Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 30: Ta phải cho A Ô một cái thơ ấu đúng nghĩa

Edit: Trứng ốp la

Ngoài dự tính của mọi người…

Khương Nhai và Trần Miêu Miêu cũng không phải cam linh căn. Mà là màu tím.

Nhưng so với tím của Hàn Thiên và Chu Hiểu, tím của hai người họ sâu hơn rõ rệt, thậm chí còn lẩn khuất vệt cam như ráng chiều, có lẽ là thiên phú sát ngưỡng đột phá.

Điều này khiến mọi người cuối cùng cũng tạm xác định được tiêu chí đánh giá thiên phú: Có lẽ trên ba vạch chính là cam.

Dù vậy, hai người chẳng quá bận tâm. Sau khi nghe kế hoạch của Hàn Thiên, Trần Miêu Miêu lắc đầu: “Thời gian của ta gấp lắm. Việc xuống núi điều tra nhiệm vụ giao cho các ngươi nhé, ta muốn tranh thủ nghiên cứu linh điền và các loại hạt giống thảo dược đã.”

Hàn Thiên gật đầu: “Được, bọn ta đi rồi về sẽ kể lại toàn bộ tình hình.”

Trần Miêu Miêu khẽ “ừ”.

Vậy là Hàn Thiên, Chu Hiểu và Khương Nhai cùng A Ô xuống núi.

Võ Đại Hổ vốn cũng định đi, nhưng không ngờ trò chơi lại tiêu hao thời gian nhanh như vậy. Hắn còn phải đi làm nên đành tiếc nuối bỏ lỡ hoạt động lần này. Ai bảo trò chơi này không đợi người?

A Ô mang theo một cái giỏ trúc, búi tóc tiểu đạo đồng, khoác áo dài, vừa đi vừa hát vui vẻ.

Ba người nhìn mà muốn cười. Rõ ràng là một nhóc con, vậy mà lại là đại sư huynh Trường Sinh Tông.

Từ khi trở thành đệ tử, mọi việc vặt trong tông đều do A Ô gánh. Tuy chẳng có gì nặng nề, nhưng làm mãi một mình cũng thấy chán.

A Ô dù gì mới mười hai tuổi, nay có bạn đồng hành, lại gặp được tứ sư muội lắm lời, đúng gu cậu, nên vui đến ríu rít không ngừng.

Một cái ít nói, một cái cần người tiếp chuyện, hai người nói từ trời nam đất bắc, mà mấu chốt là… A Ô toàn bị hỏi tới sờ sạch thông tin.

Vân Châu đại lục cực kỳ rộng lớn, A Ô không tài nào tưởng tượng nổi.

Bọn họ hiện ở vùng biên của một trong chín đại tông môn: Vạn Tiên Tông, đóng đô tại Vạn Tiên Thành – thánh địa mơ ước của người tu chân.

Nghe đồn, chỉ cần là người có linh căn, ở nơi đó hít thở mười ngày cũng có thể tiến vào Luyện Khí trung kỳ.

Còn ở đây? Linh khí loãng đến mức... yêu thú cấp thấp còn hiếm thấy, chỉ lác đác vài con chưa mở linh trí.

Chu Hiểu sáng mắt: “Có cả yêu thú hả? Sư huynh đánh bao nhiêu con rồi?”

A Ô nghiêm túc lắc đầu: “Đừng nói đánh, đến thấy ta còn chưa thấy bao giờ. Toàn bộ khu vực yêu thú đều nằm xa nơi này, thường là mấy vị sư huynh sư tỷ của Phi Tước Tông ra ngoài rèn luyện.”

Bấy giờ Khương Nhai bỗng hỏi: “Có ngự thú tông môn không?”

“Có chứ.”

A Ô đáp: “Một số yêu thú có thể thuần hóa, nhưng phần lớn đều do ngự thú tông môn nuôi linh thú từ nhỏ. Linh thú tuy ngoan nhưng yếu hơn yêu thú tự nhiên nhiều.”

A Ô ngửa đầu ngẫm nghĩ, bỗng nhiên nhớ ra: “Nghe nói ngoài Vân Châu đại lục còn có một tộc gọi là Thánh Thú, là hậu duệ của thượng cổ thần thú. Mới sinh thôi cũng đủ đập chết Nguyên Anh kỳ. Nhưng ta chưa từng thấy, chỉ nghe lão tông chủ kể lại, không rõ có thật không.”

Ba người lặng lẽ ghi nhớ, quá nhiều thiết lập chi tiết, từng lời của A Ô đều như tảng băng trôi, vừa chạm đã lạnh gáy.

Một thế giới như vậy… thật sự chỉ là một trò chơi?

Server gì mà gánh nổi?

Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến họ háo hức muốn chạm tới đỉnh băng chưa lộ.

Đi bộ không chậm, chẳng mấy chốc huyện thành Vọng An đã hiện ra.

So với thành thị hiện đại, Vọng An chẳng đáng kể gì, nhưng cái chân thực cổ phong ấy lại đủ khiến người ta ngẩn ngơ.

Phố xá rộn ràng, quán xá san sát, người qua lại mỗi người một vẻ. Hơi thở cuộc sống bình dị hòa cùng không khí tu chân, khiến cả nhóm như lạc vào một cuốn phim sống động.

“Thật tốt quá…”

Chu Hiểu hít một hơi dài: “Lâu lắm rồi ta mới cảm nhận được cái gọi là pháo hoa nhân gian. Trước nhà ta có quán bánh bò nướng, sáng nào cũng nướng tại chỗ, vỏ giòn, nhân thịt bò đầy ú ụ, thơm nức mũi. Sau này ta học cao trung, vùi đầu học đến chẳng còn thấy mùi bánh đâu nữa…”

Hàn Thiên nuốt nước miếng: “Đừng kể nữa, ta đói chết mất… Giờ mà gọi cơm hộp chắc toàn đồ dự trữ nguội ngắt.”

Ngay cả Khương Nhai cũng nhếch môi liếc hai người một cái.

A Ô tò mò hỏi: “Cao trung? Học? Là cái gì?”

Chu Hiểu giật mình nhận ra: đây là từ hiện đại. Hệ thống… sẽ chặn chứ?

[Đinh! Ngoài các từ khóa liên quan đến trò chơi và người chơi, hệ thống không giới hạn lời thoại hay hành vi của người chơi. Vui lòng tự cân nhắc.]

“À… không có gì, ta chỉ nhớ chuyện cũ thôi.”

A Ô lại bắt đúng trọng điểm: “Ngươi nói ngươi muốn ăn bánh thịt bò đúng không? Ở đây không có kiểu bánh như ngươi nói, nhưng bánh thịt bò thì có đấy!”

Cậu vỗ ngực bồm bộp: “Đại sư huynh biết chỗ bán, đi theo ta!”

Rồi phi thẳng tới một sạp nhỏ bên đường: “Đại thúc! Cho ta 52 cái bánh thịt bò!”

Mỗi người một cái, cậu và tông chủ cũng mỗi người một cái!

Giá cả bình dân, miễn không chứa linh khí, đồ ăn ở đây chỉ tính bạc vụn.

“Vãi thật!”

Chu Hiểu chết trân nhìn A Ô chạy đi mua bánh. Rõ ràng cô chỉ cảm thán vu vơ một câu thôi mà...

Hốc mắt cô bất giác cay cay: “Trời ơi… cái cảm giác một câu nói tùy tiện được người ta để tâm, thật sự… nghẹn lời…”

“Đại lão, ta tiêu rồi! Ta muốn chơi game này cả đời! Ta muốn xây tông môn thật hoành tráng cho tông chủ! Ta phải cho A Ô một cái thơ ấu đúng nghĩa!!!”

“Khắc kim! Mau mở khắc kim hệ thống! Cho cái trò chơi này biết thế nào là tình cảm của người chơi nạp nghìn đô vì NPC nhóc con!!”

Hàn Thiên, Khương Nhai: “...”

Nhưng bọn họ cũng chẳng phản bác. Vì trong lòng họ, cũng thấy xúc động không kém.

A Ô… Cậu bé ấy rõ ràng không giống NPC.

Bọn họ, rõ ràng không còn cảm giác đang trong một trò chơi.

Rốt cuộc… trò chơi này, thật sự chỉ là một trò chơi thôi sao? Hay chính là một thế giới sống động, đang mượn tay người chơi mà tiếp tục vận hành…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn