Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 22: Thần thái

Edit: Trứng ốp la

"Ê, Đại Hổ! Lên sớm dữ ta!"

Người vừa lên tuyến là Mã Tiểu Điểu, trong đàn có cái ID gây ám ảnh nhẹ: "Nhảy cao nước tiểu xa". Cách đặt tên của nam game thủ đúng là... giản dị mà thẳng thắng.

Võ Đại Hổ thấy Tiểu Điểu cũng online thì bước tới bắt chuyện: "Ê, cảm giác có gì... khác người chưa?"

Mã Tiểu Điểu gật gù: "Có chứ! Tự dưng thị lực tao ngon hẳn lên luôn!"

Ngay khi vừa vào game, cảm giác thay đổi rõ rệt, thậm chí thị lực trong game còn vượt xa ngoài đời.

Thật sự kỳ diệu.

Ở hiện thực, hắn ta còn bị cận nhẹ, vậy mà vào đây... mắt như cú vọ.

"Trò chơi này đúng là... quá thần kỳ."

Dù đã vào game được một lúc, Võ Đại Hổ vẫn phải lặp lại câu đó.

Võ Đại Hổ nuốt nước miếng, rồi hạ giọng: "Ê, mày nói xem... có phải tụi mình gặp cái gì "đặc biệt", được chọn không? Tao thấy game này... không giống giả lập bình thường."

Mã Tiểu Điểu cười ha hả:

"Được chọn cái gì? Chẳng lẽ tụi mình là thiên tuyển chi tử chắc? Cái gì mà nhân vật chính số trời chọn ấy hả?"

"Thiên tuyển chi tử nhà ai làm số lượng lớn vậy! Cùng lắm là tụi mình may mắn lọt vào đợt test đầu tiên không xóa dữ liệu thôi."

Nghĩ lại cũng phải.

"À mà vừa nãy hệ thống nhắc tụi mình đến tìm tông chủ lĩnh công pháp đấy. Không biết giờ này nàng ấy ngủ chưa ta..."

"Tu chân mà, chắc không cần ngủ đâu. Giờ này chắc cũng khối người online rồi."

Đúng vậy. Trong đàn cũng có không ít người đặt lịch hẹn online sau 1 tiếng rưỡi, toàn dân thức đêm cả.

Mã Tiểu Điểu liếc nhìn Khương Nhai và Trần Miêu Miêu – hai đại lão – cũng từng nói không ngủ, sẽ lên ngay khi hệ thống cho vào.

Còn Tống Tửu Lai? Nàng tất nhiên không ngủ.

Đêm nay, với nàng, là thời khắc rất quan trọng.

Dù trên danh nghĩa là người cần đệ tử bảo hộ, nàng vẫn là tông chủ, là trụ cột duy nhất của Trường Sinh Tông hiện tại.

Nàng cần giữ lấy bức cách, mà cái khí chất ấy, chỉ có thể tự mình dựng nên.

Tỷ như lúc này, dưới ánh trăng, nàng vốn dĩ đang ngồi trên mái sân sau, chỉ nhàn nhạt cất tiếng:

"Ta ở đây."

Âm thanh ấy giống như có thêm hiệu ứng ôn nhu, nhưng mang theo một tầng kỳ ảo linh động, vang vọng vào tai Võ Đại Hổ và Mã Tiểu Điểu.

Hai người cùng quay đầu.

Trước mắt họ là một cảnh tượng không thể quên.

Dưới ánh trăng trắng bạc, tông chủ Tống Tửu Lai vận bạch y váy dài, đứng thẳng trên mái ngói. Nàng vươn tay ra đón ánh trăng, đầu ngón tay tản mát ra quầng sáng mờ ảo.

Gió đêm lướt qua, khẽ nâng làn váy và mái tóc nàng bay nhè nhẹ.

Biểu cảm của nàng tĩnh lặng, có nét thương xót thế nhân, lại pha chút lạnh nhạt cô tịch. Ánh trăng rót xuống thân ảnh nàng, phản chiếu ra một hình bóng như nữ thần chân chính.

Tiên khí, thần tính, bầu không khí... Tất cả đều vừa vặn, đúng chỗ.

So với hình tượng ban ngày nàng thể hiện, giờ phút này là một sự đối lập hoàn mỹ, hiệu quả càng thêm rung động.

Võ Đại Hổ và Mã Tiểu Điểu hoàn toàn sững người. Ngay khoảnh khắc ấy, hình tượng của Tống Tửu Lai đã khắc sâu vào lòng họ.

"Mẹ ơi, đẹp quá xá!"

Bọn họ âm thầm thu lại mấy câu trêu chọc vớ vẩn khi mới chơi game.

Đây mới là nữ chính của tu tiên văn! Lạnh lùng, thần thánh, khí chất cao cao tại thượng – chính hiệu thần nữ hạ phàm.

Làm sao mấy quảng cáo game rẻ tiền ngoài kia có thể bì được?

Nếu không phải lỡ điền hồ sơ tuyển sinh, đời này sao có cơ may ăn được miếng "thịt tế trời" thế này?

Dĩ nhiên, bọn họ không hề biết...

Tống Tửu Lai lúc này đang giữ tư thế "thần nữ" đứng trên mái ngói, thực ra đang điên cuồng hỏi hệ thống: "Thế nào? Góc này có ra được thần thái không?"

Hệ thống lặng thinh một lát: [... Không rõ lắm vì sao ngươi cứ nhất quyết tạo dáng như tượng.]

Tống Tửu Lai bật ngửa: "Ngươi biết cái gì? Hệ thống như ngươi thì hiểu gì về mỹ học? Cút đi ăn quả sồi đi!"

Hệ thống: [...]

Nhưng hiệu quả lại vượt ngoài mong đợi. Chỉ nhìn sắc mặt Võ Đại Hổ và Mã Tiểu Điểu sững người như bị trúng pháp, cũng đủ biết "bức cách" của nàng đã dựng xong.

Tống Tửu Lai liếc mắt nhìn bọn họ mà không quay đầu lại, như thể đã biết sẵn lý do họ đến. Ánh mắt nàng chậm rãi dịu xuống, tựa như mẹ hiền nhìn con nhỏ, nơi khóe môi nhếch nhẹ một nụ cười... dịu dàng đến khó tin.

Nàng vung tay.

Hai quyển trục lấp lánh ánh sáng bạc bay ra, đâm thẳng vào giữa trán hai người họ, như có chỉ dẫn vô hình. Đó chính là tâm pháp khởi tu, do hệ thống cấp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn