu mục tiêu phát triển chính, biết đâu lại có đại thần nhảy vào hiến kế.
Không sai, anh chính là đang "mơ mộng trắng trợn".
Đăng xong, tuy hơi mệt, nhưng không đến mức mệt rũ như mấy lần thức đêm trước.
Ít ra đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Chỉ là lý trí nói với anh : nên ăn sáng, nghỉ ngơi cái đã.
Game có hay cỡ nào, cũng phải giữ sức khỏe thì mới chơi được lâu dài.
Sau khi Weibo được đăng tải, Hàn Thiên chẳng buồn quan tâm tiếp.
Rất nhiều fan thấy anh cập nhật liền click vào, phát hiện bản đồ và bối cảnh đại lục Vân Châu kia... thật sự trông cũng ra gì.
Chỉ là AI vẽ thôi, nhìn sơ qua vẫn thấy giả giả.
[Đầu óc có vấn đề à, ngươi thật sự coi cái trò lởm này là thật hả?]
[Chơi game đến ảo giác luôn rồi, dù quảng cáo thì cũng không cần làm lố như vậy đâu.]
[Ngậm miệng giùm cái.]
[Dù là đại lục tu tiên, cái bối cảnh này nhìn giả quá trời. Nhà ai mà phàm nhân lại sống lẫn với tu sĩ, vậy phàm nhân còn là người chắc?]
Hàn Thiên đang ăn sáng, cắn miếng bánh mì kẹp bò thì thấy bình luận này, nhai xong rồi mới trả lời:
[Không hẳn. Ta để ý kỹ rồi. Phàm nhân ít tiếp xúc tu sĩ, là bởi vì tụi ta ở rìa biên cảnh, linh khí loãng, khu vực vốn là địa bàn phàm nhân. Càng tiến gần địa bàn đại tông môn thì phàm nhân càng hiếm.]
[Chỗ khác ta không biết, nhưng địa bàn tụi ta do Phi Tước Tông – một tông luyện khí quản lý, quản rất nghiêm. Ta đi dạo một vòng trong game mà chẳng thấy tu sĩ nào ức h**p phàm nhân, bọn ta còn thường xuyên đi mua đồ chỗ phàm nhân nữa cơ.]
Luyện Khí kỳ tuy bước một chân vào tiên môn, nhưng không có nghĩa là đã hoàn toàn tách biệt khỏi phàm trần.
Đó là ở địa bàn đại tông môn mới có chuyện đó. Ở cái chốn hẻo lánh này, nhiều đệ tử có linh căn vẫn về nhà như thường.
Không đột phá nổi Trúc Cơ, thì cùng lắm chỉ sống thêm mấy chục năm đến trăm năm, khác gì phàm nhân?
Chỉ có những người có thiên phú cao bị đại tông môn cướp đi, thì mới thật sự cách biệt trần thế.
Còn chuyện tu tâm gì đó á?
Thôi quên đi, mới Luyện Khí kỳ thôi, nghĩ mấy chuyện sâu xa đó làm gì.
Tài nguyên bị đại tông môn nắm hết, người tu chân như bọn họ không có cửa phát triển.
Hôm qua, bọn hắn còn hỏi A Ô vì sao không thấy Luyện Khí kỳ chạy tới địa bàn tông môn lớn.
A Ô bảo: "Mỗi tông môn đều có vùng biên giới, quanh đó có yêu thú rình rập. Tán tu muốn qua đó thì có ngày bị đánh cho tan xác."
Vậy nên – đây cũng coi như là một kiểu khảo nghiệm âm thầm rồi.
Loại thủ đoạn lũng đoạn này nhìn quá quen rồi, khác gì tầng lớp đặc quyền cơ chứ?
Không có thiên phú, không có năng lực, cả đời ngươi đừng mơ ngóc đầu lên được.
Cho nên kẻ yếu sẽ mãi yếu, kẻ mạnh sẽ càng mạnh hơn.
Hàn Thiên cảm thấy, đại lục Vân Châu này, nhìn bên ngoài thì đơn giản, nhưng thực ra chẳng hề đơn giản chút nào.
Bình luận xong, anh tiếp tục ăn bánh nhân thịt bò.
Ừm... có lẽ không phải ảo giác, rõ ràng bánh thịt bò này là làm tươi, nhưng hương vị lại không đậm đà bằng trong game.
Thật là kỳ diệu.
"Vãn Thu, chiều nay có tụ họp, cậu đi không?"
Cô đồng nghiệp ăn mặc thời thượng bước tới cạnh bàn làm việc của Đông Phương Vãn Thu. Cô đẩy gọng kính cận lên, lắc đầu: "Không đi đâu."
Cô bạn tỏ vẻ tò mò: "Sao lại không đi? Hình như hôm nay có lãnh đạo xuống, cậu không muốn tranh thủ thể hiện à?"
"Chỉ là một buổi tụ họp thì có gì đáng để thể hiện?"
Đông Phương Vãn Thu giờ này tâm trí chẳng để đâu vào đâu. Nhìn đống tài liệu chồng chất trên bàn mà cô chỉ muốn nổ tung đầu: "Làm xong đống này, tôi còn phải tranh thủ về sớm nữa."
Đi làm đúng là khổ tận cam lai.
Cô bạn càng thắc mắc: "Cậu về sớm làm gì thế? Không chồng con, cũng chẳng có bạn trai..."
"Không phải, tôi về chơi game."
"... Hả?"
Đông Phương Vãn Thu thật sự rất sốt ruột.
Trong game tỷ lệ thời gian là 1:2, từ tối qua đến giờ cô chưa đăng nhập, không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ, cũng chưa biết thiên phú nhân vật của mình thế nào.
Tối qua vô tình phát hiện trò chơi đó đúng kiểu kinh diễm đến choáng váng. Cả đời cô chưa từng chơi trò nào hay như vậy.
Thực tế ảo, siêu chân thực.
Chỉ tiếc là mở đầu chẳng lấy gì làm thân thiện, đại sư huynh nhìn mặt mà đuổi người, khiến người ta nản lòng.
Là một người độc thân, ngoài đi làm thì thú vui lớn nhất của cô chỉ là chơi game giải trí.
Vốn định cày xuyên đêm, nhưng giữa khuya sếp nổi cơn điên bắt nộp gấp báo cáo, làm công đúng là chẳng có quyền gì, chỉ biết gồng mình hoàn thành, đến nghỉ ngơi còn không đủ, nói gì chơi game.
Hôm nay bộ phận lại thông báo tụ họp. Cô chẳng có hứng thú chút nào.
Lãnh đạo này nọ, không tăng lương thăng chức thì ai cần?
Cô bạn vẫn không tin nổi Vãn Thu chỉ vì chơi game mà bỏ tụ họp: "Cậu không sợ bị lão hói đó ngáng đường à?"
"Tùy ông ta thôi."
Đông Phương Vãn Thu cười nhạt: "Nếu cái vị đầu hói đó thấy tôi đáng giá đến vậy, thì cứ việc dằn mặt tôi."
Trò chơi là trời đất của cô. Cô phải về chơi bằng được.
Cô bạn thở dài: "Cũng đúng, hắn cũng không dám động đến cậu. Thôi được, không đi thì thôi, tớ không ghi tên cậu."
"Cảm ơn nha."
Nói chuyện xong, Đông Phương Vãn Thu mở lại group trò chơi tối qua.
Không ngờ Chu Nữ Tử lại nhắn riêng hỏi vì sao hôm qua cô không online.
Đông Phương Vãn Thu vùi đầu vào công việc đến giờ mới thấy tin, chỉ đành để lại một dòng:
[Tỷ ơi, em là làm công khổ mệnh mà, chiều tan làm mới lên được ạ QAQ.]
Đối phương nhanh chóng trả lời:
[Hiểu mà, chiều cậu lên nhé. Kinh Bạo Thiên đại thần đã post hướng dẫn trên Weibo rồi, có địa điểm, bản đồ và NPC tụi mình từng đi qua luôn, tò mò thì lên xem thử.]
Đông Phương Vãn Thu: [OK.]
Không ai có thể cắm mặt chơi game 24/24, ai cũng có cách chơi riêng của mình.
Vẫn còn sớm, Đông Phương Vãn Thu mở trang của Kinh Bạo Thiên ra xem bản hướng dẫn, tranh thủ thời gian lướt qua từng mục.
Cùng lúc đó, tại đại lục Vân Châu, Tống Tửu Lai cũng đang đối mặt với một rắc rối khác của mình...