Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 120: Linh thảo bị đông chết
Edit: Trứng ốp la
Đúng lúc ấy, dưới lầu bỗng vọng lên một tràng tranh cãi:
“Phải xây tường thành thôi! Ta nói rồi mà, tông môn chúng ta bố cục chẳng đáng tin. Không có tường thành thì làm sao có cảm giác an toàn?”
“Tường thành thì có ích gì? Chống nổi một tu sĩ vung tay một cái sao?”
“Dùng linh quặng gia cố ấy! Sau này có tiền thì mua loại cao cấp, ít nhất cũng phải chắn được Kim Đan kỳ chứ?”
“Ngọa tào, vậy giá chắc lên tận trời rồi…”
Lỗ Dao ngơ ngác
Lỗ Dao giật mình mở to mắt.
Kim Đan kỳ tu sĩ?! Ai mà dám mạnh miệng thế?!
Nàng ta cúi đầu nhìn xuống, thấy dưới lầu là một đôi nam nữ tu sĩ đang hăng hái tranh luận.
Nghe thêm một lát, Lỗ Dao mới phát hiện, thì ra bọn họ đến từ Trường Sinh Tông.
Trường Sinh Tông… cùng Phi Tước Tông vốn ở gần nhau. Nhưng những lời bọn họ bàn tán, về việc cải tạo Vọng An huyện, toàn những từ ngữ lạ hoắc, giống một loại “ngôn ngữ hệ thống” kỳ quái.
Nàng ta nghe một hồi mà hoàn toàn mơ hồ. Phàm nhân huyện thành thì có gì mà cải tạo? Nhà cửa của phàm nhân chẳng phải vẫn như vậy sao…?
Đúng lúc này, giọng nói hồ hởi của tiểu nhị từ dưới lầu vọng lên:“Phạm đại nhân, ngài lại tới nữa à? Hôm nay có tân hóa sao?”
Một giọng nam đáp lại: “Không, mấy hôm nay tuyết lớn quá, linh tửu tạm ngừng rồi. Ta chỉ ghé xem thôi.”
“Được được, mời vào.”
“Kỉ oa kỉ oa…”
Trong câu nói còn lẫn vài tiếng… thú ngữ?
Âm thanh này quen quen, Lỗ Dao liền cúi nhìn ra cửa sổ.
Chỉ thấy một nam tu sĩ khoác áo nhung dày bước ra khỏi tửu lâu. Kỳ quái là trong tay hắn còn ôm một con tiểu linh thú màu hồng nhạt.
Trên đỉnh đầu con thú còn có một đóa hoa xoay xoay, trên người lại mặc bộ y phục nhỏ xíu màu hồng, giống hệt người.
Đi ngang qua, ai nấy xem cảnh tượng ấy đều thấy bình thường, chỉ có vài tu sĩ để lộ ánh mắt hâm mộ – ghen tị – oán hận.
“Đáng ghét, đã mua hết linh thú còn không bán cho người khác!”
“Mỗi ngày lại bế linh thú đi khắp nơi khoe mẽ. Nếu ta mua nổi, ta cũng ôm một con cho thiên hạ sáng mắt ra!”
“Cả tông môn lớn như vậy, sao không tính chiết khấu một chút hả?!”
“Đừng lo, đến lúc đó ta đi bắt trộm… linh chuột về nuôi là được.”
…
Lỗ Dao nghi hoặc
Lỗ Dao hơi sững người.
Nàng ta đến từ ngự thú tông môn, biết rõ linh thú tính khí thế nào. Tiểu hoa thú kia vốn cực kỳ nhát gan, ngay cả phàm nhân cũng sợ, nói chi tu sĩ. Chúng chưa từng có linh trí cao, nuôi lâu cũng không thân cận, hễ thấy nhân loại giơ tay là co rúm.
Vậy mà con tiểu hoa thú trong tay nam tu sĩ kia lại trông… tự tại.
Nó thậm chí còn lè lưỡi l**m một cái lên má hắn. Nam tu sĩ không hề chán ghét, chỉ thuận tay vỗ đầu nó, rồi cùng thú đi vào dược phường.
Người này chẳng lẽ thật sự am hiểu dưỡng linh thú? Nếu ngự thú tông môn ai cũng nuôi được ra thú ngoan ngoãn như vậy, đã sớm phát tài.
Nghĩ đến tông môn mình bị diệt, Lỗ Dao lại rơi vào bi thương.
Nàng ta đứng dậy rời tửu lầu.
…
Vừa lúc đó, một con heo đen sì bất ngờ xông thẳng vào tửu lầu.
Lỗ Dao nuôi qua không ít linh thú, nhưng chưa từng thấy giống này. Trên người nó chẳng có chút linh khí nào, song rõ ràng cũng không phải heo phàm tục.
Ngay sau đó, một nữ tu sĩ vội vã đuổi theo: “Vượng Tài! Không được trộm uống linh tửu nữa! Ngươi hôm nay đã uống quá mức, cha ngươi lát nữa tới thu thập ngươi đấy!”
Con heo kia mắt sáng rực, lao thẳng về phía quầy rượu. Tiểu nhị chỉ cười ha hả, chẳng buồn ngăn.
Ngay khi nó sắp chạm vò rượu, Chu Hiểu đưa tay, vận linh khí chộp gọn, treo lơ lửng giữa không trung.
Con heo giãy đạp, móng chém loạn xạ, nhưng vẫn bị ôm gọn trong ngực nàng. Đôi mắt đen láy chỉ chăm chăm nhìn vò rượu đầy thèm khát.
Lỗ Dao tiến lại, ngập ngừng hỏi:“Xin hỏi… đây là linh thú gì?”
“A?”
Chu Hiểu ngẩn ra, thấy đối phương xa lạ liền cười: “Này không phải linh thú đâu. Bọn ta nhặt bên ngoài, chỉ biết nó… là heo.”
“À…”
Lỗ Dao bừng tỉnh, lẩm bẩm: “Thảo nào ta chưa từng thấy qua. Tu sĩ lại đi nuôi… phàm heo?”
Trong mắt nàng ta thật khó hiểu. Phàm vật thọ mệnh ngắn ngủi, nuôi linh thú còn khó, sao lại phí công nuôi loại này?
Ánh mắt Lỗ Dao khẽ liếc Chu Hiểu, thấy nàng dung nhan phiêu dật, liền hỏi: “Ngươi là đệ tử Phi Tước Tông?”
Chu Hiểu lắc đầu, cười tươi rói: “Không, ta thuộc Trường Sinh Tông. Còn ngươi… chắc từ tông môn khác tới?”
Lỗ Dao khẽ cúi mắt, giọng trầm xuống: “Đúng vậy. Ta đến từ… Linh Hồ Tông.”
Chu Hiểu thoáng khựng lại. Tin Linh Hồ Tông gặp nạn… chẳng lẽ đã có người chạy thoát?
Cô cố giữ bình thản, lảng sang chuyện khác: “Các ngươi cách Trường Sinh Tông cũng xa nhỉ?”
Lỗ Dao khẽ gật: “Hướng bắc đi thẳng, với ta cũng mất hai ngày đường.”
Chu Hiểu nghe vậy, âm thầm so sánh với hành trình đến Lưu Tiên Thành, quả nhiên Linh Hồ Tông xa ngoài dự đoán.
Tin tức ấy chưa truyền đến Vọng An huyện. Người chơi dò la khắp nơi, cũng thấy dân cư ở đây chẳng hay biết gì. Xem ra… chỉ hệ thống có thể biết tin nhanh như vậy.
Chu Hiểu nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu giữa chân mày Lỗ Dao, bèn mỉm cười: “Hoan nghênh ngươi tới Vọng An huyện. Ở đây mỹ thực nhiều lắm, ngươi có thể thử.”
Lỗ Dao khẽ lắc đầu: “Ta… không quen ăn phàm thực.”
Chu Hiểu nhún vai. Tu sĩ nào cũng nói vậy, nhưng cuối cùng vẫn kéo nhau vào tửu lâu, uống rượu không sót một giọt.
Ngay lúc ấy, một nữ tu vội vã chạy tới, gọi to:“Hiểu! Phạm Cô Chu đâu? Mau báo cho hắn —— xảy ra đại sự rồi! Có mấy khoảnh linh thảo bị đông chết, Miêu Miêu bảo hắn lập tức trở về!”
“Cái gì?!”
Chu Hiểu như bị sét đánh ngang tai.
Nếu Phạm Cô Chu nghe tin này… tim hắn chắc vỡ mất. Linh điền hiện tại hơn phân nửa đều do hắn nhận thầu!
Chu Hiểu ôm chặt con heo, hóa thành một luồng gió lao đi, chẳng kịp tiễn Lỗ Dao thêm câu nào.
Lỗ Dao trầm tư
Nàng ta đứng yên, ngẩng nhìn trời tuyết.
Đúng vậy, tuyết lớn kéo dài, linh thảo cũng bị đông chết.
Đối với các tông môn, đây chẳng khác nào tai họa ngập đầu.
Bên kia, khi tin tức truyền đến tai Tống Tửu Lai, nàng gần như gào lên:“Đó là toàn bộ tài sản của ta!!”
Ba mươi phần trăm, chẳng khác nào… muốn mạng nàng.
Nàng nghiến răng, hận đến run cả người: “Đáng chết đại tuyết!!”